Logo
Chương 1940: Tần… Thiên Thu (2)

Sau khi cẩn thận dò xét, hắn phát hiện con voi ma mút hoang dã kia quả thực đã chìm vào giấc ngủ.

“Mau đi!” Hắn thuận tay dắt voi, tiếp đó bắt mèo, mang cặp tỷ đệ này đi, rồi lao thẳng đến chỗ Bùi Thư Nghiễn.

Cổ bảo xây bằng hắc kim thạch vô cùng hùng vĩ, Bùi công vừa sáng sớm đã bắt đầu tuần tra lãnh địa, bên cạnh có mười hai nữ vượn ma đứng thẳng đi theo, trông ông rất oai phong.

“Ngươi…” Tuy mất kiểm soát nhưng ông vẫn còn ký ức và một phần lý trí, thấy cố nhân đến, lập tức kinh ngạc mở to mắt.

nht Mông any tđ Minh biến thn sao? hncg ĩd thnhà sư một nv hiát ãđ il sao, Bch ,gđn hắn ntôg ào,n rồi nđế nhc ac âhcn trở hnhíc áh,p mât iđ biết phải mhn mc ar hta
Sau đó, nă amt êiln ngMô Bạch iln ntr k.íhc
Dng oàn? bư!c ưiNg
ưhn đi Tn dẫn tx. họ gió đi ihk cnu xa một Minh phóng chút, điện Sau
ưax, t .iđm truyền Ncg nhgoà nmă thể nàng tnhhì hnsá Chẳng Tim khởi cih đi ,gngn r hinK yhu hcth ngang thi s thượng vi rcưt người chủ? l quật óc s pđ iv nđế của cực nôhkg rực nàng ếthy,ut đại mèk mắt
lẽ tngh còn n ít đắp nmu sao? thiếu miư gnđ thứ mi quanh, ưvn ma vyâ đu htn hai rgtno hnư cht chẳng nìmh ênn tnh s?oa Đó ngày tim Mi là vậy
auq đêm, sương bgăn Tần tna nturg. Minh hkôgn páh
gũcn ôm nm thc tv ư,ơnig món gtnă nưig khiến ingư tib b,c dùng nĩth óc quải ta vào ta ct igưn tt Đ có tay ãđ Minh ca uc kni b,o c cs thành nb ihkô trở giải ht ábm đi uđ iđù đc nưm chắc gnưi hắn. tm cánh thích, đ êntr bình thc Tần các ta!” mt hắn, hắn,
Khngô têrn bếni lâu ìht hin tnưgơh n đó nữa tm v m,t bi ngiư tm ũcgn ra il đưc nhàn c,áhk sau, một ln nh cứu cười sầu l Thhn rhnTì hắn ,ra hyat trên uxt hn.t ngnh vào ưu và ònc
!yCh
đã it na lao hnáđ tír, ýl túhc ngcô với phục nh av khôi chỗ. uýts nyga anhu Biù voà
hnkgô li nùcg kônhg ngnuy iác tm rồi, đã ar chm biết nyà vì ngim ccá oas ơnưgi cuối được!” tb lại “Ta b
om t óc nghôk nôg đ.a tc achư óc tệ, nyế luôn định đám as ugdn vây cl, n anh dù kia ênb uđ ông gnhn gnt tr cạnh yến ,aqhun tht s Mc nhưng anh dc
nrg coh ntuh tm T.n ngụm khí. khẩu rồi, cu hnưTg ũV pihuê mà Còn nv ìht trút Đường l Tiểu nh hắn mdá Tn ác thấy m,àl gì niv được thì ìnmh gncô Bùi úcl cm il li ig cgũn thế b.a v già ión n,al Mhin
đường ignư cưtr nhất, uiđ hcnóg ăkhn nhanh ãđ l quan đã nch cno ếtin àvo giới cũng đ .pk Trình m,t thể t qneu i,h cho ùd Thịnh khó sao?” h Nơưig ri phá ntâ đi nhsi
Tn s mc cảm nch hc nghĩ vy nhp tmh rgton tht không nH Tần, gi àl mới Minh cđư hnít chứ. knihế giấu ign óđ đến lng,ò Tiểu hy...t nào phiêu hnkôg hnis mà àlm Hắn pih đến hn dmá mình cách đơn àl uhync nưgx nsgư. hn có đã ra nghịch, hpi
nhgôK lùng ó!c Hn êln t:gniế lạnh
Tiên ãlo l. iđ iquá óc đnag vật mt trên o như Ông ta một vi k giác những lạ,
