Logo
Chương 51: Lấy thân làm mồi 1

Trần Thực chần chờ một chút rồi thuật lại chi tiết: "Gần đây, phụ cận thôn chúng ta bỗng xuất hiện một ngọn núi hoang. Trên núi có một ngôi miếu, lúc ở trong miếu tốc độ tu luyện của ta rất nhanh. Chỉ có điều ngôi miếu ấy bị một khối thiên thạch rơi xuống phá hủy nên ta mới tính tìm một nơi khác."

"Tu luyện trong miếu cổ ?"

Sa bà bà kinh ngạc, nhìn Trần Thực thật kỹ rồi nhắc nhở: "Tiểu Thập, ngươi đã không còn Thần Thai nữa. Ngươi có biết không có Thần Thai có nghĩa là gì không?"

àb Sa lc bà .đu
ngs ra cbư lúc nâs, sau, Sa àb bà khi gnb tM i.gưn
óncgh gia iph ngưtr không à"B lo thành, mau bà, gia lắng ta cho nữa." umn đ ta muốn
ó:ni nước àb ntih c cười lau t,hn bng "Bà mt, cnh !ió"n ngđ Tnr Thực gnvà vi
dòng ưvt sau tiến am gươdn hn ca uxgn "unM oVng gian, àl h thuyền, lưu phải ưgni dễ. thế, hà sẽ ciõ Vgon qua bắt Xuêyn novg icõ asi ôsgn hà luyến đến chynu dương â"m. yuXên onc vào ,mâ không ếcth óĐ đ iđ, ưđa âm khi xuống ghnn linh
iêhnT il có ynul ânCh chỉ ban Thn lần nth "Tnh ,đi ct nl ban người ht uyd àon "na! tu nt,g óc p,hcú hp,T anggn nhgkô t,m àb àb tgorn nyhu hnkgô mà nâhC Thực: Sa iTu mỗi àl ó.c na nrT nTh ahTi iph goNi ngđ ln êhnmig mt hão hai! thứ od gnm
at bà h gnui tmì to àml Sa ln ếđn "Ngươi usa đt híap âcu nrT qua loã ta :óin òcn xích icư uếN kia uxâ nul a?so ca nhtâ xuâ gia ngươi is vậy, ?"s ơưign ca iag ta chiếc như sắt, ưcb liư nhĩg s không ,hTc khe bà tính
cười ri, sông êln chy "Trong sẽ thịt là nhìn intế vào loài ògnd tun nua tm cá phải auđ Cn aig liư du Vong u,âc gọi khiến vào nió: yênuX thhcí Nói trốn lưi cm gài ôiđ khi .Cn naig cõi có âm, u,câ cõi mắt bà óel sẽ ón aih lớn, hà." gonn câu ăn âm đ,n ,ingư nC iưl yl th này náh xảo, dương,
lần Thai kngôh nthhà "Niươg àon nTh ht tu !"an
thể óc hết Trần .pk hcnâ tuy àb dn cao tuổi ãđ bcư tr Lão teho phải cl mi nv bà nhanh hn.n gnnưh sc cTh
vn "?v nơigư hỏi. hcaư Thập, Sa u"Ti aos
đã Thực pcư ac mt. h ciết nTr iếhnk iàd, khác r,t Bà nh đnág Tnh itênh Tahi rmt b th k từng
thất ngv, rTn bước đu ra ùncg hTc cúi ngàoi.
gnnh hoc uđ uđ qau tnrê tgnôh dòng ògnd gVno vi cả ếth Xuyên." th angi Vong sgnô gsnô àyn ,hà yàn gnnh "Tất Xêuyn thông tniế àov nên óc
ln tri hyt s hnt phúc đnh gắng ngã, rtng ut Sc Thai lực rTn thnàh ìhnn nh lảo hTc nTh y,v tu ln:u nỗ hnư tm bh,c thành thân at coh ban àb, tranh nhT Ta cố nht nTh sp êtnr thể s ta !na Chân ođ một s ta..." như ia,hT "Bà đnh
cl u:đ rng ."..iahT ìmnh óc Sa Đ"a àb bà y,àn nòc tu bé nti lyun Thần thể nv ngốc il
nă,gr Thc T"a cn Trần ý!" :nlê ngẩng gnđ đu
àb! àB một oVng hgtn Hắn tay để cho áhhcp ưỡn a".đu ta ếyu cứ lấy chỗ bà "Bà s uxng tếig ra hnanh chút, cổ, hn at hiểm ta ynêXu lộ đ s nhất: đi,
âmđ yàn lẽ giật n:lgò t ncgh móc của mc"? Tnr s ar Thc trong b,à ìnmh ri àvo ta nigm lưỡi "Bà uâc
vi rTn lưi đi và aS ucâ ra àvgn teh.o àb ghnt dây thôn. ikh Thực đuổi õgnc
đâm Tch tái ca "Vậy ?"ta bng hn:t ra mt t Sc Trn
nhiS tương cnò ut hctế là nh gkhôn vì định T"a ihp thấy. Nói ng êXyun yv Tiah do yunch hnĩg dự hệ hắn thật chết, .hà hôgkn rgn cam có chu như mà có sợ tựu kiên thể ngVo ođ nTh .ln" ,gnhc hthàn rn,tg thể tử gnxu tđ hãi, ht hắn ynlu tht iếhm tưởng được hắn sự nunyg tmâ mi ial
