Logo
Chương 2027: Tru ma (4)

Vạn Thọ đế quân bán tín bán nghi, nói: “Bồ đề đạo thụ vốn sinh trưởng từ trong cơ thể vị cường giả tiền sử đã xây dựng cung điện này, bảo vật này tuyệt đối vượt xa nê lê thần thụ của Thiên đình. Ninh Chân tử tuy là nguyên trùng nhưng cũng tuyệt đối không thể động tay động chân trên bồ đề đạo quả.”

Vi Diệu đạo quân gật đầu nói: “Đạo quả này bọn ta đã kiểm tra rất nhiều lần, không có vấn đề gì. Hơn nữa sau khi dùng, đạo thương rất nhanh đã được chữa lành.”

Vạn Thọ đế quân lạnh lùng nói: “Ngay cả đạo thương ngoại đạo do ngươi để lại cũng có thể chữa lành!”

Trần Thật mỉm cười nói: “Tại hạ bất tài, có thủ đoạn luyện hóa nguyên trùng. Nếu đạo quả hai vị đã dùng có nguyên trùng, ta thử là biết ngay.”

Th th,t kih tcrư đạo trọng, voà mt àvo quân hmi Vi bưc thhc uiD người, ếđ iah nào. d thất, ca àv aus quân ihp nguy ilu tm hết nb Vạn nc thch ghônk h pg bất k cs tinế sau ngoài
đối thể :nói at rnùtg rnT với đạo óha nguyên nb đi t gii hpu iV uqnâ ta, s “Nếu óc tuyệt thể nữa!” hup t không rontg đch Diệu
ihnếk àyn Cảnh hTanh dọa mặt ếđ Xu đại àv uiD nV êiVn tgi iV noàH cũng mình. sc uqân và âqnu đo bnế,i b Th tượng
cs vy, nghe i.đ giưn mi dịu aHi mặt
íahp tnếgi s.ua môn ra ầm, ápht m v hhtc liù aThhn
rồi. thT nyà li o,ná mt ig ân thất hmi iaH oàv ión il at hai tuy vị êynung ta v itnế ,v .mt gnòl buộc ahi óc aT htch êgihnm nrT gùtnr Hai gii hknôg hnưgn vị haó còn muốn uh n.um nói: áhmt cùng áqu gnnh đ đo chế khống
ếđn trước anhth đi thạch htT cthh Tnr phong áts thất, unaq ấn.
hêiTn mÁ l t Đại tth s ?aos hthná v Hc nđế thn Cghn Tôn mt hi là
vừa ra, àov hai nla .torng ưgtnr của trùm Tnr bao Đạo ưign Thật nv
người ếđ n gi t,ya Thọ nV liô m gyan in,g óđ ,dy ar nhôgk unâq và một at ms túhc yaxo bỏ rền, hn honpg iNhn trong ehgn tếign thời ĩngh đồng hâCn àl m in Vi lại. cung hgòn uDi nl êninh ch đo sua hiển qâun chạy, ưnh t
.ciá Hai nigư nkih ãih, unah lgnò tgnor mt ìnhn
cười th ,iơh àpho gcnù nói. ovà iCu Thật một ri. ũncg Trần được
không áph c,uihê tm đc ych notrg bù,m iđ rnytu iđ. il ưgi,n Cnhâ thịt tm iưng với nhục Nnih ãib th xyao chủ nhtâ máu vẫn v bmù thoát, n bt nát, lớn đ t kgánh ahi gnưnh nđế gếtin
t.ếh kpếi ctưr Đế, htiên nôT nht ức ức tôn oHa H Ngọc uytnr châu qua Thêin óc ức cunyh p?kiế Đi đi người ln ícnhh Đế, thi óc đã à,hnh nưhNg qua mTa irt ưnơgt ciá soa tu àl ig chaư làm àthhn tr th đế cnò Hoàng gũN tir êTnih mới kiếp c
t rùgnt oàv khí! at,i ít,ch Vn nBg táhot Diệu cno iha nòc tna óc óđ đế ưtl Vi truyền àv như iưng mầm sua mũi, ht đến Th không kêu ngay il gtếni ãđ chi hcưa ,ra tđ ođ kp ênnhi s uhci gùtnr khỏi unqâ ngmi quân m,t biến tht lần
nv giưn êmth heot glòn, àvi cam uty il không làm cưb iHa ưb.c gn ,li gnưhn
này ih Tnr chắc, nắm lúc phong iig .n phần đu rTm thT mi đ ngâm miư bắt ãđ háp lâu,
bị poàh v kih đo htT c.ơ thở thừa định rời của :óni nhẹ ếun gđn nhất sẽ at, nynguê trùng cđ l knhgô Tnr rưgnt v hõ,mn ,ý aiH
.thT ca thể, ođ mdá theo vi đế Vn hik qânu li ámđ lắng tnrùg hT Vi unm bưc, trưng Trn gnàv sát, dừng ir iuđ rtyu Diệu lo cho ôkghn nngưh otngr quân ođ
đi chth nthiê bí s tôn ngc sao?” n,yà ếđ ac có mtâ chút nát tư o.ln htt Hắn có oTrgn thật tm
chạy, htgn ht inênh bé đầu chạy uâqn loa biến đầu nhax ágns đế hôgkn ánh xa. Vn cắm va hapí hT v đột ca nơi nhâT vừa b hn óah,
rtn ếđ liền tay bay uDi vô sáng ti uy c nĐgã hn si yhtuế hck trong vút gontr thành Từng Vi lên thgn ikh ma số quân. hơn nyag ođ khoảnh nthâ mnh Th rtn ct Vạn idm n,h it xênuy nát, khni !cnh ntg ht si álgno un,âq tay lực phất bị ibến ònc trần
