Logo
Chương 112: Quá Khứ của Bất Ngữ Đạo Nhân

Lục Dương lặng lẽ lùi lại hai bước, chứng tỏ mình hoàn toàn không có ý định gỡ phù lục xuống. Nếu sư tỷ bất ngờ từ trên trời giáng xuống thì cũng có thể phủi sạch quan hệ.

Quân tử không đứng dưới bức tường nguy hiểm, có lẽ chính là nói về tình huống này.

Tấm phù lục sư tỷ để lại không có một chút dao động linh lực nào, gỡ xuống cũng sẽ không có gì nguy hiểm, nhưng Lục Dương lại không dám gỡ xuống.

Hắn không muốn sống nữa mới đi gỡ tấm phù lục này.

?uC “Lão
gưTn pél là coh k mt nhhcí Tàng lão c Tàng mt àngy ôMn Tanhh uC đy. ginm tặng ãđ ébp cái inKh hNp qnuy gtn cáC hty Các épb c Kinh ml kgôhn mồm, Cu lép cưa,h iươNg ngng. “Lão nyêqu
iưt ư.nc cnh àl gkônh :hn hpi p,h hMn nuiô hcn bên lớn, ưS bnó nhâp Chu Cảnh
nđế rhátc nhị cúL tc oãl. ut onPhg grntư pc bn phụ gNôn cth một v ôgnN hc Dương đã gp Đạo vào yurnT ruTny ging gôTn s cơ tm iên.t dạy từng Vấn inếk aưhc tháng, hn Lục ghnnư Phong mới
cđư bt chính ngưrt đt nh từng cL sững ng sờ, Dương gưni hnôgk nh đào o.ãl
gùnc qua niú iđ ngón pl thể iv tonrg mnh ếb,it cs chẳng tm ntưgr ưDơgn hca id sợ, ch atm oãl gnđá nbi olã tay. cL n ơc
náđh ênit tinh hni thì ph ònc óc ,mgn nhn,â không iha htn hhínc nhi Sư nhi bt iagn àl phải không nếu óc tm mt chút không mạng, ơi, h,uếi nào. icá đ đ chết tongr xác đ ch tỷ áđng s àl thực
ch óin sua Kôhng thần, không là cl ,cđư ta đúgn cái thi bpé oln dụng. .li đó uiqá bpé nlo T htn lpé lpé bt cần nói ngữ áuiq lực tác ãLo ginm c ingm gánđ mãi, đó Cu âkhu cái
có thế Dương hắn đây vậy, ir ph Nĩhg thấy như àl o,àn .gntù hưn ibtế sư hìnm hiểu lão một Hắn k, ýl. là n,hNâ àl ph cuộc hắn gnr chưa ơc mìt gN ưing tng rất chỉ h.i Bt lẽ ưs có oĐ cm inó Lc ikh tr
dùng ca rngưt nDg:ơư .oãl nh inêv cdư người nm ìmt nđế “Ngươi dưc Vậy áiuq Lc kỳ hhínc ưS ánh huynh àl mt ơnưig lão? i,êvn nên nìhn
húp nVâ imếh úhp hiC àl của h.Ci đoán uC nâV với nth thiên ingư íhnc ta, ta có.” nThiê hnNưg trong os xưa ut thể olã nya nluy của chúgn không àl hmn ênnih được tt
ca tđ at ta, nió đó trẻ “Sau ýl tếh hgúcn ,iut thy uqn s mười nêihn tô.hi qnu sm t,t muộn ìg nàng tông mtì ếnđ nmă ntiêh môn. quản sớm úChng ìth noà, ihC không ibết nũcg uqn ũcng nâV người nyà cm uas trước h àl ptiế
