Logo
Chương 26: Trộm nhà của ta đều phải chết

Vu sư huynh lạnh giọng nói: “Nên đi thôi, nếu còn nhiều lời nữa thì ta sẽ đưa muội trở về đấy.”

Diệp sư muội nghe thấy dựng hết cả lông tơ, vẻ mặt của các sư đệ sư muội xung quanh cũng hết hồn, Vu sư huynh nổi giận rồi.

“Các vị đi thong thả.”

Trần Tầm mỉm cười chắp tay, cuối cùng cũng tiễn được đám Phật sống này đi, hắn thở phào nhẹ nhõm: “Lão Ngưu, đi thôi.”

“Ta b !noa
ca nhà uđ!?â! at cúngh “Gian
nc neuq iĐ cH giao thì ia, rồi. ,đu Ngưu nuế giờ kỳ bn kngôh cuộc không sng họ t, đi hôngk bt đã làm tg hpti âđu không vi đây hyt
tm lắc tiếng, tiên t cth ehk thở lòng cái, nh .ihn đổi, uđ t ulư icư bước nrT ađgn aing hn gnđ Tm nhà hk uđ mt này hyat õic hatn nh
ãoL n,ôcg tb thiên bất thiên ãlo công!” quá
bỗng t nhìn tàon Hn quna rãi lại, aso mt thế gnxu t,đ oc đng này. nưgi, mch ri hbin là yqua
iđ thì uến Ta nôkgh gư?inơ đó! yth il at rồi, ãđ ơingư Tth sao gửi giống ũgnc
M!u
.xưa àthhn được, người ón hiu bi nb chân nhưng Những óxm nghà đó nũgc ,hui đối àl grn hcynu thhcí ãđi nehg ghôkn Hắc Ngưu s hnơ nó hgne ,h gtnư na Đi ìv của
ca quá hiN,n gian navg không ămn hn nưig ahdn dgn mT ãđ ít htt c đến, mến nkhôg sau, áci, hàn nadh àBn Trn đều hhànt ưul !ongn s tt động ónng nhỏ Mt
uNưg. ãoL
!Rm
hgnn và cH người v nihs nhiều ânnh lao, hàng dân hoạt, cgnũ Đi ln hkác h,ncúg êunngy Tầm hgnok np đại gian nđế Trần huin tb ếh.t tđ là vào cn tp b rít khác Nguư ac quá nòc imchế uq,á cgnũ
tđ, tht vác huơ hc,áo c đp nrtog bao hắn. Tầm bọn gđna rơi ungx ãbi boa hai trống mặt Trần tth, Lúc n t lên lòng vào đó rgnt ngũc iah nng đp t ìnhn trên iva
rồi?” ncuyh Xong
!uM
M?u
.h.a. “Ha ah
“Mu.”
vci do đúng. không nròg ,đc bn iđ gia, òrng hn ,na Trần này ngưh nh lão tếnig ln iđ s Tầm ig nưc nơ đi thnha màl hêitn bảo người ôkghn cũng đm mắt kcáh
Tầm Xuyên tnh nrT bn cầu nàh gầm nhìn nnìh hpn thy tb oac tth hắn htt nêl hn n, khoảng ,ir bn lớn, a.x hn lên ,c rồi, tưv nyh gian ca hty qau qua
“Mu~”
l gbn ãđ cúc mặt êbn nch bên iĐ ,oe áic dùng uưNg đ gôknh trầm âm áo ơc áo rút i,mú ntgư hKai hnpah đgn trgon pưc Snơ che ra, cây yl mười abú t ac t Tầm uâl cH hn. sáu hnkă hai nrT
tyh iđ ygnà nthhà hpn cùng ògnv mình bọn in,ơ hàng, ,tv hắn àm nă th ,uas nab iht bná trong tùy il ihn,N .aum thích ànB ht xem gyNà đnế đ ìg hôm tối thì do phk
bọn có n,b cùng chắc nhc làm.” đồng “Đồng là
K trộm ếtch! iph at nhà đều
đ hp ni Nnhgư lý, bỏ hìtn mà nữa. nhà rt àl uht gian c ếht này hn, bọn tất quna iđ gncũ lại xonog coh ưgin bn hn này nhgôk niêu đập hoc cũng nh là phải àlm đt ch
gdn ôv gưni tmì nhã iĐ ,ra c gùnc mt gian thì hua,n chạy Ngưu hắn trong cs nh cH li. cùng bn nhàn túch ibã ôngkh ph ưđc nàh đy
u!M
ùcgn, àov bị ..mt. iđ một đi iư,ơt mtr ngn nph nh nh nhà bọn ,àngh iub lúc ưul uCi ms đgn
chúng uđ xoong bọt, c: nay óđ, in iph ,nó trong khai niêu ănm “Con nmg rồi!” iđ ta iãb úghcn nình nước at hôm theo tnêr nTr một ãđ ac tsá ta uhêin điểm Tm cho cnhgú hn oba ,igi tm m
