Logo
Chương 144: Gia gia đừng đi 2

"Chẳng lẽ năm đó ta nhìn lầm sao?"

Gia gia có phần thất vọng, bước xuống gò đất.

Mấy ngày sau, thương thế của Tiêu Vương Tôn và những người khác dần dần hồi phục. Chỉ có điều hai chân của Lý Kim Đấu không thể hồi phục. Nhưng lão già này khá là lạc quan, cười nói: "Chờ ta khỏi hẳn, bảo Thiên Thanh bỏ ta vào sọt, cõng ta về nhà."

dậy, onlg Đến ăn ognch nTr ôv âhnt n.cgù khiến hgknô gn ôkhgn ym Thực suy ngày thể ,it hắn gđn nchư nay
nmhì"! li gia noc b ganM tm con! đừng bỏ Ga"i ù,cng nđg ocn đi
i"!đ i"aG iga gnđ
gnoV sio thay." útc,h chút, nh nãg ioS" pahí tph hếct cõi âthn cmh đường ios soi già trước, nđ nđè mt tm chừng nigư coi u uađ vấp đi sáng minh. ,il
vậy?" có ,gai mắt, mơ mgnà ohc chuyện Tnr m Thực gì ih: ngih "Gia
cầm đèn nTr toeh nógb lão nhìn thuk đèn, gnô chT iưd ánh aty d.n
mt àog tmh cl tb đứa chkó như ếih,tt .tr nH
Trn cH ôm Thực a.O lấy
hnn ngtro ca đứng hmìn ,tm bnê m ión lên yal t.i iph nkhôg vang tai. inggư n.h Gngi chứ giưg,n nm ra bà àb Sa đgna đang bà Trn tay bà aS góbn bnê Thực nrtê
cút.h đi tm hcm thôi, iĐ chậm
Thực nhẹ ơ.m mh,õn Trần yam mà tyh hct hc mc
v, hia hn hn Mt" "v!
V"àgn ch !n"mă hnm hồn th hccu ămn, nv aum àngn
guntr, ghôkn bập gln cb vẻ bí. Pùh cl ơl la nng huyền gai gnùb yđ ,hycá
ahun ngươh ôĐ nhà y gp năm v cháu!" về, gùcn nnh con ,ókhi nD"
còn tyh tay gnbó rọi nếđ hoc dáng mc ếucih hnìn lão nTr hôkgn nđ,è l,âu tr đâu ngô nữa. khi Thực
lát óni vi r,i con gvan sau, yna lên nkgôh gnn từ a,C"h "..nb. man nânh Một v tht cưđ. nmă nco một cha ãđ iggn la: bận, s rất êinn trung nCo trong tr
tn,rg rtc. bgn hn cữu, H bộ vải đi Thực tđ êmđ tnrg, đu cho li nlih ctú Trần ntag cm tôh ngày ênb đồ
gia lại, ngoảnh yta Gia iv vy icư mm h.n
ra tt óhck àl "Kcóh tt àl i,r đưc đcư rồi!" ar
,nh gưgni iGa u"Ti iđ một yâđ inó: ciư Thập, phải đến nbê nt"ếg.i gia oáb gia ngồi ocn rồi, cho gia
Linh gian, ir ngăđ, nh.im Thiên el nơDưg dương osi Giác tohe chT iuếch mc lói, nđè hán rTn u sáng icõ
chuyện "Bà gì ,bà "y?v
Thiên Lý hTc ăn cghn uống ăn ì.g hn àb gưnhn Sa ahhTn mnu cơm, nhyêku rnT
ir. ưnig sp kp ôkhgn nđè hÁn uiđ
đcư không?" gai đng đi Gi"a
Gia ngđ con!" !vi lóc: nH tay iag b uđâ Con ông ni,ưgg sợ! nhất gia lăn c!no ôm khóc gia là gnưi lão, i"Ga chặt teho đi ca xuống gman gai con thân Gia gia, yl duy
ơi, chậm agi .tcúh một đi aGi
mt vừa óhck kcóh người như cnư nrT trong ti lên ìv Thực gnô chạy chók. tng đứt vừa gan đui av lão. av đến đoạn, ia,g c ruột ógnb theo cyh mc rnu igàn Hắn
đã m nT Thiên Hắn từ pùh phòng trong kéo lấy lá ếđn .v ra àm agi g,ia ông bước gănn lê
Thc oá hc ib, tux uhi,n muốn enđ Snơ cầm Mấy a,yn nhi yg nh Tnr hếnki đui ynàg yunH đi. àcng bực gyàn
Thập, dậy nth Thập, "uTi Tiểu "!iđ
mhn!ì Tnr mt Đng b tay ly con Thực sợ!" lão: đi! lại gai nắm ghno gôn "Gia òa kc,hó onC đừng ht,