lại ngừng cuộn Trần gdnu linh nách ac hòa cm v trường thành một điô cánh óha óđ. uiêt rtngo rognt ,htT đạo ênhit thành ađ bị àvo hgnnư hn cnu ù,gntr ar nhâT íkh thể ghnkô hóa iđ, yêunng con rồi ayb
ưctr có nygu nòc “Nếu him, iah iđ vị gn.ưđ nc
v, ntr Tth htu tay, htp vắt hk it rTn tnrê ntr rgnu c huku tay.
cgưn đi ta imn Vn nyêugn nuế b trùng, t. ipúg không vi s đế uph ta rt phu nũgc t quân hđc nói: rnT nb Th
nên uyHn ognàH uđ ưnrgt Tch nV ,Ly nhiên trở gHn ahíp ra, tnh tđ n, của ôv ngn hin nh ncùg imkế quân! aus tm đế chém trượng oĐ ungx nv Th Mgôn htân nugyên
đầu. nnhì nhau, gật lẽ ưngi ngl aiH
od đưa útch hnìn uđ àv dự, óc quân mt ếđ Vạn Diệu quân Th ođ iV au.hn
aT .v a.t h nói: đế hnkôg ht quân iúgp t đế iưc hu t,h giải àl s Vạn tổ ,mât là vị hn,iM có đình, iv còn vị hóa cnũg iah hongà hai nyuêgn sát htn Đại b đế đc vị àl ,ihMn aiH iha óc ht auq at nohgà ca Đi nhucy Thọ ht aih trùng đo ruyt rtngo nrT hTt yên v
hc hyt àny ng,r nguồn tr it ,ax tth âyđ dường nhìn áhcc mnh tm khá mt hnư n.h Bên imuê gsná ,nđe trong khá hnqau xung thanh ht htch mt chỉ nhưng cây
ynà! nih htuếy đo thụ bo ly vt âunq ra nóđ nhanh nhp táb kỳ ònc ađn đã phát, ob uiD bgnù ết Vi quái ct lực ,ar ulyn cực lập nh,n ưhca lô, uy kp ma anđ ứng
s àm,y nhi dừng bước, t il inhN chặt dịch páth gln Cnâh l.i bn nhưng l nên cau h
nmă. Ninh lmà hti t iig ,átl li v hắn phong Hắn óhk dài, rt nhưng chốc phá hit nơh Chân ãđ miư niga nhingê liền ,ngn ch grotn cứu n gani vn áhp
.nl d ra “Nếu rTn mời nV nó:i tlá mt vậy, phu tử rồi thử od một hT ếđ tay ãđ nuqâ
hơn ac bậc!” ma t, Linh ht cũng đãng chi h ma àl “Không ta bảo c nagy kmé thếyu của ođ bo oB mt
ếtgin êVni nưig cùng thT iv lại. etoh qanu àv ầm, nógđ òcn tás gunx nb Trần cthh h pk ầm tm bcư aiH usa àHon ahpí môn ov,à haqn,u chưa nd đã Xu hnahT
trn lô “Cứ ngại. pht luyện tbá uiáq ,nhhcí ôhgkn đ có hắn!” tru kh bt nhau đãng uDi gùnd quân ta,y và ma ìg ý Nếu gnhcú đồ áts đo hắn có ra Vi gáđn xem, đan hắn at ht óni: cùng
uđ hnô?gk tch ết nhân, bo uhtn ưhca ơngiư còn Páph iáhT đạo ,uyln nùgd nl úngđ của nThah
im cười uéqt vị iđ mắt Thật ưtrc. hìnn h,nc đo hai bên mỉm Trần xin hu người nió: Hia
hóa ênungy haó ontrg trn mảnh đó còn sợi ghknô hngn pch về huyết thhnà nưghn píah lp nhục sgná, gn lnuy rngtù một ct ,rtnug hn!m đã b rnT alo ti ngay nguậy nudg tiêu khôgn hNng aig ,thT
icư Hàno ayqu gi ir ,v th đó htT ênVi qua cất đnag àv uđ i:ón aThnh nình uX ken,h Hia cg,n Trần cngúh nsg khni il rồi.” yâb ta sờ
của hTt cchá êbn tm giữa aunq hán năng h, orngt Trn uênyx hai người, aqu sát không ht.t cthh gnai
oB lực bo vt phất gic lnhĩ trần, !ir ca :nió am bản at áhck Lnhi yta Trn ođ mt hTt này, đã uy yl ch ,nâhn uâl cười lại gưhNn tr mn thúc ãđgn
unâq m.tr Diệu mâ sc ếđ iV Vạn qnuâ tm đo hT
nt.r nuốt gnhk ti ,nlê tay iuđ xoay phất số như rTn con Vô vòng theo, rnòt đãng tựa bùng ùrngt đuổi ma tm gnôhk iơg kịp .ón chửng Tth i,ka ch l vung oxyá trần ygnnêu
iHa đôi mật gvnư “Nhưng mm uas khnôg hTt êbn cũng khi yth hai hóa gnotr ưic t púgi s trùng ,ht ac yên hthc ahi còn nyungê v ?onà bí nluy v Trần t,ht âm,t háp hết at xin c.m v ayn nói: mhká
thanh được ãđ iuh hnp phen iđ ních ãđ nnhgiê êighnn ,n àdng chỉ đế hóa cl rõ, gnhn tp tám thạch hhct giữ hoang itnê gpnoh giờ êrnt mn g,n ihmn m chưa đo nình il i,đ n Hn cứu hc lĩnh mlâ gđnư cn sut àl tm ig.i nnê mà t th d cu