Logo
Chương 77: Vô Vọng 1

Trần sư trong miệng Tiêu Vương Tôn, chính là gia gia của Trần Thực.

Lúc trước ở ngoài Kính Hồ Sơn Trang, Trần Thực đã nghe hắn gọi gia gia là Trần sư.

Trần Thực vội vàng bái tạ Tiêu Vương Tôn, nghi hoặc hỏi: "Gia gia cũng am hiểu những thứ này sao?"

bù Vương ưđc iàv tu tM nôm cần pháp vi cnôg tu us,a .đ.."iu đã at cáhk ôgcn Tyu sang ìht at t, của átl đầu: ac giờ hápp tng hncg unhg hôgnk qua iơgn.ư nũgc Tnô hiện Tiêu gp luyện h ơưntg ôncg ngươi ãđ mất. ,aco tt nưngh ac pháp nổi cl chuyển "Ta
uh bn mi."h ucch :óni Trần Hoàng theo li vào il diệt k gnVư nht ir hùtgn ènb nghĩ ycnhu nđế này igưn ưtl gai u,h oáb ùht ám "Ta n,đò uiđ đã yâ,đ phái k chtế qu phản toán, thẹn i,um trừ thôn yugn nhât ,ha Tam ly Dương đến t nt gônx igết hoc il rồi, định Thực tếk tm ngu Triu ihp ngb
lời đôi nnìh hn hay oàv xem gnth ghtn linh, tmâ sắc uaq mt àvo như nió mắt, nmu nhÁ Thực, nình tm uht tht é,bn là rTn cTh xuêny Tnr g.i
ahong biết. gncũ Nếu yah ht cđ ia tht ếtch ơin bại, chẳng dã hnimg
rưgtn hồ c,n hiká biô Ngơưi gôN thổ sương minh... hgĩna". khinh. nhạc ếutty tr đảo mTa iv hík ucâ nhiên "Triệu có mạn an,h Ngũ khách
ch gănn công .hppá .b"n cho một t bối inêhn tặng áb tiến ar bộ htn ô"Mn lấy rnT này áphp :áđp th otàn được Dương Giác điều bcư ta hêmt gơ,ưnV óc là viết được cn nôgc ăgnl ib Câhn đúng chT có itn muốn m óc không cho at ếNu một ta nit
hnng sáng ma đám gnl èđn tà đ otnrg Hắn ln là ,bcếi chấm nhìn mắt đu ơs ichếc nđag nngh iơn cr, hn óđ nhax nxe ca bóng qhaun, h. kph chờ là tối, hínhc
muốn ta? hoc Vương n:ênih ếi"tV iuêT Ngươi t"?a ra ngạc ìg Tôn tặng
gp ,ưhgnt bìhn tcrư uiTê gai nngưh hề li gai hoang kia vn hưn yht Trần phù ơgnưV bà chỉ .yv hki tưởng uas Sa ,amgn hcT một nh giản gia hcc hkông iag đơn ngb là hn nT,ô
hnt hc Tiêu ma không T"ià émk ca àl ênnih ui"h. ytu tất Tnô nbg t,a gnô iênhn Vgơưn bao, ấy gkôhn ngcũ :áđp ưgnhn
oli là nđế ơnh tm ékm chút. mc nhất, người ic émk ci thc đó thường k tư oà,n của có th hty yHnu hTia ch
thká vô cm nTr hnn tiếb khao cùng chT .bao đưc nh đn,g công
cnò rơi rồi il ngoài, "Vì cảnh này?" khayu àov sao Vương hết tình Tiêu ngươi h.i ônT ar mđê
để yhauk nguy ônT th,ok àny nhik hnrì htm êđm Tiêu Vương ôhm chọn ra sao hiểm li việc? àlm vì lúc ngoài ,rp Hắn ,cgn
tv vắng dài l,gn c trnê bon ocn đêm quái dưi áhn ưhn cây ex cno ngnh nanh rgtnă h,t iơg C gnnh bên nob chạy là vtu. iah đổ ưgđn gnđa hngà nưđg bóng cây
nay tht êuTi th ika tâm ivu ind nh,n đưc ai gnôc ac hn rcTư hkó t. chưa Vương nhận, óc ôTn rgnt tng gnưs công
lạ tiếng ex ogTnr ch bánh yên đu tiếng xe năl dập. có ngtư,h ĩtnh uđ dồn ngựa vó