ar lão mnhi ôhgtn ,v Phong, hn tb Lục civ điện phải được nếđ cL gônN trong nhđà v lão nơi il ở. có ơngDư không gônt uqya đắc đại áob mnô. trưởng Dương đi ,onàgi d,ĩ trưởng Tnuyr
ph btá Bất hàng hn nhập rtgưn .Cu Sư yd tt iut ếnđ phụ cả vậy, mà xếp là t ãol mnu Ngữ Đo Nnh,â d. phụ mt ,olã nếđ ngưiơ bái bếit nhất, nôm sư ngươi lão nth, ta ir iđ ưs grntư đều ơinưg gnúĐ hgcnú
tri Lc uqa ơDngư hp hn ưs hyutế tm li nói nếđ tgn trận hcinế.
“…Hình không như ưngi nió at sai.” gncũ Lc :ơnưgD
trưởng Dnưgơ oc.a nhđ ãol, gặp gưnt nuế tph lão tu trưởng tma th bnê cL gônhk với Tam loã àigon lnêi b,é oàn người ht
hniêu tt óc được mà không rtngư được. ht tu ghknô lão áchc ngv óc người tếbi êhiTn học được chút da ábi tm áHm chT do hy lông, theo iđ,u oab cL muốn mta sáng àngc làm ot olã c
cưđ sử phpá tiện dyu biến cch ngnêhh ,uhan l,c Nưh aig gônhk uiT gdn nma cần iđu tìr nhếik lê,n là dài ca vi iđ tí tìh gôknh ctá Ý thể tm thì tnr.ê n ct,hú dụng, hmêt sao, tr anoh lnê lớn ic cc nữ ,ĩhng óc nl ohc đcư, nch Ý Đi cn Cu tc àhtnh s lớn, lão ếbin hưN khi nli hai nam b d,iư ihp tnhu tm iĐ qáu Tui àny ngũc ếinb nhỏ inbế ht
yv, :nói phải loã hkc,á ếbti hiu bnìh lão nôhkg ưiNgơ lmà ht người v hncyu ìth ơhn nơgưD ta intê “Ngươi sẽ diện nhgn cL v ca mt hip như pnh at có ,l ikh ta nưrtg gcnũ hnìn àton ácc ly về ciá uđ mtì ứng .ig ih iđ nói không ưgnh.t cũgn ,at ngiơư hôkng ônhkg iưc có
sư u,nhhy đi đnế đại nhiên n,vêi nH cảm ây.đ ơn aB cdư gia uq
đánh ngưi tm ntgô c tám cùng Cửu màl olã hc. uC ôgnx pé phải trận, chúng hoc nê,l “Sau at óđ lão
về unm hỏi pi,h ca ph .ta ta nhcyu ngKôh hc
nhNâ cưđ thy xuống, tB biết ol il lại sao gnươD ngại lên tay Lc ri n.h nhgn c của dự, h oĐ ngkôh od Ngữ đaư
mâkh Đo Bất nghiên ca ý ngêhni uc đ tgnư đừng hướng iv ,ynà gnùc gN s hắn Nhân, lão Cửu êinht ãoL nưrgt ngươi lão àit ó,in eoth ar iđ v htt .pch Tma uc đùi, ư.đc
Phong nđế atm biệt iag, Thể nơgưD unyL Tm lại Ba .oãl mìt iđ ưgrtn Lc
níht Cũng àl isa. nghôk
àon ârtu hgnưn hu,an noc táhp Lc hiện còn mtì th ưcđ. gươDn cgũn giống hi âphn r,a iưm triệu đưc không ngt urât biệt
mấy Dương g .đu ùph Loã gỡ. ếđn tmì Lc iđ, gN ,lc Nâhn tB giưn ôgnkh Đạo ia muốn igã ri
lão anXh. âuTr của ađng ưgrnt Mắt tộc ingoà với ưcN tiên Tam tổ hnđá đồng c
ig ý, tuổi, hncg ta gn đu đi lc óc gưin u,âđ tgnă ùd th ìhngn hoạt óc là còn Cửu iha anđg utgn đ ưing cũng cũng â,uđ rt kgônh đi yâb ơhn V ncò i,tu lnih olã hpn aso cc?h gnhkô đều chúng
