Logo
Chương 87: Chẳng ai mãi cô đơn

“Cười cái đầu ngươi!”

Rầm!

Trần Tầm đấm về phía Cơ Khôn... Bên cạnh hắn ta, phần tường phía sau bị thủng một lỗ lớn khiến cho gió tuyết gào thét thổi tới.

Cơ Khôn toát mồ hôi lạnh, cuối cùng cũng lấy lại bình tĩnh, gió lùa vào lưng khiến toàn thân hắn ta ớn lạnh, trong khoảnh khắc vừa rồi, hắn ta đã cảm nhận được một loại cảm giác chết chóc kinh khủng.

người cc phần od ca, aki hếtc àl tth ncgũ lấy ca ar cẩn, mê hniu không m,T ngb của at hành giết, ômn hnôK thận hắn cướp ndi àl gnưi gđn đã giết nên hgNĩ ixôu. tên tcúh bt nên ưing coi trọng tr th lại, rnT óc aki oàn hkác mi đ iêtn
grton nề tđ ncgũ tiếb dại, ãri ta iha nhìn at a.n ơC một ir nhìn tm ar áhcs c mt ìv đầu torgn nih hn ,unah thấy ôkhgn nh ònc igưn onđ nêhni hôKn Trần tg cm êt nb nhìm da li mhc gnn aos đ,u v cnu cổ, uxt đu nkgôh Tm,
bế.ti Ta
Uẩn hình năm ,ôngT khp aco gitnế onc lên irt. t Điêu phaí năm aing othát mth gtếin túv Ngũ âhtn qua, inh yu ,êln Nhai agvn ngcuhô nưg hncâ Thi ganv iv rôti xuất anhhT
ođ nnhêi tng như bọn gì, hn chưa đàm tâm có exm đầu tĐ uncyh .ìtnh ingư tb iha
aH sư là im iếtb ,ha thc ta hnhuy sự chứ.” ơC đây
th sư hhnuy Cơ ngươi amN ac từ nv ươngi có ,Đu về núi nếu ta.” huynh, s rt sư
in,ú Đu sắc năm hìnn imươ êln Nưgu lnê ncgũ núi cùng htnĩ Đi Hắc mt ânch nl đầu, .rit icu bình tb Hàhn aih bu thần amN iưd nTr dn hrtnì đgn mT
i.ôht Loã đi ngưu,
uqa s boa hhnik ta ohc unihê đến đgn chỉ để aNm suốt b hai Hắn ưmơi hành nìhtr hcun úin Đẩu thôi. khi cnh năm huc àyn
tếh, gp unm cũgn như íCnhh ếđn giờ con úhct đ làm hắn oab àv nqau ìv hn nkhgô cảnh thnì soa ta vậy nrT Tm đen dám làm lc nt trong ưđ,c nhươtg nào. thật kia at ưs trâu
ta ,yat gnâ ax, nxah lên, đhn ếsit Khôn trnê ni nhất ynà ìnnh ơpnhưg yta gth!n nl đu tch Cơ cnáh về hắn hip
as ta nhà ,g na Ngưu đn lão ig uhh,yn ci Cơ iđ sẽ igna yđâ. piúg ngsa at ơgưin với tál
óc ,ĩnth luôn Thần hmc nìhb cuối dáng nTr mắt Tm mái nv sc cnũg ùcgn ánh tyha ta cao vẻ tiu, ca ãđ cmh hnnì n.ió Cơ đổi, hpía nh Khôn về ngiư thoải
T!m Tnr
đnế ta hn ưs úTrc ngờ mi hnKôg vn thúc mng Chúc gn.i Cơ, cnò ưgơni
chết ir Cơ ãđ ơC yx tên .uĐ óđ thức bị nổi nhiên Knhô hep cùng sau tih ra u muội t inú ehto uic Đơgnư ưs tchế giận Khôn, maN gưni, cmhé đó iha nngh êhuic đả, ntorg rnit ch,i êbn
c inhT cuhiế ra iđ hycnu ìthn cốc, hanu t đều àm. ta nhCgú thường uC àl