c,ód ca ếnđ bn ómx ra người mtâ tTh tìm s. ón ônlu đông, c hàng bày àiv rất giiã ac ánt
hn átnhg kih oãl qau khôgn ít còn mặt vờ ayn c “Sao ión, giận ct đây nơggư Tm ac iơưt ugNư: yht rt Trần ưci giả
“Mu!”
rnT nói, u bo Tầm vệ chiêu tPh :iuc trời s trnê t us bọn dgùn uđ họ.”
giư,n ry Hc ánđg khè run cm ra Đi cỏ không nđế đất, di tứ mc ngừng th yba giận! ơih ct nrêt g,ntu c ugNư uqá
nguyệt nìhm aiH đniê nay mt hn hhìn phải hôm ai lốc, ,ếtig đng thành cm ncơ được. nhvà uđi giết gncu nht ghĩn nb nu,qag óbgn gói nđế ahi tir ottáh biến ođ đỏ lộn, tđ ,ung ôv
hữu ta àny sau rti ac cho gcnô sgn c lòng cm chynu gnày cđ ,đó đu bn đc íhtc cuộc im chc giàu vià àml cnhgú .pđ tt t,o đều Cnúhg chắn kpếi niệm h sẽ nogrt auq ta, ngươi ngb
rồi... rtgn qu mt ynếlu tM igưn lại êrtn rỗng knôgh ếc,ti ònc bãi tm ánh nhà, gì mt trâu cỏ,
li lếim nhỏ Hắc hnâc, mt vn hcn angi lmiế chưa tr nhỏ bìhn Đi thường. vẻ asgn ,kuê hná nhà òb ib ưli ngma gnig tèh ưnơght Ngưu
!M!u
tắc ếnkhi ongr họ nsg ábn Tnr nào quy ếth ànhg gian nh inó báo kôngh q,aun nđế bọn của cđ.ư nhà Tầm ưing hp số
tm hók uđ,a mt v iĐ mnh đu lnê nl Trần hná Mu hiu. ưuNg ìv Tm iá,c Hắc râtu mT gbn Trần kuê nình
uM!~
gian gnut ol hn nhà Đi bọn ,c đâu. nglu của ibã n,l uq Hc trên thật lắng ìnnh yht kêu hyc guưN không
pàhm ngcà kghnô càng k nugch rtió htế bọn óni hắn là iơn cũng tm hợp nhiều không cbu, uâl nưh tình, Ta này. thích htì với phải hânn giới
hữu an s đ ưđa hậu .ir đu kiếm hdnà kmiế chút, tiền cưđ pih at nhiều năm c ohc một bài ym nya gúChn bgn tiền ít
Hắc mchì gư,uN v ngùi mT ta ibù nd nhau igc n.g rTn vào vào
tth do tự lộ ìhnn àv ra hik yàng nngg irt óc đúng tén rTn gtonr sa i,ưc stú hip hn Tm đu thể oa,l aol gkhnô tốt. ưNug uaq ưnig ưcb iđ Đi cuc cưđ, Mưi ra nb sống ir,t cH ,uas
niệm - là hnâc ginm hnkôg tục iênl biết đnga ciá gtnro Hc êln Đại ưNgu .M..u ngồi Mu uM, .gì uêk khoanh u..m. li,
útc hồn inó: ùhgn Tm Trần mênhgi
phập hướng, về gh:pn bn Trn ìnnh ncùg hn một hÁn Ngưu, “Lão iđu ngực Tầm theo!” mắt khuôn
nêl các r,it ý lạnh khí niga mT nab gúnt lùng hết naB vững nhà ?gì chứng tm, àvgn đt gmi êrnt nrT nyàg gi,ám óc :ión ,hn tir ngươi
m lau rồi.” ,ôih Tm rTn hhnếc tv “Ngươi nói: v cười môi
mu? uM u!M
nó lại lnê áp cđ tb uas về miệng góp tíhc Tầm, c d.n ignư ir, nrT Hắc nagm nbg ưic i,ác hữu cgôn iĐ khóe tsá gưNu đã uđ mt coh
v iơNgư mt ta cho emx lên túch gì hc? v àon, trầm tĩhn iuv
tếv ăngt uđ ,êln lực. h eoth Hắc inưg nó noà gknhô nbhá đgn unm th iĐ không v,t xa, cơ ít iđ cả bp phải ưuNg ndùg quá hngư bọn sc x,e ib đẩy thì ìnnh
hưn tràn ha:xn nổi trm mt nrêt yđ n nâg vậy ncũg rTn áCi Sự hnp ot gian đi ư?đc! nárt nhà mT,
nay kmiế môh boa đưc gNuư, Loã êhi.nu
li đức: nó m?u chấn gnôc về ásng, uNưg nàho mu ntgư lên, ovà cH tin iĐ Mu ión đy pnh tm đc cứ Ánh toàn tràn cnôg áhn nó
quá hkcáh c uM Hắc .ri - Ngưu mu!” Đi T,m áso c Trần