Logo
Chương 1952: Bông hoa trắng nhỏ thuần khiết (3)

“Thượng đại bản bản thần? Trận quyết chiến cấp bậc này có thể sẽ lưu lại một nét trong sử sách, vậy mà cuối cùng lại bỏ lỡ, các ngươi dám đánh ngất ta.”

Lúc này, tính tình Bùi công không còn lãnh đạm nữa mà vô cùng kích động.

Bạch Mông an ủi: “Bọn ta cũng không nhìn kỹ, chỉ lo chạy trối chết, lúc đó ai dám xen vào chứ? Bọn ta cũng chỉ nghe người qua đường kể lại thôi.”

Đúng lúc này, một luồng dao động khiến tim người đập mạnh truyền đến.

thân Hgoàn th k ãđ iga ếtic, nếu h,útc vị tc Nngh mt một mth hếct iưgn ni đi yunrt than nđế àyn đến Đình vi .mht ưs ynà h có hiCêu kgnôh tôgn ơnh uqna sm tếiht đi
ith vang nđg vng truyền ưgĐn ngig t !ưhK Thường g.ưpnhơ nb khắp mâ l ũV đến cao Thái aT ind,
húpt mê,đ này, cth pé rgtno khỏi r.y toàn có nếhki mt nvùg ynà bu thái dương rnu hbc hgknô linh vầng như tir grnt at b Gi tđ sinh c
d iGa c ưh đêm, thiên àlm nh cb a,đ rit như ta ãol ntigế ig ntrg tử cb nhá giận ra trng vẹo sư sgán khni at không. ruâ nv con b thương, đgn gm mà óct tm bc
“Chiêu Đình, cnhíh ãol đ,o tnr ,tahn phu tht gđná tth sáng !tcếi cùng có hkn?gô tm đáng áhn ac ngươi Hi dám
niêl ta.” dn iĐ nếđ nT đường. nêl úhcgn niMh đầu quan khngô thôi,
ácC trung ôhgnk .ih ngươi đứng trên ai?” àl Lão quát
nùgc gnn âđ,y .b tông gia b nhiều ưs âhnc tượng iơn gnHoà dùng ua,q nổ tung, lão phát khủng niú nêiđ đi Đi cảnh ãlo ti đá
hTin Có ca người h,n ca nhận inhk ãđ hô, tuyt ânht phận iàt kỳ ếth nhT nđế. sơn ra
t aby aby, áo hn g.ntru tung àT lnê không từ
vong?” bại iáC Chiêu ìg, hnĐì nh
v chân Minh trời. gnng ípha õid Tần mắt uđ,
gưni gần h il coi tigế hàmp, Snơ c, hty yđâ chó. bti ,uĐ k giết rưtc quy đến, h p àl cĐ ignư kia hưntg nnghư v thuộc cảm sêui gnnh h đa như ynug của có Cu ca
,hiã lại thêm đã người tm an iM nikh đến. th cao
th.iô àm xugn hngc nT uđ púht Mhin auq ch bc hc một lắc icư k,h là hgknô ,đt điu heot đáp gnđ
uhk vc định. ý b qua ct,hú ,mt gnt nv òd ãLo hcaư từ lướt xét từng
hn, nnhì hákc v Tn rậm, ihMn l ént ar lặng ngr tm Tngro lộ hteo bngó lưng thường.
“A…” tức lão ac sập đá chấn tgếni ưid. gm phát lp âm Đi dã bnê onHàg một tngô hút, như agi áchv ra ab
giả đi ba àl thú, cùng lại ôtng aHi sư, cgưn cộng thêm nhau!” chiến đi v
st .s ih,n hgnư xtu at vang ma tức chíx nhau mt ưnh nưig ê,đm bnóg t nl nhiên, ovà ùncg cao thần ágđn tnigế tĐ ngv av khác, một rtgon hkí ar
cơ, lmi ri tm ir ũV hTgưn hđàn mới Miã htt Đường agi nhíu cái nnìh đại h bọn Hoàng hip ếnđ .đi mày, suâ gônt khí hut kih ênl gni,tế
md àv ax iếnch mrăt bị Tần mà nhóm vn oãl hmT c,hí ac đã iMnh kịp. ngrtư iuđ mấy hắn ir
ihp ngvu cao loã từng kh tia .ry hàthn bàn phóng tnug hai thân mt yat xuống, hm,n ngọn ãoL một tàno núi nổ ra run phc,
đây. gần đi gln ax, gươphn còn l nv gnih caưh iđ nv ng Lão vảng
,émhc c Hoàng b không yagN ai Đình Chiêu ũgcn sợ?
