Logo
Chương 82: Cứu giúp 2

Mi tâm hắn xuất hiện một thanh kiếm vô cùng nhỏ bé, dài chỉ ba bốn tấc, nhưng chuôi kiếm, lưỡi kiếm đều rõ ràng, thậm chí trên thân kiếm còn có tám mặt.

Thanh kiếm nhỏ nhắn linh lung này bay lơ lửng giữa không trung, chỉ thẳng vào mi tâm hắn, khiến Trần Thực không dám manh động.

Giờ thì hắn đã biết đám tướng sĩ Thần Cơ doanh dưới chân núi chết như thế nào rồi.

gây ápph nơưgV Tôn yut ihngêm àl ih,k hôn od sét hnđá trọng iong ơC nội vẫn ,thn nhất cao nnhgư đã ca chính Tiêu tb gơtnưh ht utth ra. dahno tơưhng Tnh
hồ như eoth hcT này, chừ, thế nhảy nôh dám ngađ gunx hắn rnT mê guhn ôm một cao Tôn ònc t êiTu mt nưVơg còn hìmn bất hnt? nđga cnh gntơưh đ trng b cgnh
ly niưg kiếm umn ayb mkếi ln ,iưgn nhỏ Bo lưn bảo bức ch.ák hík ra như ếmik tỏa nmg
ôghkn ión ,ôhtng gns lòng s hk,ní óc đưng tn noà đưgn "Sa chết." bt trong ht sai, trong cũng gnòl hthàn cnũg đường bniế sợ, kính quả
ex hcT giục ôm vi ch ưđa nvgà ngựa, bà"! lnê àb ,y i:ãg "Nhanh! ragnT Trn yl nĐế
có ư,ing"" Trang rênt aN ađ đã mô của mn cho il tr ưiggn gniư nchgú ,uas uđ, óhck ólc, ycâ ym dùng. hái trong rất hniu quả b quả, giờ mb mấy Sâm b ac kia hmtê canh oTh àb ch đ
quả ư"cđ. mâS nmg nyá. hgnkô ugyn Sâm do àb tr àhon uqá hmi q,u vi đến oTh ưnơhtg v nữa, uống H"n còn ,gnn nhưng hítn àb ión vết Thảo hac thể đã nkghô yá Tnagr ànto
ch ps nđ ônT, óc ppáh omng ,gnn thấy đ y ihơ xem thì Vương lio do ươhngt t.t niưg vết cnò hyt ra, rất íkh ơih éxt vẫn inbh Vương ht ếh,t thương ònc và anhm tuth knôgh êuiT uiêT xté Tnr do hnđá pháo trên thở tés thở b gây ht, thương ,nêl Thực hnươgt vết tiến Tôn như
mô sáng irt này trời it ènb cao. ct õ,r dần yl y, lên mpé áđ, dần mặt nhô đã ncgũ lúc hcT Tnr đi
it bi, nTr "Tiêu h T!h"c itn
Tiêu nói kngôh l,i ngVơư lại mt i.đ ngt Tôn
hai nh. ngVơư ln kiếm, êiTu nTô óc ob thanh mt tm
d s htếc hắn ếikm g,đn úhtc ngay bị ob mhéc h!c có e hhnat này hC it hia
ngkhô nh uanq n.oigà giữ hnanh chậm nhauq hnca ưnl àl bya gknhô mếki đgna tài, chắc ahnhT xung ênb
bối, :nói Thực ungx su,a bối?" đã uâl Trần at Têu"i bao mừng ãđ gnhcú đt tni unxg nhgC đến inơ chân rồi! Tuêi tiền vui tđ,
âđ,y thể ếđn dấu vết ln àiv vi ếNu sẽ ônT! Anh êTui mt óc đối nưh pih ohte nVươg th ngH cao iKm
rưc"!t Nh "iĐ ta bà àb âyđ! uc iưng
hắn Thực gưnhơ nhẹ ênn thở đổi". iah "trao nrT mi ãđ nõm,h ar linh dùng áhcc hgĩn ophà bo hatnh đ kmiế t,nhí ánđo óc
xn,ug kếi,m .đt ênl từ nxgu đgn kh cưb đáp chở hcT ,mât h v chân t v Trần nh thử imkế
ut.q Thc aưđ hp Trần mch aty rãi ly aki ar,
cưrt di at,y h,mc hTc bàn t luồn Tnr ct mếik gcnù đ voà nhhat mi vô chậm nh nhìn tâm, chằm nc.g chằm gontr chuyển iãr từ
rTn hnCú"g xe ínhK Hồ ri nnâg il lên, trang." nđế ,ý Vương đgn ta chT àvo iêTu ơsn ađư gn:a nôT
ac đ "Hai uiTê bằng kóh ,ib là cu tiền hữu b."i it là tiền đến tính yđâ e Tiêu v h,cT tr, ếun kiếm đcư chậm tiền nmg lnhi nTr hạ êuiT ig itn bi, bi,
nrT y ơnưgV Tôn, m yl ovà unqa àti ntg gnt ar, Tôn tđ ôm của êiuT vào êiTu rgont rgnat, pl org.tn Tch pl nưVgơ đi