cL nTr cy,h pùh thần óc àl vốn ưcđ trì vnă ehto là Giáp pGái. Bọn áchc ngựa ngĩ.h li ,htú mạch cđư rồi, hTc thầm ncghú bng ãM agi P"ih mô l cyh anhnh nphg ght.n"ư hpù Đinh tạo hêmt ang ra Lục tếyhu
đi. ya,b phi vngơư hưn con ganđ igó Bn rn,t bi md thể ngựa nga nlê nhkgô cnư nưh
báo được đ tặng ngài ra đổi gũnc igá at Tch ngài đã nếu của aig va gbn óc àNgi" hữu .ir nđgá là ."c li ta unm thì điểm cl Kghôn mà cần àgin, ápđ, chgn nTr ri đ:u gia, chtíh yat ìg gôkhn ntg ch
cl đu. Tch Trn
h hnư mà phi ưtng,h nb th vó hnkôg vn .nhgc chạy phù, mà Trần emx nqua óc y,v tth k ãM có gna ar l, s,tá vy hnbì ngựa không nhanh áGip d hTc
túc mnu hco úcl hmn không nhân, ếph muốn guns nnê iag trở agi ccu an mẽ, c ig!à một nnàh mun ngs Hắn iđ v
ca pHi eiihvt:n t Lý Khách bài ac Bản chd hTcr(í thơ Hhàn hc.B
ch mức àm miư thể phú mới vt trăng ơc, đưc tu bốn "Trước ưgơni cao, h,eot óc hán lục anb oàv đậu il ênthi ếTh àl màl ca tếpi kém ihTa. imư n,â th Thai mi at út mới at thành ci tm Tôn crtú s hn riã uTêi vả .ơc ài,t thn ngnhư, ,s aki Thần nch măl tuổi :inó cỏi ta noàgi nào. ngcũ y,nà mhc thi onhà ếđn óc hhtnà k aiTh tui hgĩn đẳng, cơ, tma nh Hnuy Thai, hai iđ .ud nòc yàgn o ùph th nh hìnn ta một v,y igưn, Sau uc ?ì"g năm, gii nàhht Mt nên rctú ý ba kmé cth hắn il như lắm tnh, Người ti hcai bước gi thấy là nTh ưt trúc Vương loại kôhng ca Thần óc mărt
cỗ mây áđ si đi xe, hóki nâng Bn ola gp như ghnh. i,đ oék gnđ ãm đỡ, onc ,đt xe ntrhá hbán đưc thoe olt đưc mặt ntrê tuấn lướt
hcT gsná tM nlê. ?sa"o nrT Tht"
không vào động c.c oir tginế uvgn ar chấn uqt iNưg náđh ri,o k,hí xe đgn nsơ thpá
"Ta ônT gì lừa cn tnh nhiên: Vương uiTê ngươi?" phi
ta aưch at htcú, gina v. ngs ngd không?" mêĐ lc áx trở sót vic anB inơưg ciư: ưigơN àt li ơưign đợi iv Hắn đợi gưnđ có tm v. h,hnà ca thú không ,ivc ith mđê "Ngươi inơưg iht đi, xong e hoành s mt th ưđc ,v tn.hô hók iig ưđa mm htc rt đaư any qtếyu ma òcn về th
nhìn như n,h tth dường sâu mt .di uiêT ayh Vnơưg mun gi tâm vào thật Tôn hn hìnn hut
qua Chân nba ahy átc từ hpmà Vương công ôMn ôcgn công g,nưht ưgơin sêui t,nh nluy àl Thần được nugx ca áhpp cgnô àl luyện hnơ chỉ cưđ ca đ,i nió: ásnh dng íChhn này óc v trúc àl th áphp nth c,t ngưd s là hyt khí Thần ưcng cơ, íhK cgnh dù àthhn Tiêu mộ kém, lộ at gomn ư.gn.ơ.i hKí gtn mà ônm t c.h ưt nôT đám gnáig xa pháp nCò hiênT pháp aih.T htư Qyếtu tâm, Thần Chính l hct thật Tâm ngươi ênThi ?"ơVưng nl Quyết lại cp,úh uynl inhs ,gđn tb chng hêinT lấy th của "Môn pháp gnnưg thoát tán tự pth cưah vn mấy trưng coh yuln k,hí n,àĐ mTâ hnCâ ngcũ Ngoi nìmh nThêi gnôc ăngl bằng.
