Logo
Chương 53: Đáy Vong Xuyên Hà, đèn đồng sừng dê 1

Sắc mặt Sa bà bà âm trầm bất định, cho dù Trần Thực không bị Đại Cổn cắn chết, cũng sẽ thất lạc trong Vong Xuyên hà, không thể trở về, bà cũng không có cách nào bàn giao với Trần Dần!

"Không có dây thừng, hắn không thể nào trở về từ Vong Xuyên hà... Chuyện này đều do lòng tham của ta mà ra, lại muốn lợi dụng đứa nhỏ này đi Vong Xuyên hà tìm kiếm món bảo vật kia, kết quả hại nó! Sớm biết như vậy cứ trực tiếp nói cho hắn biết tòa cổ miếu kia ở nơi nào có phải tốt hơn không."

Trong lòng bà hối hận không thôi, có điều chuyện đã xảy ra, tự oán trách mình cũng vô ích, việc cần làm bây giờ chính là xem xét Trần Thực có chết thật hay không.

hi sạch không được tđ hn hitêu này àon nv ac pcháh lc Trần s, Sa ếhT triệu ht phù T.hc nhưng, mt
vào Hồn ihp, áum chính trung, không bùa .pùh ca àb àl huCêi trên Sa cn ónng trỏ tya v ìhnm hcú yl
tht .gn hình êrtn là nng cs idư cs hoa ănv tirn ,chhpá Tam là nh híap thái hết vnă aThh,n mat lệnh íhPa
mà hgônk tha ước tnêr il bất c,t ùhp ũncg bình àon aS bùa tugr,n nhìn ếht V ar .ginư độ kgôhn ãlo àb có oàn thiết ngcũ nyà óin àl c ,ngtưh hưn hnnưg hnàth ếht hơn mơ, chỗ tựu hết hãi nhìrt mt ưs kihn ht
cắn gmni rngă hàm lớn, nh ,yta th Nhưng tnorg con li ib gnng nuôbg ádm văng noà.gi ônghk còn ken hắn ac ađng ý angđ hai ri núrgt k,té cắn ra khôgn ,hn đ
ngs năm tnr thủ ơnVgư chia đàn, lớn, của tế gsn nrtê phân cờ cầm nđg ngũ v góc h.ành tay Qu Năm
chữa. htcế chưa cu iph ìth ếuN ìtm ácch
ih ý, Qu hnôgk ưđc hgônk ,mâ àyn "Đời hưn nhiêu tí ynà hội ruti t Nnghư rt chỉ ânhn ar ti ta đắc Vơnư,g ,aty ol ln ôghkn khgnô khiến thủ uq hn sẽ cơ ũc hcú tí ùth! đi bao "!vy ynà icõ e ibtế ihun iSa Âm nếđ cũng
.li trói như kỳ b xu trung, pghn ctúh hướng gknôh bcu Lạ tm c cl ac àno yat,h guxn, gai uám pth ôgnkh óđ dị gnưl bgn h riơ bhn li
h.à hTc Trần đu tìm trong cgnũ bt m,tâ nyê gonV Xênyu mếki
đgn àb irơ thiên, "Ta đoạn được nitê bà aS tìm yâc àb àno đèn bgn áchc thủ ã"đ! định Hiện .hápp s v giờ, ngôth đánh biện phải óc rt trước áci nth .â.đ.y bà Sa
gưxơn ghưnn khỏi nát nat cũng tkế âuc nhc hiện ygun ưil gux,n hiểm, rơi nhìt ac hn nv cục cùng táhrn e kghnô nếu it tt!h hắn ếTh
nxgu àb ếgnit sông. ết irt ànđ n,gđ tgorn grnt mt ,nếtgi từ êln rầm rm onc rtnê đá ti Sa một xao đưng quát xahn bóng bà
gndơư ơưngd gnai như t nhất ,âm thể .aing" có Đại ếuN" bơi vậy icõ ibơ gũcn âm ovà thể v õic hnđ Cổn từ
av hcn c mỗi nl cân, nhhcí uxg,n ghn ép phía, ts gnnih ép nkhg rTn àny, ac hcm iha ln nưh ra đgn hia ác Xương nv răng mc hán con sắt dại! la ón tựa nđế tứ tay àvo ihk sau àmh như Thc l ging hki hai bn ighnn êln uah,n
s ct nv! Nếu tya gônub mảnh lập b nc hnàth s hắn
ln ònc gnhôk onC máu nh th,t ác gôhnk vây nữa. cách nào nkh àyn
ôht.i ngc kinh Tch Trn ghnôk
tm Tinh ncgũ ơg,ndư ytuhế ít, gkhnô lc, nưgnh tấm đủ v lnưg ùhp đ yu ncgơư cc cio tim th t.ưngh lại lực hc ích gtrno s chí
chxí hi,ơ ac ic buộc dây vào, đó hắn người Đại ra thí cuih từ hTc mgan h ác mt c ngh ócm xương ra, C,n ekh sau trên cuâ nề lưỡi nTr ngn Cn. iĐ vào usâ
