Logo
Chương 28: Bọn mình thành nhà quê rồi

“Thì ra là vậy.” Ánh mắt tiểu bàn tử bừng lên, xua tan chút hoài nghi trong lòng.

“Tầm huynh có biết vì sao các môn phái lớn lại tổ chức đại hội Thăng tiên không?”

Tiểu bàn tử dẫn Trần Tầm và Đại Hắc Ngưu đi về phía trước không ngừng nghỉ, dần dần đi sâu vào trong dãy núi, thế mà trên đường còn gặp vài vị tán tu dọa Trần Tầm giật mình.

Nhưng mà biểu cảm của bọn họ đều hững hờ như nhau. Dường như họ nhận ra tiểu bàn tử, đánh giá Trần Tầm đôi chút rồi tự đi mất.

ntá gniư chp nyà, eođ có ,mt thầm áđm a,nuh la cngù ónn iđ rt che ut h nuaq stá ac trang nb ngưi bí. óc âm Hn hàv,n grn khác thần
gncà ơhn àv ,nihN nđg c đu c nàB hànth tiên nl Tầm đu hn trong lgn iĐ rẩy, óđ, cH ưnh nogi,à thmê ònlg động Trần run Nuưg ếđn gưni hkíc tựa lúc ynàg đ.ó nb
ógn.n khgôn mnă d,n ri yat bọn c,c mt ưgđ.n quanh, thấy nD ct óin icư iơg dẫn bàn nanhh guxn đến l tử hgónc hắn tếpi Tui mỉm nưl sương sơn
“Mu…mu…”
gưNu cả iĐ sng gncũ âuđ nđế àl nó quỷ món t acưh đu ly thứ mà y ra quái hcng ngt rồi thấy tm ănm t,hế đã vậy, nng bn h cũng ,ar đến yâđ tm nhgn cH qua.
không nb uđâ, nhiên đều đột h ơưgns ri mt trong a.r ùm mT hnn ibến ovà Trn tT ưbc c hyt
rt các hônc cho tông như vùi mt gcũn hp ca ý,l thì êitn mát bị uến .ln nBà óni
nb thạch. tại td ngđ àl Tm chỗ hhnì chác cb thể Trn giác àvgn t ogai hàng ihnl kngôh h Ngưu hnti thứ được là ir mt ghná rngo cH orgtn àm ig phi là ax unaq iĐ ás,t cốc, dhc ghnn t hik lục đi
ca Bnà tiểu ca thụ. đáp.” ikhến ưhngn, vn đ iig ognM mT t áhTi kimhê rnT nùgc vô bàn ưnhg
ruât c ot gnđ iĐ v hkngô tm chỉ đu ngừng càng càng rtng đầu, ,Tm Trần gật c Hắc iôđ hưn ôcghun tm nư.hg ot, ugNư
.ch iưl d,ià Tiểu tốt “Đây hgôkn muốn mt rgn ht cũng m ca hco ngừng mc: cth ih t ct nếit cbư các lớn hmtê không nàb phái cl, ai
qáu Nug
nog.ià chắp đi páhp ươnsg tìh mù: ndg nàb sức àhpm sau v vào là đ,yâ s paíh gnđ ccá tnr Tui mnh b do phái tay đưa âĐy asu ar ìnnh như inưg lạc uến t ph nưl,g nên, đó
ênit ovà cH hct bên, rt.n oàv đi hkgôn àm nyàg mấy tb nTr Thăng gnhok iđ gNưu nd chhní na átn yâb giờ một Đại Tm cho ưgNhn òcn đầu, mới iht tu hi ntiế gasn gian
đúng mlà tán cá măn tu nihu sông này vậy, ămn, ngnh .yv ta cvi mi số lượng của ,iÔ sang ãđ nưh y ếidc
ra v y, hnnà thiếu at angi đang tt rTn Tầm tươi ưdc ihln đến nhìn hàng hlni biếc nhxa cnâh nnh trước trẻ đẹp ưbc n gnhư ba thấy ưcb được nhạt. không ó,đ cây ca ìnhn khí
gnht luôn vào àl n?ôhgk Đi đưc phi
ir chúng iig nđế ếth của têi.n oLã tu at người ngưu…
r,a này mắt ôv ihnêt mà yv toát ot ar Tm ungr .ri động, do ngsươ li trn pháp màn đi htc tnogr v gưtn tahy Trần hỏi,
“Tầm â.uc óin h,uhyn một ta thêm
uM nòc iĐ nôkgh iơh ts Hc nghĩ tmh !Mu tru Hình ào.v Nưgu sao như
hu .c..ó il ođ ếhT
nhiên, pháp ươgĐn trong th .sĩ npâh óc lực bit pháp cđư trận thể tu cơ
“Mu…”
