Logo
Chương 66: Khảo Quan

Lục Dương cầm chiếc nhẫn trữ vật của Tần Nguyên Hạo, thử vài lần rồi tiếc nuối lắc đầu.

“Đáng tiếc, chiếc nhẫn này chỉ có Tần Nguyên Hạo mới mở được. Chúng ta có rồi cũng vô dụng, cưỡng ép mở ra chỉ khiến không gian bên trong lưu lạc, khó mà tìm lại được.”

“Đến nhà hắn xem sao, biết đâu có thu hoạch.” Lục Dương gọi hai người còn lại rời đi.

Con chướng quỷ lừa Tần Nguyên Hạo đến đây cũng đi theo sau. Man Cốt cảm thấy chướng quỷ làm việc không tệ, quyết định thưởng cho nó hai xiên thịt dê nướng. Theo lý thuyết, nếu nướng cháy, chướng quỷ sẽ ăn được.

ácvh mở Tự xem th .goiá gnưi ưing suy ra và khác ma óC ogrnt những đ,á nghĩ: oLgn Trì
hyt s ,gioá ht hn bí iuh và thực inưg không Nho qu aĩNhg tigế hTm t.m là pháp hưngn là iph qu dy nkih Tếni của ơhpnưg u,t
Pươhng pháp năm...”
ôh,tng ơgDnư hắn iếKm rnêt hápp có.” oTáh các lướt g c,hás qua iknh Lc tm yhT núgch gyá gưnđ Chiêu là ôMn rt mc tgn đu gáy Tay ngôc tgnà trong tếy,uQ phổ ta cáhs. giác đều những qau Trn ltư pNh “‘Bích thích .Cuh.êi. gn Páph, ca
chức áp cm íhchn ch có Đà hơn, s Dưi ln, ph, iêDn chính ca nigGa nhsi nmu o,đ đầu da nyà t trấn inga ngưi àl gnyà th àcgn thu ca vào .h tồn nhng hôgkn iàt nhiều nhgà nguyên tiêu ca
này Cách yth gnNh mt l.n ht iuhn cm đọc unqă qyun Thường hsác Nguyên nògL oH quyển chí pC b ê,nl Đ nTghô yL ãđ Lục hmt ý nT nhhcí ,li rất mép ưDngơ cgũn ùty Tn,êr
Giang Biên úxc loang tmr giới gnôkh gơgưn tu iêDn trông họ, ,mr qua đm chiếu tm êln vô cm sáng âm xuyên của tchú số gln l u. hgnn ngr ,nuq ĩs
nph ia iga Ln àl mnă này ơc ba hội, hiếm giáo aqu. tt cũng đ cơ mươi rgnot khác, hội am
tiếp ig tháo gii igh n, oH chú â.thn phận nT bao cn, ôgnkh thể Nguyên rõ, chaư Đà nbê mặt àhhtn gknhô kngôh thân ,õr nhtí thể hn:c không ch
c ut kgônh gônhk uâc tu iv đà Đan ,õr nhp cá.” t,ếib th miK tíhch chủ Thnâ kỳ, vi
ưngi rt hgNn xa, nngh không thậm gđn áhkc cá nyà li tu ión vi tập không ích ln. dám ,ahnu đủ, t ngiư iv biết t
hạch ogái nnê ínhc hoc chnu iĐ koh gàyn sua b a.n ma ihtô,
at. ngcù ar ca Tần hêitn chú câu vgn b àđ đà chủ Hạo Nguyên h:nc c,á t đà câu yh ưcđ ch, ca vi hgne ác bên ôgns uâc c,á gih ch ơhn chủ ta àv đà S phú híhtc ta ngkôh nhiều
áhkch Đao hmT àm là gan ĩghaN táS chỉ ioc thnha ar hnkôg sát th ekhó ?th ếnTi một asu ánht hti.ô đao nư,gi đeo hgônk lùng, cao lưng nụ mặt icư lhn ngb nlê ámđ ì.g một qua dám lộ hcnhế inmg Chẳng
emx gKhnô ial kôngh clh ar .hn ,ếbit
ođ bao gnưi Hn bồi ma êuinh nđế thủ, là iếhnk tsá tàn không hnn ghne dưng átn biến tu cs. cũng là ãđ btiế
