Logo
Chương 96: Gặp chuyện khó giải quyết thì bỏ chạy là trên hết

Thời gian qua đi không chờ một ai, bọn hắn cứ sống vô tư mà không biết thời gian đang trôi qua nhanh chóng, chớp mắt một cái đã qua mười năm rồi.

Bọn hắn đã thêm điểm trường sinh vào pháp lực của mình, được 42 điểm rồi, điều khiến cho cả hai vui vẻ nhất chính là điểm trường sinh vẫn chưa đạt tới mức tối đa, pháp thuật của bọn hắn sẽ càng ngày càng khủng bố hơn...

Toàn bộ tiên môn ở nước Càn đã hoàn toàn yên bình, ngay cả việc cãi vã với nước Vũ cũng không có, bầu không khí của tiên môn hai nước rơi vào trạng thái vô cùng căng thẳng.

Nhưng mà Ngũ Uẩn Tông lại khá hơn một chút, mọi người đều việc ai người nấy làm, giống như không còn tiếp xúc với mười đại tiên môn cao cao tại thượng nữa.

cư:i nnggù đ rồi ngi sáo chkhá bn “Trần icư chúng bị lo.” quá ta c,oh cứ nh để nhĩT ưhn Va hcyun at Thạch đệ r,i
Tm đệ, cH Trn ưgN.u
giúp pháp cũng trong nh nơh công h ũgN loại vi Trần ìht còn sẽ ylun chút, gì ta tm Khôn thì hay Tầm có hắn công mtì hn bên nyà. nkôhg Un rgn ngoài không, th hmp ar mxe Tông mìt áphp ếimk
đã nưgd dưới ếuyqt iđ kia ưhn phàm gàoin .nrt gưnhn tr vậy, utn rt gật nb hco nhtàh cht óđ ìg tới có b gnnhà nước hnơ ta ta Tĩhn rũ. gii han rt thành iun,h cThh ênn yhunc v nhẹ đầu, C,nà ngúĐ ngxo nàgoh hn ếuynq
đẩy Hc suy khẽ ò? đn đang mT đo uNgư nrT ĩ.ngh iĐ òcn
cs, ah, htì không nió qua ăhtgn sâu Ha hai tnô lmà tỷ ta soa ùgnc ómt uđâ lại itr nuhyh được, suâ gnsó s người sắc, cuhny hi y tmr bằng gi ignà gió bn abo ưs vô nhiều làm
htc gnáoth ưic, gió ac c tm gxnu nLà iđ gùcn l gotnr Đại s .it tđ, q,au cuiếh đi ra Trần gingêhn mát rơm, vô phn hai bóng ũm ingư gưNu ý hxna mT Hắc b mặt
ưs cùng tc Cẩm cũng ta, ,châu nếu đưgn ta chúng óc xa nơi.” cách mnu cth đi Dương kph pt ,hưPng đ hcúng ưđgn hongk uhcâ áunq xôi, dọc hai ht âhcu Trn iđ ognph vi ihC thưởng
hn hn s đại notrg hành.” ếun lp Trn cơ ih, Tm phào ncgù agi ra ta txu tht hnNưg th ct huna hsni t,t hncúg ciư ,mnõh có tức này àl sau óni:
s cH đây àl ,đu nghiêm Đi gNuư ìhnn .tth ahi ò gật ò~” ưgni útc
uhin ht gcùn g gnc mc sao khp gnđ cH Cngh đyâ hty có như nb y..v. ôv họ li nhiên, aqu nhLi chất àl nơi
Ha Hắc trước Tnr bn .iđ úTcr sao?” gì àm inhL họ vàng đây rồi mnă nhnưg chTh nh hki itếng ưnig vi ha, Đi huynh, tỷ, Liễu hai óc cũgn bên nl ti mấy it tđ Tầm goàni uhnyc mt nió, ri chỉ óc bọn hn ơ,C mhtă êVin ưs Ngưu Dcư cười ,nl
hn ãđ những cũng ,óni at đ t!yh Hc s gưNu nghe đã kỹ sư Trn" mT đ,
nhhà clh khác trong ưnh k Túrc có câu âđy osa hppá chênh íV it nv d ưhn lớn.” ih là li thể hanu Cơ ncôg vậy, nl ikh tm s
cũgn như đủ ihcó xa nhiu lau tr igng xa áđ im chùi màu áci Mấy sgná s,c y.nàg đgn loại còn l ưcđ ngđ hang kỳ kia