ađ .ca nhoa Tầm tay, “Được, t toát rTn nmi mt nBà pch hỉ. rgnto ra
linh óđ àl híhcn dưc. àQuo, chắc
muốn tử đó ynà Tt inưg ưt od Tiểu nbà gnnh dung s tr nguyên sinh.” lộ, chúng inó: đu bm có ccá ihnu những bước ung ý ìv tiên thc gntro không xuất iutếh lên àogni cả ingư
bàn gncù tử oxay tg ir Tiểu đi phóng ôv hák.gno đầu, người
ac uđ dược cưd uil hia là Thứ uli bình yha đường onàh giống iv nyà noàt nhau. iol nâv hgknô hcká hơngư thường, mùi
h u.t uđ cnò im á,cc tán đến hn ú,tr hPía lu tv xa ivà thường ivà có của bọn tuh ácc đ nơi môn nmă páih uam
ta nlòg trên hty ut uiT là tán những hnân inêt đường mnh ,vy ánt vi, bàn .c tự một đây tu ia gnưx lần như tcưr tth àl nói, nũcg tniê tử utty iak m nh uđ
,coa ln những với ac ihp hi nưh óc nếu .nuhi kôghn tìh intê ơc ut qyu đối kỳ uYê cầu phái ghôkn tâm tm ưt nên ar chút, onhgtá am môn ghnĩ b cc này thc
grnt nói. tay k ca Tầm ac đã àBn nh nrT ,bưc trịnh hcp ta ri. iL dng
huynh, là đây Cu “Chính .Cc này Tm Tihn àl áci
v còn bỗng ta vỗ li nv átto nhưgn umn ĩd tử trong nrT hắn nàb tán thôi. Tầm, ar tnhgư, uiT ý mt b htmê tiền áhn via
ùV
hn tu óc uến yếu nb khôgn lmà Bàn có ca, nưh ih. nưgi hìt nv ntá ta àl Ch
iđ nl thì những nuih os lên. ìnhn ,cc tượng tiếng thầm il mđi gưtn ut vô thấy s ac ihTn nát Cu vang hi ortgn ,hn hngkô cc tng i,uc ơhn nrtgo với
iêtn ngr hn tàn tht vào d óc s hội vic thường làm htáp Sua mới iđnê đi khi thể s ,r nhn vài ihơ đoán. nhi nThăg ar ra gnkhô bn
nl,ê ih hắn. ưtcr nơgưs tm ,ra htanh nhi nd tan ù Mt toàn ù ra mt mới ếth giới bn mù hoàn âm nd gnav
tm ànb này, mT đưa ha kc.áh phải còn t uynhh :inó ut nếđ itb iưc iđ ha đây ta pih ntá thôi, uiT
“Đi!”
hưởng hắn, ghcn Hắn hyt bằng hkgôn đưc đến vng ta nghĩ ngcũ ơC nhôgk ht s đã hơn nrt hi ut thế. ioth cúrT đi âuđ nb miá tán êln qau htì nên c cgnà có được tánhog
ar lấy nd Hc knhă tm uđ Đại ot voà kêu Ngưu nTr ogntr trmù gến,it và tưgn mù. cướp tm ogtnr cbư ct, Tm lp ơưngs gany êln của gnc bt
ig aob .cs uàm ãlo rc uanq htế oàv hoc d vê'ni uih lc ưing uihtế i.bết hty ưu'L ý oàv chỉ nhng ntih cận, vưn ahưc ìhnn r ưgin ãol đy gii đi hoa n mt
rt lc t các môn uht nhận tr ưlu đệ iunh đi ogi.àn ưign oNig khp tán nơi ònc ut phái htì phiá
mit ngụm irtá đi m, n'vêi cười tc qnau òrt ny htt vào lão h. như một bt, mlà lên - êthni Trần coh lão ntu liên mạnh 'Lưu quả Tm cnư
chúng iđ t,T at thôi.”
bảo.” ch nBà ac Mi
mở hkô hắn mắt. hàng dnùg ít Còn c ot yl lhin tán ghknô rTn họng đi mT dược ,chk ut hàng,
hchí:t Chú
Trần hnơ sắc. ngđ thật Tầm àl này na lại ca uâC còn n,lòg sâu cảm
nb k quê hhntà u,ưgN mình i.r lnê im “Lão hnà những
và mnóg yth Tuihế cái xếp nagđ n nb bỗng chân ahi ciú ciá ps trâu. đầu nhìn
ágnh c không Xung rTn nó mà ca qua, là cíh tiếng yth uaqnh oàtn gnt gonr ôghkn uihn gì đến ytut hàgn .àhgn tbế.i rt hnniê nnhưg àl gnnh chưa hoàc cũng nmó mT mht Có êtn