Logo
Chương 104: Bịa chuyện như thật

Đường Vân Sinh, nam, 102 tuổi, tu vi Nguyên Anh kỳ, hiện là tuần tra sứ của Bất Hủ giáo.

Hắn nhận được truyền tin của Trình Đà chủ, bảo đến sớm một chút, bèn quyết định thay đổi lịch trình, đầu tiên là đến Thanh Hòe quận, chỉ cách Diên Giang quận một ngọn núi.

“Vượt qua ngọn núi này, sẽ đến vị trí mà tiểu Trình đã nói.”

“Hmm?” Đột nhiên Đường Vân Sinh cảm nhận được một luồng khí tức kỳ lạ, “Đây là khí tức gì?”

Người uđ nhc đ trận ir hT t!h đầu hnahT ý ir nh chú gNhhc nd người bộ ýL nhiều Nungêy dẫn gưin đ táhp nauq ?ch ngăn n,đg tb nũcg Chắc qnu ig gì? của như thấy Va toeh vậy igàn là Phòng â,nV cn hp àml tgn
.nh ig,ưn iut ôkngh onc dám ngựa i.đ ntrg giận vàng hui vội uTi dị cch cyh iếgtn ưhn già hút mt này, nhìn Con hn
vào ln iácg yv con ha,nu rồng ngựa ngựa tm ta rất dịch. orngT trạm u,ghnc nhcgu tm đang ehot óc ca cái Hn gntôr già đến htiế.t umà v tnâh trên con ngựa óc trán một nâu mc
qun icv ghnăt rta gật ycnuh ũngc Thủ Anh kỳ. id Vân ýL Giang t Quế al gnDươ cp cL đ óc êln ,gnđú iêTn Nhất mc điều cio gtyuN Đưgn ihSn th hyt ưc,đ ưign Nguyên unCg ba được, th sự tch làm khgôn êDni gtrn đầu,
vic “Giờ oas lộ ìth àlm lại đ nh?p thân nc thận, Nhất Thủ ,iđ nói
hc ngÔ rêtn đt hcd ca,o già htú ơnđ cp túh íhP vảy d ãđ ign àm ch đến uyê giới ang rt hnc Cốc! s đối ôghnk àyn hãi, cb nco trán, óc trạm tuyệt
aThnh chân cuh nd ,ưs ơri nhhì thoe h. x,ugn ,axo mxe vang phụ Đt đi còn âVn ê,inhn đây itnếg quân iđ rhtcá ônx Phòng ưdi ìnht uc étx y âuqn ln c torng có núi lên đnế là phi tm
nhân ưnh Mã hpmà ngựa âđ,y agnđ tm giả gưnc đối ud gLno ognn orgtn chuồng! tuTy nuôi có gian
ưnh hgtn thấy nhìn con óc hnôkg inêđ, hếim hnut ra ếuhty Vân ếibt ếkith Lgno đ,i già thì ac .soa íhhnc gna inSh àl Đgnư trên gmn ãM đây độ hc
là n,h Thủ rint nìbh hc, hni Đà có unygNê uqn kỳ, pthá nhA Anh ,k tNh thường Diên làm hìt ti ênl hcc đến Đà Lý mKi tu là niơ tăngh thăng aGnig àl cấp qnu k. chủ hàhn ch ihp àĐ im nmu anĐ ynguNê
nVâ nnhì nB nS.ih H cL ânV ac ntu ta mád voà kiếm ư:Dnơg chỉ nưh cưi giáo, bản atr Lc nưĐg ơnigư ngD,ơư tB nùdg Sinh cưi sứ hgnôk ưngĐ tọa?
đó hink kích còn tận, uayq iãh bỏ đu hãi không vào yhat là s nH ngựa động ,àig cưrt, nỗi ưnh .hyc nhnì cno
niDê là ýL hnrTì Đường iut inSh htt qneu Đà ,qun ac nuq hT cgũn chính gi agniG c,h là ca ìnhr.T thủ nVâ hn êtn Nhất,
lên trước. ab với ra mấy Lục giơ nghĩ hn Chu ra lý lúc áchk nél do nhC Mạnh ưDơgn óngn Lc àm không cũng so ưg,Dnơ do với ciá
,ar hn rơi yth có m, ghen úin tm mt ápth bên m li Khi g.xnu aik l gì hkng ra đó th ếingt như m
nv ânV Đường ưngi gặp ugnv chy !ãđ uqan “Đi knôhg nhSi hiện htoe tya b ,hp ưDgnơ tại muốn ba cuốn mt oá gnađ ,ngn tưrc nrt. Lc ntơưgh cái,
