Logo
Chương 21: Các ngươi hiểu lầm rồi

"Ồ? Tên người rừng và con trâu này rất linh hoạt. ”

Trên cây có một nam tử nho nhã nhẹ nhàng mỉm cười nói, chậm rãi ném cung tiễn xuống, rút ra thanh kiếm trên thắt lưng.

"Tô sư huynh, đối với kẻ man di bực này, hãy để cho sư muội động thủ."

Một nữ tử cười duyên nói, trong mắt loé lên tia sắc bén.

hTt" chậm."
ùgcn .ao"s nũcg tới ui"C ri
t gđn ocn tên ngươi gươ.h"tn ta, hne Mt yàn b igoa thì v m,ui os ưs ón.i nrg ưci nam rng utâr mặt quyết gii kia, nh grăn ncò cho ưign "nV để iđ
nén tột vang băng đnag gđn như xúc hắn cây có nb giọng kìm cm ta gntà ưDi tm như nói đ. lạnh đến, agnđ
Khai h miệng hcy uđ ra, ntàr yđ mt tục nam im giờ mồ nrò,g t gp hắn vi tay ca nliê nàb tn áum Ánh ln hcm th hnl ròng y,n gđn. Sơn, óngn nâht bây hôi mt sẹo ta baú va chấn tm ,ơtưi
bên nc heKó S,ơn đánh nhđá Trần Khai nél hnôg độ tc âyc ođ trái tm ly tai t hônkg này. pk nhhếc tay sét hơi búa Tm inmg ra bưng năng gndù ln,ê
thể thể Bách m,tâ hne có mt có mi nhảy răng ch mNa xuống, rút :hu icư, t Môn ra ếnit ra tm óc Huyền htcế thì so oađ na ptếi dân cbư! cnúhg ngv ,đt ta mthê vàng thâm lc l g"iơưN công mi
gnơưi nhsi "t.t rt àhn úS"c
cs sư trung, ênl đu hécm là sát ébn xuống bnê Tầm. íhk heto kếmi, uvgn ingư grntư hở, magn hgônk này nnhâ ghun Tô hnc nh nhảy yhhun hgăn c Trần
n,gcô tìh đáng T"a c,ưđ btếi nếu gkhôn ế".tic vậy còn ơiưng hhikn hyc
ahnd mt Huyền cb ,óni ôT này tt giết chuyện och ngv ãd tm Môn. knghô sư huynh gai nnâh ntgă ăsn àl nbê mỉm ciư Bách để
,lên Trần igi. kim một uđ hgônk đến nhđá ánh lặng va nrti ar phân hc, Tm ngùc Hc óhk Nưgu nvag m,t oli ggnn uih êyn chạm ahi nhanh hco ếntig Đại khó gnb ghcón giưn mt
cả!” s úgnhc đi nữa, “Ta h àon ln óc đi th lại at li àv lặp ontrg một ácc ácc có chọc ta không nhưgn niưg ngươi chất, rêut cùng olã Ngưu
éhmc máu vào Kiếm bn nhiều ta nv rất công ,đt trong ơc ac hết thể mgi song b b ưitơ ra. ,nhuyh gnhôk phủ nh
Sơn, từ íph mắt, mT ákgnh iơh trên móc niưg .àny đao ngạnh nề nặng ar ing,ư ihKa ignêghn ođ thế aúb nTr
ầm! m
đ sư mt ,ulâ rt ln dã nnâh éht ta nl óc ,gcùn ưn.ơig sư hík ht pgiú vô i:ếtgn ta lc ôT mày, ếnđ àyn oba iĐn huní ,đ "Điền huynh trì hngkô cđư ênki hn
kgônh mngi êl,n mt lên, git gnav ar àyn cũng nếitg nnưgh hmù khóe yn ìmh,n man inưg nhìn os iln t õv. nkôhg hắn lớn, cả tM nur củ, yat quy hík biết nhân va tx có lửa cl tht lynu
mắt tai phủ, nhiên ti hcm vang ngdù c,t nháy đt l,nê i,khn gtorn ưs Tnr Tm chói Tiếng ếinb chỗ. hcân idư êhnin cả àl mất gia va uyhnh gnso
hận, mình nh mắt chết. hnyhu trong ohet áon sư mang yv "i"ưgơ.N.. như at c àm tin ôghkn
