Logo
Chương 126: Chuyện cũ Tây Kinh 2

Tiêu Vương Tôn nói tiếp: "Trần sư không muốn hại đến thế gian, vậy thì chỉ còn cách đến cõi âm. Nhưng Trần Thực không ai chăm nom, ắt phải chết, nên Trần sư cũng chẳng thể nào đi cõi âm được. Bà bà, người có thể làm mẹ nuôi của thằng bé không?"

Sa bà bà rùng mình một cái, lắc đầu: "Mẹ nuôi là người bảo hộ, có cầu tất ứng, làm sao ta có thể ngày đêm ở bên cạnh nó được. Hơn nữa..."

Bà lộ vẻ sợ hãi, không nói thêm gì nữa.

.ib ngorT nêl il nhA iKm dâng cb nòlg in gnH một
d thể do Hgn óc uc Ahn im pn!"he hpc Kim một tm hsni, i:ón có tm ri ta h nnh tgin,ế tử iG" th quyết tlá chỉ
òcn nl đưc Thần aym nhiều mắn nyà nc hpn danh Cơ do sp chết ,trưc từ êtmh xếp người, Đ nTh ch õV chức nlê mt ngnà àl mi Dohan tír cđư nữa quan, tếni gornt chỉ tộc nội hdano, V nt!h ácc có rt trống hhtàn ági oáis bước ,iuhn vào chức lần gcũn ăhgnt ht nhưgn li htgn cđ agi áqu
thcế Đạo Sao nihTê đã ưhn hia Tih,a it Trần cóhc hoàng mt thể đánh soa ?sao ri lại?" vậy, iTên uâl iag đấm rTn a,n cTh của hkin sgn ngưi úL"c Thực phải ãđ ó?st yv, rtcư gsn ta tgếi iom ht ưnh chẳng t óc tàn nnh b òCn
ôTn Hg"n ngH angs Tiêu Anh..". mKi nươgV hìnn n:Ah
bạc ochh Bồ gnhcú ưgnVơ kế M"t hóp iuêT s Tnô bàn iđ Tát." ta :nói ngày sau,
"nB "h?
hc không ba ,na Hơn hdano.
mt niơ đu th gốc cỗ c óc .àit mi đó, auqn ưdi
ihntê mỗi àl đến c thai làm thai Ncg n iđ àv hTia nht mạnh số, ònc ihta này t ccu iag hoc nth mà nv thần "nTh diện thế Thai. ôgkhn iaht àl hêniT yuế àb tiha hnt hn.ìđ" cu Đo khác cửu một hgNưn hay úph mgna Sa thai ká,hc ilo ilo nh,t oli tR phm, gnnă thn tm il loại yuế thn li nói: hnua, Tiên ôtn hnau. ngũc hmp khcá xuất h,mp orntg hmp thần T nht một acih àyn hTn íhc nih trên lượng nhhíc cùng nhất
bà ếđn iêThn Thai inTê chưa?" tgn bà lĩnh nghe oĐ uđ Kim" đã :nói aS
gđn yv. at muốn ônT Tnr ,ta ,ý nói: Cả ra hai ấy rnT không tay. chúng gcnúh ênn cũng ép pih đu at ph mi ubc Ngài Tuêi khôgn "h!cT Vương chúng bảo "Ta v
in. Thn Cho ngkhô ũgnc ơC Xu có tam gnáh haun đi cũng ynà người c nhân, iTuê ahnod anhoD nổi." ônT áhng Nũg ángh ,uđâ :uđ i"mK phi il lc nkghô ac ,Qnuâ Vương nghá ghônk nưgi ngn Cơ, nTh rtói nTh iv ni ùd
Anh Đo ôđi Có" it Thai il tyurn ngs h,tuếty thứ inêTh grtno chút. êinT ehgn ign:ư Hồng qua ch đồn." hiơ Kim tn Nhưng
soa h doanh iôb nhn thì tgrno gây vì .ưcđ ca th qnau nòC n,eđ ch ai, àl hồ il Cơ thm hnng rtng híc onà kẻ b ra hcn đ,ến nổi nôkgh kôngh Tnh ncò hnyuc điên
gnN nmga .àb Têhin ca airt tmì Hướng yàn con đèn theo Vũ li nguyện tâm
như ơC Thn vn sạch! gia yx Tây tnh vgn hìt hki Xu ng đ haodn Ngũ chết Cơ, hdoan, hết gnôhk nàng tưgn huyện Knih ar ps ba gànn nl, nhA ưnghn nhT đó ,unQâ khi Năm uychn hpn àoĐ hác,c ưt yh hnT
agi nTr ănm Tch ưnh đó nychu od àl iag âgy uNế của ...ar
cTh ar tTá nưh ac uhác arit x cgũn l r,t nMhi là Đi Gai gưin nmu ir"! hnkgô àl đã ưtngơ Đại at nưhgt tay iđ ếNu thù ìnth. không rTn vậy, at ìth at đi lại gia rt Bồ b
:ih có àm, đi m ăchm mù, li sgươn mhăc tohe ,ta rất kôhng đa ó,n bnè ai màl óc đu umn hai Cơ ônhkg hn đến ós?c sao Nếu ngoan nehg lc àny cứ làm ón Hồng để at ovà hyt mt scó ?ơc Thần người ưhn osa đưa Ta Thực Anh Trn" Kmi lính!" naoDh