Đường gnh.ơưp nhìn ,thúc hcaư của ưgnDơ nâV nnưgh ưgnĐ pnh gntư hkchá đi ngờ mt nut õr hign cL sứ.” là tra hkí àhno nv ơhn vào thân ar ,hiSn tni otàn ràng Haó
rồi nhhna ếhtti nh ?osa ri vậy, onc nrgt agn ggni đi mới ếđn nhtâ bẩm: mà vậy Tui ml ãđ iv noC nhị thấy
chn Vui cng ìth rồi. nâV àl cch yah kinh ngnhư hiSn gưnĐ kngôh không đã biết,
nThâ unaq găhnt phủ như nigg mt ,đ chn yv, icv thì hnkă. gii gnôkh chc trên hkó huin nhp s pg cũng
nmgiế trm đ ca Ktế ôtir gan như u.qa c ý cỏ ăn tháng vy mèht n,oà tm nđế nghôk nkhgô một qu àgi nco đã c,hd
cao theo gLno lại nào!” bếti mhàp tânh ta, đi tm hkông của ta ngựa Mã mìhn, hpn quý cho yêu nigơư áđgn thế mạnh ngươi ,tc iếbt hngưtơ, sẽ con m đi
chủ, Dương, hoạch od gayn huynh thể ưĐgn iếtg hc? ncũg tng khni đến, gnc ra ìhnn tC Lục usa Trình uynch Mna ếk lý khi ônghk lại ahưc sao Snih gp óc giết Đà được Lc ghĩn ưnig ba Vân
ìth int c ch uit cho nhnâ ob nhôkg ho con nag ăn đi già .c đến ông hkác tếh aSu để rmt ếun yl hc chd dùng nh cỏ ,nă hki ghn, tr ynà ãmi
đưa thích thích li ihSn óc giải .nào ếth gĐnư ar phương thú ? mex cL ìnhn emx Vnâ ,ơDngư th hưn đối
nch n cngư gnon n,iag rồi phương ud đang itếb đối uqa va th cho hy ônghk Hành ig tha thôi, hcy âhnn mà không aum mình hìtn !gmn tm cđư đng một vng mình hcc
b chỉ bại gr,tn không có nh hắn Đại núhcg k, trước gếti lộ đối utty nyêuNg niêt n khi hT t không đây nhnưg ùndg s ta cđư ol Lý ếđn là k rtn H hácc Anh đ để cấp ugêyNn mãi cả nấp, quận ta quan vào o,àn có yl ẩn ntgăh Bất li niêl gnl i!mã nêl Nchgh tb ũng ht chúng gđn hắn g,iáo uh trừ nấp, H ukêhny ôm,n nió ht thời thể nhKgô muốn thủ mau hắn của iđ ,hn nho
ig gêynuN yth tâm!” ta k Ta đyâ ta thích Hủ Bất là ưcng hco hàthn vẫn êtin ìv hợp, nhân định ntiê at nab hnt ,k Anh ưahc
êNyngu đ chNgh muốn thn ,páph nướng nthì đệ như m k! này hT quán tnr cúh ghúnc hp tm xy ơni hcthí qua ìtnh ab hyt hni ư,hnơpg đây, ntêr gthnô oáb ý ra ,âyđ đã ý một hpù cờ pthá đi cgúnh ta ađ thp tui ưing ta thu yNutg iTên vn a,r ta ca ngoài nàng Quế tinh dường “Nhưng gCun t
sao?” mt ng ,ti Shni mình “Đã irt thương ngày gưnĐ nâV ikhn óc mất chút ti rồi ãđ cả vết không hac tyh ,ncg .rit tr
khí gĐnư ayt i,óhn đi. tc gãy ưđa tc nđh Sinh hn đá hai ,ar igà cr ra lập Vân nbà yta íhpa vàng v ,usa bnà ómgn tm Con agn máu ngựa ngc đá mgn nmga uys ađu Vân phun yếu. ca Sinh, gnĐư nco itươ, già
n.h hin ếhtyu đui thú đng uhtyế áqu tgưn ithoá hơn tm D hc mạnh nhưng năgn thú, nơh ra vũ, nnưgh mỏng, óc mạch êyu Cơ huytế ncgúh hc loài khả lông sn..g,. cmh óc là ra ôgnkh mn túch ac mạch, iga biu ãd một mhn óc hóa, vy như á,pgi ihn ,thú êyu mọc thú chúng ht thú,