"Beng!"
dt nâg óc trực aV ,ra tm rẩy, nhiên ã,nh v t pếit Tnr đt v vọt híap li, hnô thẳng nxha nùcg anm run đầu ,ti hu quang os tp đao T.m
it cười mi hước hn:nâ ntêr đầu cl dã ,nyà òrt ơư"gNi cđư là àl ihn ginư quyết os?a thy ingg được cm chuyện gươin thể nht Tô do Ba hổ nghe tnáh, hài như huynh óc cảm đi không nhđ
nh, yâx ếnu óđ aqu at nti ìnmh ơxgưn hưac àl ácc cho gnôhk nb ưnơig ngt ưi,gn t a"tr. gn"úCh ht kmi nă m
nv sư trong ơl n.it dmá ôgnhk xuống, ngã v tm hote xi huynh mgna ôT
tn ra giận tiếng đang th phát nâth uhyhn ôT gngn thpá gy.ã sư mg ta ra ếkim ra hắn d, tiếng hôkgn xương ca g
"Ah!!.
ưs nh nyà, n phản từ bổ nng giá ta thp xách ôcng ,lnê mt nhưng Tô num ếmki đối. hết hmn hny ttyu hp ogsn nux,g nêb hâcn ngăn mà rt hnuhy tr lực c,iá Tnr gn hcn ưgln pđ Tầm nnhh,a Bcư nđhá
Đni đệ, sư cẩn nt!h
chém êtni lhin uưNg không aty ếmki t cyh mở, sư Đại gnng, lần àl mt tho Vạn nqgau nình nco rnogt chạy yth muội gĐn nàgn uđ đến đne nòc cH li.u ,vy như tới khẽ trâu
ti tmr "Tô "àn.y uh,ynh k sát aum
"...ah aH"
quay Điền sư os hnân glòn nygá nhịn. Vn nma chủng, khó muội hkếin cm nơ đnế il sư mt tình thì huynh." agn "Vậy cười, nhìn nv đầu gonhp
gncũ hp thân hnl ngươi ón,i ếkt cục, chú gson thể nhảm ra: nđh khnôg ácc at ta hn các i.nơưg ,tmâ t s Tm của đng vi úrt đã "Khi Trần h ntêr không tás nói gbn
ngqua ph im đạo nhân nhở n,mu ìth nl,ê xuống ámu ht tnâh tgun nih nma tđ. mt e,ót Nhưgn cái, phóng iơưt ãgn ãđ bây bắn chn đu iha mt "bịch" êln ig trời, so
nhĩg còn ãD" mới kẻ nnâ,h hôngk lầm trọng at iuh nữa." mi chân là đã tướng uqan ngươi, đang
m oab giang ignư nhiêu mlà hiun rt vì có ,ih h nKôgh chỉ ohc rt nhà cũng v tăng nhtàh ê,ln giàu nâd có ni,t nếđ. ếtbi ndah mi s góp không ađ yêqun ogrtn th còn àm càng
gưin qua lhn lm àycâ:L" ri. nhÁ glùn uhi các mt nTr ươngi ođ trên Tm ab
va tnào này unhyh ưs .cl ognh dùng ir sợ, nhân dã không il
dã rutâ mc nigơư úth, àl phía nyêchu Trần ncíhh huynh ăn Kn"ôuh úngch kghôn gcũn người h tm da nhân ơưxng c ìnhn v htì không mang lnh theo đi, rng, mơ r,õ Tô ml. ta hnnì cười sư ginư T,m i:ón
eLng - ekng
th,iô ưs hìt Ngưu da tn hyc từ ium thể ac cH apíh tới, kiếm nV được ó.n cH b iênl tc uaq ưNug Đi gcnh gntươh Đi sau hyc ghknô pếit s trốn h tht mà tr, mun gđan tm hc r,a tm itến lnê
ê,hicu hnm liền uđ iếtg tb hôgkn ngiư Va" sợ im sát dùgn ?oa"s
ãlo rnT nơưg.i "Ta Tầm hc, óni ai trong hưac bt s âuc ot va ùncg chọc uln ưuNg ácc uêrt gnt rõ: từng va ngt
kiếm. nu,aqh ghknô sư áh gao chưa Tô uyhnh ưtgrn ođ ánh mắt dng cnò Mà trợn ođ tm hn trgno aki tay hc lấy il, ikhn mm, nm ảo nngg hãi tg