c..ế.ht đã uếN
Trần hTc ,ênl ncò ũncg mình hc ơgi trên uám inh xương b thịt của mất, lại tpáh tay ãđ tay nrt.g nhác ếbin
cõi mhn ngùc ưtv ,m iếnt !mâ tm igi Chiêu ra ac d,ơngư nH ùhp hai yàn ch âm ynhá cl yU grnto đến qua gnth đã áthp mt
ôsng trống trgno tăm năV xuống, nugôb tiếng lc chiếu thể như in rit ànm tm ánh cả đêm này. đt lên gnt đt Gngai hyná ta mt àb tm mâ vang vào hc ,c nào nkhgô lư tối vgùn nêtr Sa gnya êln, Đc nVơgư hpng,o cũng
ni igi olã ntâh hai Bà nthôg nhỏ đ tm trong unm Tch kơih nb li pháp nil cl ac lấy yêXun tr đón rTn ciõ ynà mâ âm từ Vong ý tóh v! con dùng của gưđn ,dgươn
ch .ra bà aty hiện tấm ba hycn,u nd ct phù tm rộng aS di idà thước Theo ngnó lục dn hai
đầu nưgi cúi òcn ôhk! ,àno nhìn àhhnt bniế một nh útch Hắn tht uám xương xuống, rêtn knôgh cũng b
òcn nưh l, phải àyn bc ingg ôngkh nthg tn,gr mt àm óc ydâ kỳ nghêic chéo, hkng,ô bên iLo thể lại trống nôkgh được óc hip hc mt tay rt đna yl. óc ,ad trgn nrgt trong mt chiêng, gùdn nắm
gếtni ,st trống chn cõi ưđc híhnc âm, nghe n.ày àl nL mâ íkh thhan ,tcrư àns tháp ra Thc t Trn khi
vốn àov Cổn, lưỡi hhntà xương Đại móc Cn Lưỡi Đại lưi câu áum htt Trn ra, kia ac yàn lòng tuột onrgt yl lúc câu câu, rmt xuống. mn hcT ếinb á,c
"Ta ênuXy àvo ntếi Vong àh "i?r
ht có ơgn!Vư cho của lc cTh bà iDêm nTr ãđ tm tya tth rTn từ phù lại chT vào cáphh oãl s ày,n iđ,n miêD ếNu ad ch nh uxng La tođ bắt cũng cần cth,ế bị ùd
àb gian!" niếgt at, enm ngươi ca "Hãy ta ión ovà theo sẽ cõi âm, v aưđ ca truyền trống niGg gnơưd
hn nhảy khi gimn lnê mi cắn có Cổn, htnár alo cc Va trí cưđ gonrt tt đã Đi àov ugxn, mt Đi chk vậy nogtr đt. cuih b nhanh khnoh rồi, ếkt ,nưc Cn
con chặt gnmi hTc âcu cm Cổn, ti vào Đại trong ơưgnx mm nêb ưil cổ cá trong htt c,âu Trần ln. ly lưỡi Lại bmá suâ chn họng nói
àl "Không !"ir hếct tt htếc tt àl ôgnhk i,r
nbê sáu Giang. âyx rng ortgn átl cch bờ mt mt Đức ba ãđ rưtgn lát áđ gch oca tế àid òta s,au ngưrt đàn tM vô hhàtn tới, bya hc s
ưgnd h ngh ưhn qua tn.u nó nC người xương Đui tm Trần khô ,cTh Đi ltư kghôn na bộ vi uiáq còn hđn k nh, ý hgnôk nhưng óc hnư là, ơnh cn thú
àb .iđ niệm thté aS qu nđ,g va ngũ gào oal tc lp âtm
T"ph! T"iu
muốn ,hnđ h óc v. lòng Đại nưh khnôg biơ vô Cổn iđ nóng tr vẻ
gưnVơ ar c. ănV àb ly Sa
đã gnht dây Sợi t.đ
uNế" ta cá nghĩ: s v". thấy Trần bám đưa bà về eoht yauq ,at để cno cá ìtm dương hTc rt ếtbi nl aS .inga ihk àno ngkôh ôgknh yàn thì ln à,yn mới mth ta cno Ch
yl tội cách tạ cếht chỉ Trần!" iác còn loã iv "yV
nság yàn hTc nxah li òcn unlg gkhn nhiên, ch lồ aml sau tt yht hyt con cá àum êl,n nơgxư đang Đt âuđ iơb tênr ,an trong cnư. gnkhô hán tht bnếi bộ đều eól tm uám rTn cả đó ginư hnnì mất ln
hpc dnág àvng, t êntr nhi trong ahpí đó đó gnbó gnxu như lệnh. hninê dậm đt ngb gơưVn nahn câhn cái lừng trung, tm không mặt õmh,n utx t olã con axhn nh Sa àpoh bóng nđg th đất, Quỷ ra àb chờ yâc, năm nrêt asu ươnv của ayng nhánh lgn yat àb
nigg aS ngày phải ais nH phù ln của tr ml iv ngt,hư àb Chiêu yhtếu đã Chiêu bà không hmìn gbn t àny v ib ,ln nhti phạm tiếb vậy ícnhh mì.hn Hồn chú