Logo
Chương 2067: Minh tràng diện (1)

Vi Hằng, danh tiếng lẫy lừng, là thiên túng kỳ tài của thế hệ trẻ Đạo Thành, tựa như một ngọn núi lớn mà biết bao môn đồ khó lòng vượt qua.

Ngày thường, đồng môn gặp hắn đều có phần e sợ, các đệ tử trẻ tuổi ai nấy đều kính nể không thôi. Thế nhưng giờ đây, mọi người đang nhìn thấy cái gì thế này?

Vi Hằng khuỵu gối, đầu chạm đất, hắn đang quỳ lạy ngay trước mặt đối thủ.

Bên trong di chỉ Lưu Huỳnh Song Khư, thời gian dường như ngưng đọng, hình ảnh tựa hồ đóng băng ngay tại khoảnh khắc này.

ôhkgn sư vẫn Tầm íuhn nhp H"?"m Lc Chân gn. mày, hyuhn
vụ ca k lơ ngađ Dưới giữa gNytu àv knhí t.nhâ aiv sngó iưgn hìnn ênit trung, sự bái àit Đo ngl hnhTa Hai thàhn Tần đồ. ta úic iMnh mđê, hnư nhn lnư l từ xuống hôngk Tnhà,h tín mà đứng, nmà ritu quanh
híaP cảnh th l,n ănc một Thành, tuổi t.m éth rt đám ưngt tol trước cao nh!yuh cđư nnh đng ưS gôhkn chp Đạo nb th
trên ncgôhu n ùhp nT gnnă ýk thm bnu ôgnhk văn n,c êtmh .ln chí hcng gia ncò Mnih c hếicc
pđ iig ar, n!hua òcn rt hnđá gàiNo nh tari
ndi ưrtc aob ưgtn ra thể đều ct cảnh th dung ig, của ,tr ra. tay tuyr c mg mắt itếp tgnươ tùy Ccá nh tỷ hco không
nũcg Stu hkinế uq tuch chúng hyt cùng cm ly đến tm tcr mt t cũng âuĐ ngoại vci cv inêht chkhá họ osa bọn iàt cung, mt. xuất ùD
hnngư sư àm tông nhục iĐ một ếnđ nói, s iv lớn âđy ni àn?o
ms, can ra páhp muốn Vi tiếng pl tc étth dụng ngim Hắn gchnó đnhá diệu hhnna ngH. vn tiph, hct
gnh"C gnông nh gì àl iV đ "ul!â lmâ nrt đo hắn cảnh, đã C ôthi, h đnh được ch làm abo cấp ca mex ch Thánh pá sao níth gnH ì,g ácc ngth đỡ chưa đều ònc htnâ cưđ ni? hn .c chng cnug tm
il sao âyng àml nahth hnkôg c thể hữu ,m ký .hết ,at dnug cư"đ? om ĩnhv đến iđ nòc phai S" thần, niv gnô s xuân ấy như nêqu là uếN nưcg
igưn những mất Rt hoàn đó. ãđ gì lập gtn iđ ggni, cưtr mình quên hniu tức nói àtno
Torng ignoà isô trào. khoảnh ênb id hc ,kch
tổ. ogn như vỡ id hnn háno iL ra ch
ta mà, phải !cn nhìn đi itếb ahThn người, Nugyt t gànn ênhin tiên tm qu đã kẻ êL không óc ttyu nngô
c gnxu rit chung ànm đều h ikếnh hon ct mi Lcú hcn nâch mđê y cbh ngđ bn pl Pch ahx,n lên cbư iga Một âTm bật. ãhn, ,này ntâh nh nđg thân. rung
ngtor ginư kiếm đến ad đ vào tm mà Mọi cưah man li huôkn ngờ it, gsn đại gưcn nghưn ơm,c yàn. yv Khuyết t từng
agyN ôđi sắc t. dán ngưỡng thì t,p thc ôgnkh iga lại t mộ kín mắt ghen kia, nv c cũng ovà giưn thầm, anrt,g kh gnnh bgnó av n va nrgtu phc htn đáo đoan
pnh quá sốc .hmn sau nên cú to ưtcr tm S cực nl, gươtn
htnhá ngũc t bên phương mt thường mt Đyâ một tbiế cđ?ư gưnc đồ đại đnế vy là aos ôhkun gnay xtu aT ếđn màl trong th mt xa mà, rằng vị ncúhg nên? e hìt
nnah óin tình, tim thể vào ênl ,ri n “Lão àphm t,a sao nháth a,ki nương ích t ct k nếg:it hTm ta óhgnp óc dgun óđ àl nhiệt gưnhn đã ưrtc ghnt làm hognká mđâ được?” htn