nđg đã kinh ,nch măn naĐ ta ãđ được nói: gôknh một ,k uh iag b ylũ Thai nkgôh sau, Bn hnc. ưnơVg h.u gần địch ac nb c hn gnưi ,ta ápt,h b hn ànhht tđ cách vn vô tin àgcn rt iv. htiá kiên Mười ta hắn àyn, kp ưnhgN luôn hn àl vẫn àov iph ãđ uđ khoảng ut bè, iêuT ciu sua đến h.ưgnt lớn. nNgưh hinkế sẽ uâl h, uêil ìrt hínt Luyn tôi hnT cLú Thn ngb nbg hn hắn rồi măn ưncg c imư pháp nh imK Kmi kiên ta rốt ưNig" Thần đời xưa Hắn củng lc ìtr àpm,h ngs người nmă hia tích gùnc đuổi hTn hntàh usa, tu ,chn rgn aĐn. đi .cuc ntếi ênhti ylnu hAn tu ,na ta ta Hóa guynêN còn ânth Thai, đ ut này Thần Li h,pc Hóa bản ngày ưmi tm k, dài luyện ămn ta cũng hnư gnc cuc ig tình .g"nc bộc ,k ônT cuộc cỏi,
úhp b tệ, nhất Cho ơgưin Thần Một ,uas lên có thiên ta sẽ tựu." hđn ươngi phpá hhntà n.giư óc không yl ùd ôgn"C của lại hơn ila uiêT tâm tính tiếng: ũcgn tưgơn Tôn aiT,h vy, mt người lát Vương
,nyà aig il yd gia điều hoc sao những ìv nếu kôhng hiểu Nhưng đã hắn? am
cỏi chứng htc ôngc ca nlhi sĩ, đi ưt thấp. hoc t tư ac cht sự kém gànc càng ahiT hnT hnt ut diện iv aTih hnn Thn đi
chT Trn óin: "Đợi lên cười xe, đ.c"ư
thể có ht ,mng nH mhnì t chỉ mình tự .nhmig ysu
bếit thịt! mhnì ùd xa óc hoc ma ăn này ahưc chỉ t đám về, nh rt đường ãđ cưđ oab b àt iđ sợ Nếu
úni màu tuếyt vừa Ngô như Ba ũm iruT nc .gs.ná. mơGư Khách )nb ,nogx Nmă t,ôh gii néhc tl
ynnug !ưcc hcT rTn đánh ghưNn
vẫn chân hn nihk c hôkng hn hik vũ, ig ra ànĐ. ôknhg ,sao thoát hn,ưgn T tng ếhp oà,n say, oas Oa yd t bếit thế hnư phận mày nuôi gia bn làm il màl kíh uyln ôunl thn ìhnm ,àon người đ htì ikh chỉ icg biết kghnô mò, áđ, ità tu mt giảng thân cH nTh tu tú nói, gia ngủ nhân, giải sao hìt .chsá luyện ếhT sau Cuh m