.iSnh không Dương Vân hhítc của nthâ tay, ac sự ưngĐ mau ìhnĐ Lan được đưc tại giải uhi gnb nVâ đi, bèn Lan tồn ar iv biết Lc gĐưn Đnhì pnh ir ob th hni,S
nohà ngt mnôg, đn,g âyđ ôv cùng uNế Hải ếnđ êmnh vui ra ta íchk hpi ìth niềm oànt không muốn. ãđ nhSi nnh ngoài htt .nó Vnâ là Đông Đường không ý sự
lát, ihnS một cu xoay H Vnâ nguyện iêtn chuồng ngựa. nhảy Đgưn gniư ânnh vào Bt
ếđn tvư phn tắt aqu hpc gđná nèb mình yêunx v nào ơn,S nhgôk t b mâđ ih Hn thở. phi yht miếk được xuống, huc cL người, ếvt một ãđ irơ chủ ob Đà thương, có ngại, Tnùg ìhnn rThnì Dơgnư ơin ãđ
iig ih: hT ânV iv gĐnư thích li “Tại hmèt ýL Sinh Lc Nhất?” sao nhgôk ơnưDg, iếtg
Dgnơư S.nhi âVn kmiế hnc !ia mc ơgiNư Đường gicá Lc nình
gcũn có nmu chú .ir thì Giờ ihp ý ý không cúh
,đu sai s lần gì màl tg Nghịch hnSi cực ntr kỳ êgNuyn hoạch hT Lý hT Nth hi,o dng óc kế không ihếm Đường ulôn này tnh cvi ,grnt Vân ós.t
nVâ igà áic không ếlic umà Con thân đ uân. Sinh, vi hnnì hn, agn thtiế Đngư nga quay ếipt ocn uđ ct đến ý
ing mt ếvt nig,ư nơi mt ý Hắn ngm ,cdư đan ám,u phun tyù hca xếp khnôg h!tP tr ư.nthơg mìt ra il uống g,bn
Vân li, nkgôh gi đến đ một mình iãm ưngĐ mình. Shni hơnưpg quay ý động ac biết cưgn bèn hyt nrt bt iđ không hcy lúc hàhn lâu,
ging ýtsu mtr hắn l ơDgnư đ H iáog phận iogá nói: “Bởi nmh!ì ìv thân đã Bất na đ ac cL
.v ý ac nh ágoi ,âyđ đnế C,t húc tranh cp khi nòc hCn đến Bt nMa hắn ob ađư hoc Lục ưTrc hCu H ưg,Dnơ oac hMn ãđ
trong chắc đ.ây ongL ãM nên onc uqn b hc gna oh cth có mhếi còn ânhn nh nlhá ca ếitb li im trọng ac vùi oLng nhc à,ny tnh, cnugh biết bao, mt àm ônhkg bo, chưa Long lp vậy là
ch yhnuc aus it, cần iv,c còn không óđ Nghịch v bố ,tnr là Nghịch têui Tnrưg ô,knhg thN Dương a.n hy ghônk bộ àl k ,ch noà usa s thì k ếk êuNngy unq rìhTn âm ca dấu il Lục thầm hT k ýL itu hhoc màl ihk Th Hồng thế nh gnNyuê t,rn t,h tiên noàt uđ hôkng ...hc ht Đà chặt vết sau đ xgon ico đó :nió trí
áđ vừa ir ênguyn úc khí. đã b hắn Hai ếnihk tổn thương
ac ilcế có oànt dch nh máng àvo onhà hnti đến, ăn. nhđ Một rmt một bó nga tuyển uit một ,iác igà b ìhnn ôm cỏ ý nkghô .c Cno
ca già tiến,g gan ngựa con tm nhm íh vi sức oangkh Con khoe vang nìhm ciá.
ac .gì àinog pg chuyện khi ngựa thì con đây, âhnn cũng ón iđ rồi. agn rmt nga hcd chủ iàg hc sao gửi Chủ ghn, oh sớm đã thy Ông chết ghn ý ca tĩnh hết miã ăn ìg aSu ếth hc i,r nTgù ơnpgưh igà nânh dù ca ăn ngđ iđ đã mnu hảo cỏ gài hgnkô c áđno cno đã ânhn con nơS. hoặc
quen nd angiG inơ Sinh tnh cũ Đưgn nqu. Vân nêiD toàn oàv Đà, là Diên ưgni an yđâ agiGn gnđư ba
ngờ tui as?o rhìnT Đây “... nói àm bất