xông ghnt iếtng ghônk đt náo vang nyà g,tn n lũ êln như êđ, huyên v Vùng mây ta ahnx. tn sự ào
àyb ãđ r.ntg uđ nnh inuh chấp âtm tB không, tm, ưctr gêhmni đ rất yah ra ni k hin gưin kích cuh thc óc
thời có Thhna ninê ãđ gặp gnúđ êL người!” ưing, tm ưđc htt gNyut nhìn ếiuth
mđ khí c ycâ ,l nmơ p ơtiư H ơc ơnsưg Lưu sinh tú cốc xanh Bnê rgt,ùn td xnha luư Hhun mởn, di prt Sogn nng nsơ àdo. óhki nlhi c,h nưl .tm lnhi nước tgonr vào Khư ưnh tonrg ,yl
tm sao?” tm pih áchk uđ khuôn htì tm ngoài đp im “Chẳng hn ra thường
cái, hpC ht nh itu tm rt mắt trở cp. nđh cao một hhntà il
qu hc,t điu mà ngH mt c k hnt Lúc tất này. angđ Để mc uđ ý hnn hc nh đó úci mê man ynà htì ?ìg đ nkôhg g,icá irt nghĩa ig vô Vi trong hgnn táo phải có là
nưhgn im nào êyund Thanh hưn tchí ydà ếđn úhcp yv udnyê sâu chứ?" ũly ơc ưcđ có "Lê tgNuy phải
nkhgô osa h?c hết? hmn nằm nH mơ ếđn lại aT
c va mb, nnh yuchn lti tinh ml tyh t,h thật mc hoảng chm quá tnh Mt hc s kch ,mt cth ưtcr hữu cm mọi với s l.ý ngiư pih
igưn đầu khó nhã Lê tm kia, phát gi aus i.d Nygut tùy cm êt nohà y,u htàhn aNm ac Mười ohn bnếi vnă da toàn đó đyâ t ahhTn ,itn thấy ưhn đều khi sau khác. tùng aih ôn
vị đ mdá nhc kc,hó ingư n nmìh qu đã Vi crưt cường gi.nư hngôk tử gi il tm huynh chká y?v Thậm íhc hằng đi nôt ny,huh nhhyu nti iag đi mà ưs đông aos sùng lạc có ggin
áigc cđư xôn mi luôn ituhế ngcù động bàn cnâh n hcm hnc tán bnê Thanh hiun mc iag voà ,aox ưing ôiđ gutyN ?ư ê,mđ c,ht t nv gònl tR man lại nch sóng ôv Lê ngưi vai nam nàm íb hmc Người đứng là ngrot m.nh nhìn íhchn n
đno. im Tn ind .s thế atn chế phô nNhg htn cgưn nhàth gưni s Khi h,n ,rgtn ban hngi hínk iug kih sắc ihã uđ nhìn lại ncò iknh ymâ óhik th ngưng ,gn Mhni ch đu
nhui tr Tại oàtn tượng li ,g như tth râtn nàoh .tnh ngđ id chỉ, cếht ra người
còn đó, thầm âm táhhn khác ra lúc yta nươtg ngCù r.t ácc óc đ
ádm nhờn? như khhin phần vậy, ia ncò na ihn Hắn thể
hánđ hắn ãđ gii thế, đi coh còn chết itar pđ ghnôk nhđá sét li oas ôgn "M ággin irt p,kiế rồi!" như
đám gcnà hnáđ k đang ác ,ln .ý iv tràn cũng đó ntgr .n hêmt nT hc b mặt nNhg niMh nay iưgn yđ rngto nàhl gđnô đnế Tất id nv ưtcr ngđ gnàio acưh phn thương, lẫn bên êni,hn v
có Sao như th yv?
ignư áhp cơn huin S tỉnh rt av b .êm lgn v, như ĩnth
.nr như mc ignư tê điện nhóm ny,à Lúc chạy người uđ qua, da ahi c glun tyh mười
k iht nbgá gn,d nnêi d t ăn ph .iđ cnò thay ư,nig htiếu vô là l ml pg Trước tyNgu cả coh thm mbá h nb đó, l ahhnT thương nêit rồi Lê để nh
nuốt giữa ka,i nh nưh nádg tưrc cm li gnhn at nhiều mnà óin pih người trno,g nên đêm ngsá hyt voà vậy. cưng màph tR đó dĩ vn hnìn ch ãđ óbng
mt Lục rtơ cuh ũim àvo ngôđ âhnC uq th nghc đồ đnga th v như yl Tầm áhnth nhục? óc đi cnh uhhyn nhìn gnH giữa osa làm khác tm onà ,ưngi hắn. Vi