giữa hcy xgun ưnc phong Liễu nsư ciư mắt nũgc tgnor khe nói, Vêin nihL nìhn nôh chn bị nph a,x ánh úin uaq. phía hchT ,Dnêi ưDc hút, òcn uth tay của niú mm Thnĩ chp
i.tb ônt usa ra mpàh l htác Sư lên ihp rõ rối. người nay tm đồng tiên v iHa ãđ v hln, ahhtn gti,nế bi gtnro t
hônkg bản hai sao vị xin hápp nht hco một là v nyhhu hgcn t mang hãy nhau, đ thì trọng rnt nuế này tiểu Làm hínk đ nước hnng lên .Càn aqnu đ sư ưnh tấm phiền
nađg ưgnnh gnnh thật nghe v cảm s gtn ahcư Trần ngùc họ ,ngg ciu hai rt ,nyà bn rt cth đưa nĩhg còn hty Tm cúL it cũgn rt hn ,v câu điu iưgn đầu b ión ếitb ca cố đệ .it uvi
âNnh trước rgn hàmP uvi ngũc Tầm rt ts ènr yth đây cảm Phi Trần ôv cho i,ig íthch bếti phải gùcn v.
gnưi ìht hai ,qáu còn tốt h.niu hipn quá làm s yV đ
uâc hắn nhìn unaq từng hnnâ âđy đ mươi gnt đu hcc ngẩng là cùng lmă .tgnr ihsn tm yta ,hc Tầm nghiệm chắp rTn hcn trời, nói kinh bn
tht num con .s..oa tu đ, đt heot âtm phải ,ntiê pmhà đi sự đưgn Tnr ayh ct
nhkôg ưs t, cố muốn phải người đệ chhT nhhy,u ý .iuv ahi không làm iLu
chưa Tm yv? bao iĐ tỷ, uNgư it ch cnư ònc chằm ln iđ nrT ànC hỏi, hắn giờ. hoàng hyun,h gũcn nhìn mch àhhtn “Sư noà uđâ và Hc
rơm biệt? tu rnT rt ômn cơ Hia Tầm đu ra Túcr ếbit nình ơin ngoài gư,in Tm tông bên ginư xa hnđ k đ àno lắm kmiế ,hi ?oas sĩ .hi nhiều ic nh s đến ơC ũm ra tìm aih
Hai đ hán nói.” hcp ưs nigư trọng angtr ta,y mt násg bừng. “Mời
nưh với đường thtu “Ví thế ncò ư.rtc gnLư nghc thuật tuth aH dài hợp ípah như uC d Cầu cúhK hTêni gnBă kết ào,n vẫn Hỏa một Trọng
áicg đây thăm hhcT cười nhà tchú cm bọn ncò ,óni Trần óc một tnh hắn họ mà, hề tốt v mT huynh, o.nà ,t tihn àl một ycuhn thần óc Liễu nbìh grn knhôg .tlá ht
bọn Diên nhớ ìnhn lại ,ih uđ của it ggnn unb nv mu “Rõ ònc Tnr âhtn m,T àrng hn:ìm ngnà sống...” Liu h
của obà nhât gponh nhax àl đệ ht ơhn h iđ phải cgũn Tnr sánh có nào muà lão ym t iv Trúc coh áxm hnp ,k địa nhât Tm v trưởng người phn biu đó, áo Nnưhg của mt bn rt unytr mà nthâ hgknô Cơ nuih. trắng, màu cao v xanh gngan ch
ò “Ọ ò!!
người ,gió rnT thì inưg tuổi hai cười umb iàv cbư tnếi nói: iah một câu.” yV gưni êln chúc tặng ưgnhn nmu iha lớn Tầm vn hơn hoc ,ot ôxiu nnê uhtn đ
chắp nph trng chân trhn yb tay h.ànth theo trong chờ namg nói ggin phần Tầm óni, phần hai một nrT ngmo
rnT ưs ,đ yV nhé!” ir Tm hứa
Tĩnh dn nh biệt, ìk ph một quái, hkó người Tm tr Trần giác mắt t. cảm ta ôuln chất rt óc êrtn ihn đc cs khí v ó,ni gortn hTch lên
ta inêD iv it ưcn ht tức àgohn nCà ànhth iđ hgcún đ rt kh uiL nl người “Trần đệ pl đó.” m uđ ưs aHi tài, ,àdi không, ritu :gnim hoàng mnu cnyhu
hắn nió v hàpm ý, ngoài àno ưnh tìm nh ămn cũng nưgnh miệng y,v nihm đgn n.tr ar Tuy rằng kih v ta hành thuật ht nhưng nv kiếm, vài ônhK ac để ch nylu međ ta ý ibt đc yan my phc iàogn cũng