lũ xóa nấp sáng mù. n ma sio sương tan uax dày nèđ uiáq t,i ánh gontr nTr sương chT uđi nóbg đặc, mnà
vía nh mau mau về!" a"B yb
gsán bcư gôn. náh t nbóg lão voà ưDgn ếuhci lcú tay nÔg thoát iưgn nêl biết, như àon t.i có hnôgk nh hik
phá m"éhC cgN hn"! Đa Địa uchc đt m hcân ,gNc
nTr mô âul ugx.n nm Hc bên lcú hTc cH u,sa tM khóc. Oa, nếđ h,nc aò Oa ly
Thc gônc hôm gotrn say gia Tối đi ti, lay hắn. rTn t ưingg gnb ,óđ aĐng niêhn lay gbón gai gn bèn ngủ. oxng lynu tối êln
o...cn ,y p,hT tĩnh. này, "Tiểu n.th" uâđ ir. đi, ông .o.nc. n,oc :gngn sao mâ gia gnn đèn iso nco im õic đưng cho đi ôgknh nhbì hãy ly đâ,u gnưđ đi tiễn ôhngk Sa y Soi soa đcư hco aos con đi, gia hckó, Cno gia gia ,ml ti .u.đ.â hãy nếđ hhnta ois gia đi, con aGi đã ngập ôhkng bà Vừa mc ocn nđg nôg để
.ih chT Tnr
v ta .gns ln hc iv huna còn ơnnưg cH ưgiơn at t Oa, sau yna
nrT iđ "uđâ? hoặc: Thực nghi i"Ga iga
Hyun khiến cho hgnc mhô loại nay Mấy mc neđ d Sơn agi hni ac ànlh. xtu ol tm nh hn sự gia, oá tr
it Nhân hgknô lụy õci tà mất. phi onhã "cno. ,na nếu lâ,u nkôgh "Gia aT nêil ãđ s thể hhtàn ma óha rìt nđế gai mthê âm đi thể Ta ònc khgnô gian quá .
àL sao?
lão như áhn tyh đi phía v đầu cười. nụ nhìn c,Th nTr nở sgơưn yaqu tm tngro ùm Ông ìnhn đn,è
thành aki ngô imđ le toeh dn dn gia aóh iđ nhưng it một x,a loã àgcn gnàc .lói bóng iđ nH i,ag otngr sáng đuổi
c ươngH chiếu àiđ ếthc chiếu tiếp con ếtip nưHgơ lại, àig v onghn ntưgh lại ihuC"ế gnás nh đng ãhy t,ếip nhé." nơưg,h Vọng đài. Vong gnV chiếu uqnê đừng chuá gnôrt hồn
íhap gôn rọi x,a ăgđn Dương t,ưrc nrtgo lúc u tc ếtpi cũng a,x vào v kia càng chiếu cõi nàcg cgnà sâu Giác nd minh. lão hnêiT Lnhi đi dn
cũng nâd rt cả hngúp My ngày người iếnvg lạ ưign iga phn ,ông ếnđ nl grotn ,gai ac pg haưc àl nb ax chT bè yan mặt. hngn gtn thôn vùng, nrT huin
cười àb aS hônkg ưcđ osa nhẹ phào nói: thở rồi!" chKó" õmnh, àb ra àl
thy áiGc Hắn bà ly iếbt Linh uiTê gnđă mất ưign chỉ Tôn không nma chẳng rời mình ayh nh, aS siết t chặt như nơưgD lúc ,gi oab dn uđ tay. ưđng gôkhn nilh ,nào htu cm Vươgn óc ihnTê cũng rti nság t
ia"G Đng noc nco aiG etho gia v!i b gia bỏ !li !c"no gđn mang
nb sóc cgnhú aiG Hmô" tốt." hoc cháu hpi gia phi uTi chăm at ông yat ayn Tp,h chia t onc ưci i.r n:ió ânth
c il là hơtư,gn run đi người Trần của cárht cTh oán âyđ. nđà ngiư g,ưiN" ."ri Con ngt người… Thc hca ao?s đã gnưĐ người Khóe ông kia: ru,n Gai đau là ,gia o,cn Tnr miệng Tnr énn
nhl ngẩn đm cnăh nưc tm ngi,ư Tch ,gnt hắn. rnT ac ưt đã
..
uyênX àH gnu tếh ế"ihuC giác, nhc qunê Ni ihcếu àB ga,thn cihuế àov hnM gài àh. hn tpiế tp,ếi oVgn yãh oVng ìnth." piết hếuci sáng cu lại trên có tcếh nghĩa
aS rung tm icõ nđế bà ngcù ca ginm Vnă hòa đều, gnươV ib rtng ênl gitnế tùhng ngếti đều âm. trống t c, khcú vang yutnr thương bà ,hùntg àb,
T,hc yd. ngđ rTn oax Ông đầu