nôhkg ưhtn,g đi hKái măn gia năng nngh như khác tu cb về iv Ba nim miư iđ là ac iang cấp thní h thời iđ hn ià.d ntiê ưign
àl mhp iđ tv óNi âđy trụy.”
phía đã ânV chc măn, Vấn chaư v có mt loã ynchu h đng ýl t.a hnNưg oĐ gnđ đã Vnâ s với at nuq nói ưmi aimg ưrntg nôTg Tiu il. Tiểu
nl olã ưti ac ioc ãđ ngươi rồi, pnhâ ưcđ úchp úngđ lão coi ơưgiN ãol Tam igươ.n yv gp nước cho aH ngưi hi vẻ lên nưh ta ngươi núi, trưởng ih Cửu là ta ,ah nth ãlo u?C ra bón nưh hưn ê!ln hhníc
lục oãL họ s không mà ìg nhìn nb nưh hùp cái gnyà phù dạng yth của vươn ngcũ nhhì na hếikn ếvit l.c được “Trên vậy?” c
Lc “Có ngd ơDưn:g tác kôh?ng
tB auS nvg uhn,yc nèb hy och tm oĐ úcghn ,âNnh lão nói ônhkg hp num àl thật Cửu iđ s ít ưs ión chút.” olã Ng lão đ,ó cái hegn nêt at tđ
uâl, ưnTg hn hn thy đã ntưg ,đu gnn gt Các Dương rõ, Lc ôMn tr nhầm inKh c.h lúc mình đi còn hNp gnTà Thanh”, nh inưg rt
sư Lục có ãol Truyền Dnơưg .oPngh đây nh ưtnrg V gknôh? hỏi rct yhhnu ,nyà đ Ngôn tử
hpt lão gnđ ,ý có cả T nôhkg gntưr hưn ya:t Tam kiên gàny tm inó ãlo cùng hnn .ch “Cũng
(Bn pháp rơi viết đời, liền mikế ,chht bị gncũ av đất ikh Sua im uiT ar ít thèm ongài huynh gọi đ gncúh trên my là uđ ar ppáh i,m ăn thut at lnih ),B htch ra “Đại lhin Ý thuật ưđc nóm tm mt ot,đ gi knôgh đắt óđ ,hnt hn cơm ưNh thn. Cc không đúng ahtrn àl óđ ưgni
óđ agni ar ngăn ahnnh ngkhô hpáp rt Vương .ánb Tiru mặt cm àid, sau Hạ gnĐá ãđ cản tiếc này, iĐ tốt đp hit koé tuht
học uC Tui gthôn đu itnê người đưc mnih, gniết chín nh rgnot ni gchnú áphp ãoL .Ý uhtt Đại hưN ta là ưing
hnp va hẳn biết.” đến ênihn aB Cu iđ inl đương ta nhc nyhuc này “Lão ln.ê à, nói iag
à? i.h umn ? iL gia iđ nếđ đoà icư tđ Ba
tnh chủ, theo tông húncg ai lão .cđư không nưh đ lão ãol inó ml ión ngúhc úhngc uyq tám Cu bèn làm chủ hồ, .tt tông at óđ at y,v phụ ai bèn ếtch hínc ngchú ngưi bnà uC ý, iaggn màl trí xme Lão ngs đồng ta gniư h,c Sư uC ưhu, tc v uC mhn chắc àml ta iưng chn àlm, lời tr
nnhah o.ãl ìmt Mhn Chn óc đã nũcg đ, hắn cđư Luny huC ,onPhg rt rưgtn tam iúgp Thể
?osa iT
lo.ã có rt đui íkh tốt, liên đâu ýl Cu ac tt qu mrt tài ácch naqu gln ac lão nêinh nhtí quản l,ý này tmá rtcư c tông nmô “Tầm tr chúng đ,y utéq qnu nhìn th ra êin,hn nigư đến đây, sạch at