ac anuq có nghưt nhad ôghnk hgnkô b nã ác ai ít c,oa đng rngto ab gếit p,h người s nưghn tiếng họ ếđ,n dám ytur đu ngưi tin êtn Ngoài còn vi ,àov gưnc ynà, .il s scáh
gđn ai hàn thật? gưnT ishn hgcn àm ưnh cần
nhân Cuh aT nl: ágio boá chọn hia tnuy Cảnh H ac cL D,ơngư ,tC cá tin nl nêt nch uqan tB giờ ab mn.ìh àyn úgcnh at là ingư oiGá, àng,h Chỉ hgen pxế hn ngươi uytn ácc nhM ac nói úchgn Mna koh tb đầu ca âby này, thông
ưnig hcvá bội ig rcưt ra, h tiên aB ámđ ly kia gì iuc đngô, đông, áđm đến t bm cùng haíp bên thẳng ncg v đi tb đó m yl ra thực á,đ ânhn, vchá hgế ml ra. đá qua ntgor từ bàn hpaí v đi
cũng ogiá ma cười. Lục ar không hkái ngươD in b nbu mXe d úhct sống.” mc
c nigư iknế ônhgk? đó có một hutc ayng Trì diư ghcn ìa,k đêm ri cũng một iđ tha, s cả onc im người ta, hpi gnkôh giết ca niưg trong nhà ugdn nNìh đã T ung Long,
Tmh gnũc thếc biết nếu giận chọc ếyu gĐn thực hưn s ếth haĩNg ,nh o!nà yth niTế mỉm, hnư cưi uiđ, trông ôghkn hctế
nărg pb xngươ cơ yêu không cổ, đầy htú ngiư cầm nărg màu nhe rnôgt ra sói. con hia t lộ tếv ca ng,r áhn chiếc rnăg ncu nhác grtnô da tM một nưh chân o,s nưh cu,n một ahi yat rõ, đgn
Sau hút mi ý xnug, kiếm hai ,ếnigt nig ihk húc igưn ac õncg s hut ho ng.ưi
là miđ thông nB nco ma giGna tếbi của ,àĐ ingư oli đạo đưng đu uaq được h.hc h ađ ếnđ êinD đ koh
bày bên trên gcnô, gtưn ưgni cásh, kíp các ra, ôcgn gái luyện aih dyã gnc đy đến àogni ngphò Ba có bc ch .hpáp tm
liù yd ,cơ hty ngưđ hắn ngtr kinh nTếi mt mTh gọi tm “Gì người àl người m htư th.úc hc Có tm chuyên hnis gĩa,hN Nghĩa xa i!?gnư tgniế, hô chính hTm iếtg Trì chká Tếin T gneh gonL
ca b nigếhn chỉ ác,khh ìhnn nưrgT :hc óin !Hgn gahĩN Tếni hđn gnđa nhịn thN ra hpn đao c gng àiv Thẩm lại, cb,á thấy dgn răng
...
bt Hủ nhân.” hìhn .ngòv yàn Cuh tín hnM gtưn Chất xa. nhơ hìnb ưghtn ahi Bt “Đây il oGá,i ntgư đi nh,iu tiên ca Cảnh hunaq ac ngnưh àl chắc ưntg nưggn tt h kmé liệu gdná
mc T giấy êutr ng.Lo T cch không đến thư rTì ưiơng ây.đ Long, gncũ trắng ng ìrT tqu sinh mặt một
?ia btiế “Đó àl n?ôkgh ơưgNi
hTnáh một của .nđêi s cười uxt ôgnn, êbn mặt ý inh ráit người bnê mếki rực nhân cm htu mang im hNo óc ênihn, của người, như chú người hpi một tĐ đi rtngô như gncõ gưin giữa, nụ r, ab ut, s mt hút người mt kẻ nrôtg
thích. êt,nr ib cp .nrêt ggin Pưghnơ ếnđ s b,a sở pc ca ý thích pháp bồi dưỡng hCú gndư s htích
hPgơưn pháp bốn...”
ôiht hhícn nigư tẻ ó,đ hưn không i.t the mìt ihp pghòn iàv tthu d nhắc ìg a,r không tchh nhìn yth ngưi itếb ab ví pháp ncu inlh tuth đáng đã òcn miên, goiàN thut l ođ học,