gn,ut ùm t hck mắt đến đã ásng iđ tm tpiế ado tm onKhh eoth, rhc mây n hcmù tới. hpaí mđê, v th ócih ,hnơ nôgt hia xa đng ntuyr ànm ngang
aT đáp. cười hgcn mực.” Mihn mm Tn biết
phương, qtué Đi bốn ta, tcú gua,nQ môi iga đo nhìn àt tm hnCíh ohc ngôt ca ta!” ry - ngàoH ươgni lân đôi ôntg kỳ nhi tc kghnô yđâ gan ra ếitG nói: urn ưs h,n ál
gntr Khí đại gásn phi ánt gai đêm, tir cây ếht ngã c ưs ra nhũn đất. ũgn olã tông tỏa đội gáđn hnkiế lng cgnù hcùm ca mm óax đu ci, ba xgnu sợ, inghn
cuối !cbư ếi,tc chậm nĐgá vẫn mt nùcg
lòng, nạn Mna cnò ht Đình aoc ynà iga uNế ếhink l,c t tr hơn chết uin ial civ ntàhh hn cả àHogn ếht ig,i ct không h,t ươgnt uChiê óc ticế tất nv yttu Têni uđa thảm. gặp
lại. ,ulâ mt nhiều din khu cnũg nhgôk lúc rng nigư pếit ohc unaq sát này, cần nào nên ếicnh iđ iph nkôhg thấy vực
khu tm ut nhiều ũhnn noag,h phải mm pr lão Lão gcưn đại ênrt ađ gãn áp ta khiến của nrg uy nla t.đ ,nigh uxng ìnhn
iBù gcnũ hnóg đã tuy nâng heot hTnh côgn phá đại Tần cưđ ,aunq nch chuyện tức ìrhnT àv thể ,đu ámb gii vậy, ưghnn unyhh ,aoc sư gật .đưc lập mà “Đúng gôtn không :óni
iưng vĩ, óđ mi íKh kếinh hùng động hưn gn hnik .ht cơ nghẹt người doa
tgn chưa đi iv không theo điu biết đu Hắn ntgô giao rtyu không. ,sư tás nên
mđê, đó n,d il tung đi. đối pkh hướng ođ tàn ri ưid ntg toeh đã đuổi ơin, àmn theo usa đ ànhho ãLo thủ hc hn
thậm kônhg b cũng ưing b oãl người t.í óc đi, nơhtưg cíh mạng, Trên vì àm số đgưn
Thần gnôkh iđ Hoàng ôtng đi ns,ơ đó. tm sua sau và ưs Cinhế rời khuyên ca iig thú ũngc uâl nôtg iTnh đi hik hồi, agi
dià. th gnưi Mt àvi
n,ng coá đúgn chết th nbu. gniư rĩtu lnòg àiV
tkế rõ đi iếchn nhn,ưg gnoàH cúth Thế khắc, đưc sư nửa gônt đại ãđ .num ràng đnế ãđ aig
nrgt Tn chiến sợ ũcgn ênl aưđ ưhgTn nữa. tuyết Tn aiv tay bàn Minh M,ihn vì li alo h,ócc ni vào một gànn như nêđi ũV tđ nrt giết ưngĐ
ênn nãy at phải inó il. đgn hpi tm nv chB iv ti lúc nhcgú đề cũng trận, ahc gần.” xa s mhêt, nđg Mông ch Dù húct, gi il exm
ngđ ,at àl “Các đâu, từ tr iđ cuộc về g!ì đến li u,đâ giơưn cho nhp thân
c cùng Mhin hn cũng iat ióg. uđi Tần aih đi vạ gặp cákh kịp, hinnê, ôv Qu nómh ca yab ũng b hik
ngtô hinnê đối Hgoàn gia hngkô htĩn tri tM ưs ngl, sau, bầu Hiển iuđ lão tlá li uxt là th. đi .ihn kp
hcc nT ônMg iđ đồng!” muốn iđ tm Vừa thế mới ynà yha hoảng mun ca, nổi ig Chuyện điên cb lại phó hốt, đừng thủng tnôg s tài, k iMhn Bhc .mt tuty giết iMnh iv a?so ưs ư? tir
“Chiến thú!”
iĐ gnr hô. ir! ưgin Trogn sư tông nếđ hkni
nMà đều hgnư g,n nyà uhn,a vc ngiư .ti phía. máĐ một xa v ùgnc đi mêđ r ngng mi đứng ìnnh khu tán, n lúc những ,ungt một alo lugn người t igi ti,r chák một đã ásng rc đu
Tn quỵ, c in""d Mihn và nayg thì an gncũ Bùi tm út,hc đ phải átnr nôgM ãgn utsý h.nax ni hBc nâg cgnô
Cuối ãol ing úttr .gn cùng, lên ưign còn nnhg