thanh ginư tuyết, t gđná tin ngrto phtá lướt ra vàgn m ahíp và .yc iah x,a gió gnv nógb
Ò o!!oo
ir nht. bcư giữ li mT ilù một v bỏ tm lạnh aty đôi nv xuống, nnêguy nrT
yên ôhgkn lm mi ơC tốt htế uđ ôKnh nên ocn nhbì s. at cúht lui, các cũng hkông Cơ phải ngs óđ hc nh mn tính uH ch ônm Trúc mũi, ămn trgnư ca giờ nên óc cđư may ym che htìn gcùn h oãl tru nãhl hco hKôn mđ, tm gnđư ,ml bọn tông rất
oo~ Ò
c ôKghn h an,hu li đi Un đâu ũNg đgn nl kia uđ gitế hc theo miu tt éhmc th nhưng Tgôn, enhg cgũn các cấm chỉ môn nb đc.ư mà tiên êgnihm môn
ânnh amn không Tnìh áqu aĩngh .hinu óni nc giữa kih điô hip hai
t Khnô nhìn mà t.hy mtr ra chưa nrT lùng vẻ nhl tm mâ ơC l mT đứng d,y từng từ
phó trở không có thể người s tông cch utry về, môn ud với giúp ơgiưn tếv. ơC đối hôkng ra hnc ht ta người, chờ unyhh như yà,n không lúc “Nếu
một hắn ogrtn ánhl mình, ivc trước c uh côgn nhiên môn nv ũncg khăn. hók đồng ãmh bng ac ếgnit ikh ta đến at, nh ônm gônt icv dn gman rất Tt tìm hi xa
cảnh niú đến Nma Ta u.Đ s
r.i t sự thể ámđ .an igi il ta đệ Nhnưg ônm norgt “Đã không gxon ytquế ếth ngoại chấp
nlh Ánh tung nm đấm a!r nùl,g ng hắn mắt mà đhn inkê bt được
Dạ n.Đg Tô
ihu .ri aT
lại tíh một ơih, hôm nh nay âsu rnT Tầm. mt tếbi Cơ v của Khôn mt têhm
it xong đã giải ưha?c inh “Vậy quyết ơưnig
t Chúng ùngl vào bu nưl ntôg píha aby rồi tm hnl bay chm tđ cmh mắt ir,t hnnì do về đưa hc phong. ntêr
nb đi qua dn óC htcú h tm điều v h. nhc đen có ,grn bn tm ônkgh êbn nđga biết cno urât ngang
gnđ éth nhiên đt .lên hKôn dy Cơ mặt, đến áti sc
hôKn hgNnư nthg chớp thnĩ chí òcn ,mt không nìhn hn mth T,m .nói rTn bình
Vù! Vù! !ùV
kai mt t li pháp lc ôKnh nugc nộ Tm ngb gthn ovà ơC lên, th kết at ò.đn nmu nm giơ liễu hmn t chỉ hắn ưnh nrT mđ đi
bọn định s vọng... Nhất không h đ tth
hắn không nKhô, còn đầu Tm tux sao, htcu ôTgn grotn mới yđâ uqne óin ihp ãđ nnhêi măn ũgN nh nhiu vẫn yv ri vi hkgôn nđế hắn nhớ… Uẩn hiện bn ng những hki nió đột ơC là nyà Câu rTn ta
v, nca sẽ gai rt cnyhu Cơ đi .at uNế voà ingươ at nàng hyuhn ttyu thiệp không
nt cđ, Trăm mông trời, ocn nôghk người ưngđ gs,nô at Têin arnth đơn… udi Tu chiến àtu t..n. ãmi đu mhên giới k, mãi gnkôh ntưgr at ôc
.đã engh c ta “Ngươi inó
gcnù mt ơC dược, kia đánh hiệp, lhni th nên thân hip e,nđ nauh nàng Khôn rgn mình lén, aht i gnrt nió Nàng nngưh đnhà htya bảo àv đi Cơ gànn an nhKô. đ b iáh vệ lại rt được dùng inưg
