Logo
Chương 182: Thế gian còn đáng sợ hơn tu tiên giả

Trần Tầm nhìn Đại Hắc Ngưu với vẻ nghi ngờ, chưa bao giờ nghe nói về nó, “Lão Ngưu, ngươi biết không?”

“Bò...ò...” Đại Hắc Ngưu suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu, chưa từng nghe nói, có lẽ là linh dược dành cho Nguyên Anh kỳ.

“Cmn.” Trần Tầm cảm thấy miếng mì trong tay mình bỗng chốc không còn hấp dẫn.

Vẻ mặt hắn ta trở nên phức tạp, không chỉ vì loài hoa kia, mà còn do mười mấy loại linh dược khác cũng đều bí ẩn và quý hiếm.

cgnà gi! qyun yuT đáng lượng tu ,ênnhi mgi quốc thế tinê nơh lực cm rt nitê hỗn mạnh, tu s unih ếht do càng hnư rongt lúc gi o.ln óC igưn còn nên tiu igna s vẻ c
cđư bnê ht ngrt osa Linh “Những ht .ph hưn người cđư gmna gnđ ahunq lmà grnt vy nrtog Viên? ht hoặc hteo gnúhC uqý ưcD có gnxu igá
noc àv cgnũ h,oà Linh tgnươ Thú t. óc xử nhhà ta tr Hắc hnít gnay c cáhc Nguư nô nH
tni adhon mtah ccu nổi ngl bt kinh nhgn nhgôk hngôk h .đu nch mt tức, iga oàv yên H nếihc àngh để ac
tm thân họ thành pch đại tu .im mt của nhp trang iv iđ uđ hiK ,ig bắt têni tyah àv nđế
ht Có t c ra nm,hi hgntô nihu iha chúng lão Đại Ahn nh cH Nguyên trong đu, nhìn l tm ,nauh i.ếtb những nrT gưNu htông at hơn mT khác uđ s tg tin
hco nâd kôghn hgcn t gưni cpư, giặc hút gim n,ày gni .đi đỡ yêu púig ơgưhtn bt ngần lại H rtnê gđnư gũnc nghn
nhc nưd.g trường tirn, nhiL tự Qtếuy cn usy nc ac hnil t,ư ôhngk nhÁ cch hnêin “Tuy Tyh ihp nếu Trần đ tngor êinh,n hit đ ngđ dưc thì iagn nó môi ahc ápth tm n,ó cnò dùng tr Tầm ôinu
á,rc gni yâht ámu ô.ngs ànthh nằm triệu chảy rtui Đế ir vương d,
hpi thn ôkngh nghiên ta cấu bố ac hnpâ õr v ln ba nưgNh ày,n cứu.” s lc ếht ếibt rcút tngr chúng
thu cl óC gtnôh qua ngôth có mì, lớn, tiếp từ được cch nhưng mT lấy tông itb gnTư htế l àl cđ để iđ cnh chúk tục T i,nt các nhúcg cưi n.hiM ht at chỉ ưhntg hpi thp hct kí,hch ,môn ab nrT
nKôhg ca rằng tm đi v h, àl tếbi ia kỳ .ĩs óđ tni chỉ nngu Kim anĐ cg ut iếtb
at oLã iv, ôghkn iđ oet.h ưug,N ngađ syu ếtpi về hc ưđng gĩnh
thy ncôg thường hét, Họ nhge đ tiếng nâd v iđ tấn chạy hn,àht tức oàv tin quân àv trốn. iđ cúhgn xuyên theo
hưn ý s umn. noá chỉ mc không hyt Tm àm hp,n đúng Trần ht mọi thárc hgnôk
Tm có “Ở Tnr thể cn hnôgk ếhcgnh hành k, kìm ta nghcú lc không Càn cgn at nđg ưci thể nnê ol hAn Cúghn iv chúng Nguyên ngl, theo k không ,ưcđ đng điu ,gnàv hưn lưu úgcnh at ùth at đây.” gnđa cQu,
hắn gật àgv.n Tầm, cH ôngkh Đi kh với cần iv Trần .ò.?.B...ò ưuNg bảo at
nlê Ngưu ưđn.g nũgc Đại miô B....òò.. ếlim sn ànsg một Hc ác,i
ê,nhni tnì,h ehto luật nnâh Từ coh tuân ,đáon hTnêi hkó tâm ax,ư t hc ôv nbg Đo công mọi l àol.i
đường h đi, chịu iv hthn n,ơi hgcn tui uinh khắp không uqc bị của ơhnư.tg tháng, àv hábc ,yd tang ritô Têrn nếki dạt suy hnít năm trỗi ngừng tàn gvưn tgnro s
Tngư của thân tni T "Tầm ta thiện ĩs khác ib". ut nhMi Những gọi nh
dàng b lừa. đim với iĐ đầu, unaq Ngưu ia phi cH gnđ không gnũc d “Bò...ò...” biết ý đó, tg rgn
otté c ti.n Khách ếikm cưi gnàh v đi hn gknhô được này, hkchá huk mt gôn ,ir nu,gư hc nưig int eto biệt. ácc lớn, th Đcư tm thong hné! púig quan tí
......
thưởng b đgưn y, dng Hắc nngh vne khi, Đi enr nuc ôiĐ Ngưu ũngc lại đ Trn rối mì. Tầm voà hct
áuq ac cuQ aus H nhận ,âlu im rằng àCn đã nigoà ngĩh kih uáq ra chỉ ơt.h gnây nìmh yus ar
cm Hắc trên niế.k đỉnh nngh iĐ Nuưg họ ihg yl mT cphé điều li yht sách biết oàg,n nrT nh núi, hc lcú, Có nig mi hncg
ngKôh hAn uếytQ Thy t lẽ tgn ba ccá oãl Nguyên dùng ao?s ngcũ hnLi
mc bất dĩ. hàng mái, hyt đắc họ ônul ùd của ikh sgn àygn cCu đôi hiot cảm
ta đi, Ngưu.” Lão ngúCh
và hpi nũgc cH bên ahi y:âc bên rgtn vậy. rưcT itrá hT Lnih ca h
tm cóh to, lần nhớ ưic ò.!..b..ò. rTn “Bò...ò... vnàg Tầm uđ.i uưgN b li Đi nco Hc
quốc tiếp rnT yàng hưn trình mT nôhgt gai, du t.in những hhnà Hắc ccá đu Nguư iưng gnnh hpt qua ngrTo Đại heot, bắt c,m thu
Hc ôm chặt ccá Hn káhhc qau của iĐ .ãv nogrt thân yl h lhc hoàn s ugNư àtno đgnư ta nb ucq vi và ,agi ghnn mình, hc đã
khăn nbg hec Họ tm
vẻ Đi lên ý ê.inV ny vtiế Dcư với mt Linh ng,tư “Bò...ò...” nhiên đ:t Nưg,u ra đt nihm, mặt cH tm gônth
lnê ta yđâ. “Ông mT đi phn thé cnúgh hnac, một phía nrT ,hc ngụm sau,
“Bò...ò...!”
aGi ngay nHơ môn v chế và các Đông được nm hn tonrg ôgtn kghnô nữa, pl ,cv uih đối gưnơhP tức. hku iv thể bắt h ucQ ếtbi
..ò..B.?ò.
oàn “Lão nhưng tnhôg ncũg .yv àl clú ươngi htt guư,N minh, hnư hpi không
nogrt nph lc ếth mt Ciu n,gcù Minh. ba T aig Tượng h nl,