mâ gà,ns iágc x,a nhau đánh tb gắng au,hn iM uđ s thầm unch b ct hácc ,nlé gơnpưh tm tu iđ cố ln yht sn khi đi ĩs rất cảnh lập giảm t.h
i,áog yv uiht phải vì chấp phải ht hcp phn lộ Tưrc im iga s. óc hi đu âđy s iig có ma
hNgĩ,a vi tm hn đ “Hét ưnc còn mt ht Nhất mhtè ca làm ánh mày biã Thm Hồng .tb ?ìg có ếtig đi ,ý Trượng người tm ngô ôhngk Tếni
âyđ àml ngươi oLgn :nhl ia dy inếT đgnư ôghkn học, rìT ngơưi ,áoig ,H óc mt là Tmh đi đnế Tự ,ìg hc nkgôh dạy!” chy cn thầy Nghĩa, h đyâ
u,đ ođ hạch chna đến gn okh đủ. ãđ khi rtưc bắt tu gi tán tM ma
iN áiG.o t tB ágio niêD đến chúng úxc iáoG Lnyu ,ngtưh khó ln Giang hnìb ngtưh s, pht b bhìn lượt kỳ, đà chúng chúng àĐ nđế bình t k mật chấp oáig úTrc thường ac với H tr là Khí rt nhiều, tiếp coa .hc
hcp hc ơngưD óc đà Nhờ s. Tần húc Nunêgy biết ca àv cL Ho, lcư hiểu ghi v cnũg các cđư nghn
hgătn o,đ trn ncò stá trải có qua chí Tự kiêu ếgtin lần chết, gu,nc rất u,đ gnrto thể iig chết! vci ni cấp ngông unih tán hngôk kngôh chiến trong Trì hn ám Lngo mhgni óin ma on,g mà ũndg, cếihn tu ngcà àngc mtăr lmà kinh thm
hbìn qu hay cháy htt gchnư phi việc htc itếb cưđ. gnưn htnưg mi hìt nghiệm nưgn thịt Còn ăn
gì, Ba ra nnìh àyn nưig am ùngc coi nhm ut lng, m. ođ thẳng mi ếht khí trưc, phía nát không những
n(hgơCư à)hno này
ntg pôh qàu Bảo ơngưPh thích, ónm oáđ đắt ênn kinếh êrtn hai, đcư pháp quà nưngh phô grưtnơ ntg s yêu nên người trở pc tv gnũc bảo trương, .tv kín gndâ tiền.” ghkôn
ciá “Phương pc gnăn ac ohte àv nb hppá cấp thể đặt ohc ginư .trên cno êtiu êt.nr ca nhà ,bn tr óc hàthn Tùy ,mt tui cp tác hk cm ac trên
bào, m nma pnâh ,htn ưtgn mc Mặt đcư trường bc không ngọc nữ. tbi
nêb hcú gếh mau chủ đà óc chịu vọng nNguyê oH nc:h hy hoc Tn ngọc, mt ãĐ ng.d tác hcếic ghi
hthàn k óc chỉ hiện Đà khảo mười tm trở oH Giang hạch ếtc,h ưgni. mới Dinê còn ãđ pch li nNêgyu qau nT c aih mưi hôgtn sự, s, any óc ơC phc Túcr
iđ cả ma htn Nghe nếđ vật oca nl trong àl có nl ưrTng đều óc ogrtn hyt chí ưrtng knôgh ngnh gi:i htN ếtngi ut àyn Hồng, nc nvòg k hn! Kmi ođ an òntr ưbc ntr đc,h nđ nmu yagn m,t măt hnnâ tná óC cũng dễ nĐa “Thậm đầu ht icnếh nòc một iv định um!á hn àgdn vô
rất umn. đưc trong lấy unyNêg Tn ch tn mong icv uth hnư hcho không đà Hạo ònlg âmt ,ch
nhmì rtgn sống sức í,tr sống. nôhgk đây, Tn mt trông htiếu óc Ho àhN ca trang ,irt uhni Nyêgnu
lhin hNng uhN,a ưghTn Lấy àotn uĐ áĐ àl pC ê,nrT Lòng đâu.” ìg Đ ôgnhT áhcC nâNh âT,m ithn