có ếmki hp. ôgnkh mtì tás cl nb công, cung núhgc thế ty,h mià cho đó, nuyl tài gan để ,sư là ccá thần mt uyTr pc ál kỳ agi b v giũa nguyên gônt ca ch yếu ytut ogànH
ưrntg ahi thần cgôn kmi Biù không và hgócn nió i,l ôgnhk nhanh it bị a,óh àhgn tinh Tn hn tế qua xuyên tình ông yab ũv Minh qua, nhiệt ly. tịnh qnu đo rtăm ca unm
usá đi đánh đy cnh v uđ áig người olã cao cúhgn bnê thủ tm có ét,x tm oth,e mhnó òd là náh Dn ,gi Minh. nT bọn
,đ có hnhna ìhTnr không ca v?y ìg óđ như đ ,gnđú ó:ni ngươi lại cm “Huynh Thhn aos tốc nđế ngạc hink àyn
hế?t iBù mạnh của Đ h:i t nigươ mt ămht như cảnh chúng osa gônc hơn li gdưn bậc ta
quả mi tuổi, gi trước nvă nhcíh v hcB ưngc s ôtgn sư, hiện mnu ngũ chấp ăvn! àl tm tr đ,i tm gnMô đ ó,ni nnh igàno hnc iha ưmơi htc htc iưgn
,sư ta cl lão ònc đang cm phương an nT tông giả nnhì hơn, là tm đu t,ế hơn iv Thc òcn loa, ãol dn niêl người iMnh pháp xa.
Tần nhgkô mil ca ádgn ,mt Đgnư tổ dời v diễm, nàng ulâ ếnđ mặt nMi,h tnu còn khuôn nưhTg ahn ac ab khi umâ tr ìv ưnthg ib gĩhn nhìn r.t
h,t đã Sau mc ôv ngùc ohgn làm tyh ,óđ iht lni ìg? gnô khoảng agin này mình
hắn êusi hmn m. sự iáth gương mt Tgưnh mrt u,đ Đường tin nlê nghiêng ênin,h đạo t pháp Nigươ tđ hoàn gnhpo ổn, áph os?a tú, ri hty ũV toàn hkí t cth hmp,à htanh toát
dngu gt s ta iMnh đắc.” Tn có Sau hki phá bình uaq,n ung uh htn, n:ió lược đu
mt mxe c giấc nT iMhn na như nKgôh :i ln. sao, mng
hnôKg .có nT đáp Minh l.i bhìn thĩn
sư h:i hin ingg ácC v gđna truy kia ntgô có kg?ônh b nã phát trầm nưiơg oLã đo gi
k g,rnt tm Đu đội ngũ gcưn ngưng có ig này là đ no.à Thịnh sc không hìrnT h!nc thn ếuy tứ
nigư ítnh nràg hin gÔn lại ia nói: ếnđ iđ hpát âxun hoa ĩbu ònc, ưhgnn nòc Bhc tnhâ nv chủy bi kinh.” chmi chẳng hcp đc nôMg ,ba môi, ,tr iđ ikhô õr r,a th
aos ta gần ,mihn vậy. hn li rõ vì nl, hỏi đã Tn hiMn núi lão tbếi như nhờ nđế ncg nng
cb iđ cngũ này có gôcn ba nhịn. ùd hCo iđ thnì đạm với oli cúht nhẫn ùiB ôhgkn cyh htín mặt khi ếnđ ht ym,
l,it h hưn tht t,m hoàn cũng th, tgôn gưcơn ta th hmnã mạc m id ưs quá ó:ni nyà v ob Bùi nàot phong quang h,tn ôgnc cn!yuh thcú nađg uếN và gnuc gôhkn mt kghôn tựa
ết.h “Ta…” ùiB đi ơs thn, ôgcn như nhược ohgn ngm cách
Minh nÔg nnh âyđ bt hk đã âmht Tn ,ra trc. ig
hco để gHnoà cùng êuiCh Nội hic nìhĐ đắp kỵ ápph ếyuht êihnT dùng Ph. bù Minh đang nT cm luny hắn biết tuyệt ihaK ncáh ôv hc nCh ghét,
at rồi tắc.” phạm công ínth không Bùi ml ias gtnư ngênyu ih “May li ió:n phi mnga
nnhâ nihg oab ?năm trgon tr b igi úgchn ir, li hnmì huhny mc quá aso bị l hoài il isn,h Tinê nuih tR hết cht ãđ ctúh xa, ta tchá khi cìmh ãđ gii ta nT cnhg ti nMa thấy ta ccu đã Trình :inó ulâ Thịnh có mđ
tnêr đường, núi nl ,ưrct ếht một cứng cnh gnn iđu sc Phaí gniư nggi .rn
có b li óc tc nq,u coa lạc của pc vượn och ma vậy yâđ ,m gi inh tghn hcgn tháp các hi: nhaqu liào đứng không?” khác oLã