an ,v đi!" s? bà g"ơNiư hpn cười lmà trở àb Sa gnưi yhã S mt bình thường thì lạnh:
iag gia gia mnu at nơi, nhnì gia, iag gnô unm hưn ch cao omng đưc iph ht mà mà mặt ta tchú có hưn âyb .ig nugx v uti gia nâth hnư n,nh T"a aT kgôhn vt cnh thế nv đất, tuổi ócs hkp phi iag óc iag nên này iàg hưởng..." ,đu hTc vậy ta nTr nôkgh muốn na nb tt tr cho ciú ìv ăcmh y bn ôhkng muốn l,hnĩ vẫn
Tnr cười nph đã iph một lại, il at N cưđ v cử tv bắp: ếmki .an gcn .".a.T nc aig lp mặt ,nhnâ a,"T tt, gai itu không đu nuaq nió cao, ht tnêr hcc Thc hit
trở đá oàgni Chỉ Tnr về. nhà h ca cưah Thc ngồi bậc b,à thấy rtên
Thc phế Trần là byâ chỉ mà tu một thôi. kôhng th lnuy gi hânn
chgn dhan Sa ếNu mất "ugXn cưđ gonV ngux iơưgn gkhnô cn àb àb là hà, gVno ,tmâ ca :nói uâđ làm Nghĩ cần ihp .ếh"tc at iph Ynê hpi vy, chết icư phi sao? Xnêuy ?tcếh yu im yXunê
nthâ lớn rt yàn th mc nhiu lực nặng nưgc ngcũ rgt,ná khôgn hcT ơnh rnT ith .n gàny thấy cũng nên gain gnàc Khoảng sức
umn n"..nâ.h để Trn ac tu đ ìmt Thực đi .tibế ta th c vậy, nói: ,ynhu ith nl hTn nhanh có tu a"T tih mt Ta luyện mt unm nl na a.hiT tàhhn ciư nưh hmta ta at tc agi hơn, nơi tm b,à na
iếtb rõ, câu. mi là nH nhtâ chính bản
cĐ rtăm Giang. gôns dặm, xuống, gDnò .àh hp nbi. ơnh hãmn Hai vi nước Ngc iáĐ cĐ chỉ ar cuồn là khoảng ôixu iĐá gdòn ưmi ưul cyh cNg iđ i,xết âđy md il,t unc đến ca na mà gniGa người ahi đổ
ri Vong ưt đi ngxu sống Vong uli ãđ chết thanr hnui Va hn sót àm ht đu hip rất tgưn ngờ à,h hôkgn voà !êunyX yXunê có im lại đnh ếytuq
phn gnòl nbu bà li àb cười, Sa va ct có gđn. trong va mc
àb ovà nhà, yl người ,cân aS Tnr trói oàv một .Thc nặng ra xhcí hơn is ts imơư ba àb
Trần óc hnp do Thc dự.
ơN"iưg không đó icv." giúp cũng lòng: àb hnngư ta muốn ihk ư,đc bà gehN pih mt đng ,vy biết nơi Sa
cuộn bà cân. né,b mưi uâc chắn. li gnn âdy àdi gnht chắc mười sắc li ,ln cưđ yl aS móc nòc âyd tr ước âcu, chừng ra ubc igng iũm lưỡi Đu mt một ùcgn nhn nưh chiếc thừng cgnh mt chiếc ơhn trượng,
ôv ngôi một nó, đánh ưci tìm cnah lúc êyuXn vật Bo măn at sẽ àh nuyXê mất giúp Tr"cư gtn noà Vong aob òg.nl ta hà. đu."â Sa rtng đ kia aqun ùngc ntorg umiế kia ingươ thân ngủ yên, cho nói: yàn cũng kôngh lão at àb hánc ómn biết ngxu bà iv nghôk ăn uqa onVg non,g at, Ngươi
đ il ngi, ,đó sông, nhưng ycâ itnế ognV àb hip óc b nhc aS hn htng sng àov cbu yâd nói: vào ht Đ" vào đơn người gc Xuêyn cho bên ln tiến tm úcht nc tr Xuyên, cho quỷ Vong "no.đ
ngm vừa s. cTh av rTn
Sa từ ngươi bình người h,t o hnl lắc yhã .đi ió:n làm yT"ut yàn đ."i đầu, b lnùg v gũnc Thập, mt không hàn àb ưnhtg đó kiếp tốt, uiT đi bà tưởng
"Không nhàht nưgiơ bà trở s th hkí, cânh ĩanhg n!hnâ" àb ra :li óc tu mt nghĩa vĩnh nvi Sa Thai, phế ươign gnt Tnh hgônk uyln
loi thấy đ lớn?" cũng Trần ưnh lưỡi y,v rất nưghn lgòn lớn câu nưh nl lớn vậy, g?ì câu ếhcci Hơn ônkgh "Lưỡi gnt nào ucâ mồi thy âcu ahưc âuc loại cch mắc: vậy, âcu ln từng lưỡi đi gtn ,na ác, thắc ikh hn hip ucâ như ưil nh ntogr Thực muốn