đyâ? nào đ xuống àlm ưđc htế Nnưhg
nén hơgn!ư àl my hn tay gTnro
miếk ìth nb háop đứt chém cméh tgn úin, ,ti xgun hn kiếm nâqu bảo iđ đn nát Di lớn đ,hc thc hpoá! yba tếgi oB nviê nHg
đã lâu thcế i."r a,t ngr là t e "Nếu
lớp otnrg kiếm l,i đnga quan tìh từng ayb Hn ơir trường gcnũ vào qnau i.àt nógđ ,it àit đhn
xe àb gưiN ngác, bà hđná ếibt Trang ôgkhn gơn đâu.
Hng nyug hcnuy Tuiê của ìnhn xe gôkhn gni, tni hopá chuyện nA" ăgđn ánh .rngta ãđ Di bối nhưng chT àiong thầm iđ ncò gáđn nrT àv ,ghnĩ tm gna gì cơ..." về hapí
các bà, t t iêtn bà tiểu ađ "Đa đồng!"
Chính thgn ăn y đã chiến hpi anhth cáhc hợp ln bảo agi thủ! hn úgpi hai đối kiếm ý
gnr êiuT ơgVưn iu,nh hcT âus. Trần gônhk àov kịp gnrot nói Tôn tđ chạy tnhg xuống, ir
s iTuê Vương lĩnh ơsn tuyệt những tnogr nTô àit ôngkh dựng đi gưin n,ày âxy óc bản aig thua ym Kíhn àl ưngơV Tiêu n,ên c đều chká ac kia quan nơi và émk H người ,nm aig ìg nưig Tôn. mt rtgan gnùc ãđ
hábn, ex ngn hná cưn ưrct nơs mặt dừng ln oca chm cối gt.nra iãr lăn che âyc ukth li ngựa nlh tM rit, ,tbu cgn
gànv tqu y,v heot nTr ex ihkn lao ngựa, c.hT iv thấy Nưig hnáđ xe roi vnug điều
múa bàn đu Trn ir ế,đn đồ trẻ gôkhn hai chơi. tạ, mc rtí cTh thêm mũm nhìn khoa gngn hắn, ngừng tya mmĩ tếin đòi hânc tay,
Mt mi nh ar. ,usa cúl útr tay
ưl Làn mkiế hanht vỏ lên, dự, v php vào nê.y cl cắm ayb óc bên hai thanh tđ nrưtg ênnhi do kiếm không mkế,i hưgơn ob ncò phía ếimk v ch,n ym nh li ókih nén t ayb
mất énn đt châm hgư.ơn my nh mới mt cúl ulâ, la Lại
agnm bèn vỏ kiếm Tưgnr nrT c bất iếkm lơ ,hcT nl,ê tm ayb lửng eoth đ.gn ưtrc
núch ovà grtưn ,gnux kiếm, .nchhí tay tm ôTn hc buông nnóg Têui yta ơưngV thõng kh
H im nghe mcih tinếg nyê âm hya thấy Kính ,ưtra ơsn như ve tngar aiG gknhô khi, óht. u vn ĩthn kêu
Trần hcT nhảy xe, yhc phi ugxn nhât đ.i
Anh Thc, mơ i"Đ Kim m.a.u. màgn bằng tyh ôTn hàkn quay inó sẽ nơgVư bèn Hồng cLú nht đặc: này, y lại, giọng .l".i. Trần êiTu
Tiuê ln Tch Trần n.thĩ có nv nhưng động gi, gnhkô Vơnưg tiếng Tôn
!"ta i"Đ ehto
được!" ottá nugx iún mồ được! gôh"nK hôi Thực Khgôn h.ln nrT iđ
khi ht hgtưn được. tôgnh men yà,n chữa bgn nkôhg cuth hNng tếv gơhntư
Tử imư ,nôth b.à ũncg ngr nH ym dm, ovà khu dm a,n Cngơư r.m đến úin cnùg rTnga àb đi ngoài ch ưcđ nếđ Thc ac chc rồi chạy htêm itến một chm uci gưđn Trần
uc cTh ih "an. nkgôh e ,ưhgơn rnT còn ưnbg knhôg người, :nió tay ế"uN
hênni hcT tự nhi này v xuống, gàny ngkôh hu,ni chủ hôi M nnâ.h átnr ádm càng ếmki rnT lạnh ahi linh h hahnt ãđ giơ gnđ ênl chân tính, ob trên
gcũn tìm y trcư nrgat." int ngdư ơns đây, lớp ămn nữa, gnrat ùd tài nơH lần cđư ht "Kính êTui och an thể hn nhỏ: b Trần àl hơg.ưnt để rgton Tch giưn ovà ngm t àton Kim nhõm, bối, kôhng igonà ơin t,nh tưnơgh ý uc óni đây quan đóng đến Anh voà knghô H có Hồng đnế lại, ht phào thể ũcng
di och nuhyc hắn. bt di lợi tcúh s yba ón Vương Thanh rTn Têiu ,chT cn rnT đu tc tai Tôn, hcT oeh.t nTr lập mt céhm bya mdá cnyu,h dự bên ch nếđ imếk nưh Thực cnũg od ir gưnD
b.ya li ex gna xe igNư gnưđ, nlê hưn náđh phi hnhna