gần đốc ưhn như a,qnu nêiv quan Các b chs! onrgt ni giết u,ih odanh ,hnt Võ t..nh. Chưởng Ta doanh ni Đ
sao đột bộ, đi nă,v ũcng nđ,iê đọc từng in áhcb K,hin ht htc nát tàn diệt nió yâT ntr ntogr hnui ià,s uđ uq nhiên nhn ng ươghtn ơs tiuê tr gi toàn tás Tyâ gnNà vẫn vong luôn cm nhl aco tính đó d,ti đám ba il óc ôgnc hưn nói vì măn ihKn chỉ gnnhư nahod mt tkế ngàn odahn tìm b n. ba nng nhân h rất
Kính ánh ntr.ag của aíph ngn àb htoe H nnhì n,ưgi snơ kh aS hn hnut mắt v
hki "Sau h,tn tr hyc cthú il v nht nlh Trn Bà ánch ir nói: nnghư ưs thi onà bay, là cũng imươ Thực hp yâg nhà nhận không iênhT mà ngd htì nti lập oĐ tria àti ưcđ kẻ một tc v nTr biết đ nmă êinT ãđ ht không Tiah cuáh ra." gn,t thnhà đnế od n;hà
nđè àb êd tné ơsn trang. bà lồng ,đi ccihế mt nhìn ac aS biến ilếc sừng trước
t nhtgi s.ng lp ccáh từ hoc m onc nortg vng ônt :il dày, unaq về mấy m vọng htế gỗ ciõ "Ta một o,àn ưđng ar Tnô ta êTiu !"gia nươVg ũgcn ntigế phải tià tham n,hmì mâ píah hnìn Lý ,Đu ìtm ca như imK đó phải
gngn đầu, mạng ta iul Sa cười bng Vương glnò àb Tôn, :inó cùng !ươign" "Tiêu
âmh dà,i gơVnư Tiêu nuối. ht tiếc Tôn là không biết yah mộ
xnug ta ếuN Tnihê vừa !cư"Đ õci âm nv tìm V!"ũ cũng ,hcết
thm ngĩh. gnàN
oĐ tu uni măn ìth đã aihT cTh gii âby nrT đó ôkhng đến Thiên Trong ếict tm ếnu hôgkn chn đt vi giờ thôi, inTê nàng ưhn b rồi? moi lòng ta người
chưa nAh noà ta gánh iưc hAn "!in đi "nTêr óc này Kmi gkôhn mà lạnh: iKm gánh avi Hồng nặng Hgn
Sa oCh thnơưg đ.i ngiươ "imK bà oàv bà ca ghơntư một đ ưdng iàt áp giơn chế nhân, trước đi ghn ếh.t" gơinư uaqn nàyg hãy
Nghe tăm đó ihnK b có uđ lno Tây .lc mạng nhiều vt nđ onrtg hânn itgnế rt ln
àn,o àgi li ,ếth huyện Tahi bà ưtcr cgn mà uyrnt nói đ ếcti ht!n danh ũgnc mt àb thuyết, ággin "Lão iaTh âhCn lắm nagv àm tâm có măn oĐ cháu háThn là Sa cho nmă nà!o nhT bỏ h nrT nhà ità kia abn htế đn,ìh hcng qnau nCo hêint mt tội." Thiên áic d itar Vihn con ln đây hạ, oĐ hC otngr gamn ếbti ta êln con biết nTr Tiên ák.h út ếti:p tt ơưim là ấy hcT noc thi tr quê, thn đã tari v i,đ iag nưnhg chgn ànhth rồi. trẻ hT, chuyến ông irat tr dy ngqua yv
bn vy Lúc nào nói: àn,y c,káh dựa êuTi cách B hc h póh àT đ Tát." ưgơnV th còn với Tôn "Nếu iđ ônkhg oàv
nhân!" mKi nHg àl ngĐ" at gọi gi Anh, hyã là at iđ
ếitb còn ngr quy:ết tìh tTá rồi. rtgn ?ìg nhi đâu!" giờ àm amy, Sa Năm Ai àT mỗi e h kih k "Không iàt táhi n đã và nguy àT chúng ưing voà Nếu đều chúng li nkôgh bn hmi bn hôgnk émk qu nếu cđư! óha Tnr đó thì Bồ lão gađn àgi tỉnh đã nuaq
E là gànn ngước phải hnnì!
chuyện nhớ bgn mt nếđ ũc gHn v yđâ, Ahn hegN ãh.i sắc đến s ,xưa l Kim măn
ênil gnrù hnkôg nyà gánh ùd nQu,â Cơ, Xu hkgnô hknôg donah cũgn Nngà hnT och tth nổi. khỏi gánh ba nTh i,n s ciá, tm gnn thủ ngnà gánh Ngũ mình
còn Tiêu úhcng ơhi tr!n .nưđg tm mt khí: chiến ch ôm lòng bà"? th ônT gniư t,a àB nB tiá crt ãđ uyếqt ra một Vương t, v,y "uNế con
nht Đô. Trn Trần Dần gia, uhác a,tri gia htn T.ch" "Yếu àl Mạnh