ac im cùng Tm lên h khi gnũc đây, àv tới s cth Đại mc íhđc Trần cH đgn.ư ưugN bọn yĐâ
àm Dcư Túcr v ekh người rnatg bọn rontg bóng lộ uynT sơ Hôm ut kỳ, ưbc rgnot ơC Viên, hia tm óc nay trọng. Hối đu là ovà Lnhi h
nTr thật Tầm nđưg tm ìnnh v tu quay cno nd hiểu Trần ohte Hắc ,mT ũngc phía htúc Đi nyà. êint đu guưN ar nó ò?” od umn
nhiều. người uqá ,nhm nhKô đề ngày càng gì, nhơ nhưng không nìhh gũnc rằng ơC Khôn Tầm ig hai na nắm nv cnũg được bt trnê nh s ith cho bây ưc,n húct không hík biết mt iuh càng mt tSá gai cũng gũcn ta th Cơ Trần ìnht óni
đaư Trần người không mt rt Trần nih ưugN tr còn bn nngh đi uđ àl v úth đ chờ, nĩhT ra àln,h mun sư ùg.cn hchT và t mà ongm họ cH mT
nb Sau biệt đường Tầm Đi ênl v ưu,gN nhà. tạm tb Trần óđ h cH đầu thăm
nhân iđ àm lão Thanh s,t hiô.t gia iđ qua gsn nTr rêtn bọn Ngưu nah tm thế gtn gian, Thiên ìth hc Tm vt pg cH âyđ hn lớn đã môn àl ar nhất quan Đại
yqu,ết !ếht chạy b pG àl chuyện khó giải trên
ax cả. ôgknh sia nv đã ngchu đổi ưhn mT Tnr hã,n nl H tao khi thấy đ rồi, sgn bn rằng và gì nhgĩ có nTr tm ccu ncuhg gưhnn suy khá còn mình đng sư mT sẽ ra nnh thay tưởng kia thì gà h ca ưrtc hnnì
cS hai hoch aghnn Trn mt .ri mT nuối icết gũnc àml nné ta tạm gcnúh tu óni: lp àhnh, àv ht nné lão nghna dùgn tr Nugư đi gôknh uâđ dài bây ưc,đ ar giờ đã ri ,mr ith kế ht mt Đ ãđ
cih tếci hn. ,aqu ln đi c hoàng ũgcn th lòng nước Cà,n hn uHgn đô là nuối đcư àl ngay ntg ũgnc thành s iếpk caưh otnrg trước đây mt
iak chế àv rời cno đầu cth h, một gsơưn được đưng đi gũnc ưugN eoth cH l,i Tm óbng hẹp p.h đóng lát dõi nb oba dáng Đi b cũng sau rnT ùm mc tb ac
bọn che Liễu ínhd thành, buồn hkgnô ta ưs àv ìg. Un dây ám igu cđư ũNg ánh nói, Đi hơi tc uđ tm uhnyh unhcy gia bc gnàn àonhg iv có t ta thể giống “Thạch chút r Hc nưh ug,Nư Diên nTôg. líu ơm tới ca
nói, là ádgn nv cười Thch của ca.o nĩhT ehc rt sư kh ,đ “Trần Dinê ming nữ địa itu nih ac uiL cái v i.ka vẻ yhnuh Tm
iv Tm Trn ,luny ra tr tỏ thể mT hneg chmă ônKh đấu hãy ch ht ut được không nTr khuyên ãih, kônhg cao hât,n tu xong lnuy iv gvàn gnân cúL nb ìht của púgi pháp. can lại kinh
iôđ ưDi một il ra Tm gn iđ cuâ iưc Trn .vy như ab mt, ac ión khgnô bọn h ir sự trgôn
chào tới .đ ibt núghC at tạm đây Trần đ
aH ha ..h.a
,v ivu nÁh hi ò~” cũng heto. uưgN mt Hc Đại sự táto lên hàoc
ar tô.n phía hnôgk lâu, nh mắt im ncgũ ch mong, Cơ ũcng grnot lộ vừa Trúc Trn uhi ý kghnô úcth Thch một Tĩnh nnìh v bn ,Tm ac boa
đã nhng iếpt ri. th ũcng trịnh gnv chỉ bo kgôhn mtì Knôh ra một tth rTn nyà nhn gì, t đủ cách nữa, gnđ grtn, mT ơC
m Càn, Bàn tm, Ninh !ò aih c nước htàhn hpi nyà Đi oàgnh to gnôhk ac Hc thành nl còn hnơ .sao Ngưu hc
gonx cười: nhau, gns hTch ,ts gnhe hnnì đều trên ưs .cư.Đ. mặt n .đ Lui đó Dinê n Trần Tĩnh, sau