nh đi đầu dgn ir va cửa, Tm hk ngb Trần n.ói nhưng tg người li, xayo ir it ,iđ
tầm Mt Tm hk Nưug nagv ta. tlo xot ,nlê Hc tkhu đi, nh nd kih Đi ginết tm nrT
hnư gcũn mrt, êln, nén ôđi hắn đ àv Cơ ưcđ ngb boa uaq khóe ômi cgnù hct hn là ca urn nnh Hn Knhô đi mình. đ nDưg uci th nur ar s hữu tm ta ai at kôghn rti úic nữa, đu tnghă at ech rẩy. gn hâtn toàn kmì im
oah mái Khôn, Quyền ln.ê at Phịch! tgn ca tm dừng Cơ onghp bay gany kia ưtcr tcó đột il htp hn rmâ
nKôh đó pphá mặt ra ngt sách Cơ rt v ihmnêg li tm hắn tm ú,ct Trần t rgotn sua íkh àyb úti .vt nhỏ Tm ncu lấy
phản trưởng oing sự là ca cùgn vị xa nói ninhê uếy, loã, nhKô ih nghà rt đu hícnh đt nhêin đi có ht đồng muội đồng sau với iêul nôm. àl gncũ ãđ ếgti h đồng nhkgô nưig n,mô đương phải àM họ một iht khi chp ,v ib,
hnil ir sau ênt Khnô n,rt bt hoc Cơ đi, hai nòc cưd đã ta b hnôK ar àv sư gây ignư hắn hìT ìtm muội ihk đaư yth hắn uhnyc giữ.
Cơ chờ chân ta h,hynu ưs ngươi.” úni
hnhà lên dgn Nam nbà gnh tir Tông li t niú k ny ,aco ynà. nhìn Luny lên ai đu đu Nũg íKh ln v hân,c nrtìh đ uĐ hKp Uẩn
àny áic Sư chtú,
!oo! Ò
tay ãđ. nrT htú,c gxun b ưs gniươ ưcrt
Tnr có ta thể n âđu !cđư ươign Tầm, ìg! ciá Soa có vy làm
nàng ađn. “Hai yl n iưgơn cgn về, hlni hc na nthâ gnơ,ưi hiến ta có này s crTú igưnơ th t,a at Trcú ưađ ếnu ơC câhn ưdc Cơ sẽ íchđ núi ngươi tr tlá
at áqu phải ưs .ch rnT thấy mc iưng tt ađng huynh nôhgK ơC Tm óđ
quyết dưc ưs gntưr och nh,đ uđ gcn uTy nihl đã níth nhiên, ac .imu s nihế ôKhn ãlo
đt hc n cười. ãir Tầm ôn,Kh nhiên uđ hn hìnn gnt hcm n Trần một, ơC nói ngẩng
ngôhk yx đó, num uhni “Năm ngươi.” núi ly Nam uncyh íb niêl đến đã ar tr it nch .Đu Ta
ưNgơi
pháp hnik nó báu Hoàng hki ym giai nigươ scáh thượng gih ht Đấu óđ ngàn ac ihn,ế được ahi quý là phẩm, điểm trngo v là ba gnc đu có hc ,này cun nmă áig Nam .dưc yâĐ lấy âcy gpiú iún linh imhgn ta
pg mt mt ếnđ ,úin gônt chợ phố b ar nB ntr.g cuhn giưn khỏi hắn môn nuaq đ
rnT àvo vn ếhcic tòh auq uưNg nhau ádm uđ iha đã hôm s l phát óGi bàn người óđ, dọa ìhnm nig Đại đối any ,g mT nl một idn chỉ trên ciá .ir c,a ac ón iht khiếp Hc rtn b iác
ngăn tm nhiên đt rt nh mc không sc nguồn như nÁh ébn, nên hìnm tgonr mt gndâ at àtor ưgdn nưlg gáic có đang ntê nhKô
hnân “Tên ca àl g?ì kia n
uâ.đ tth không để s vọng phải “Ta iưgơn