Logo
Chương 11: Uẩn Đao Thuật hai mươi năm, phân tích và kinh hãi

. . . .

Trong lúc nhất thời, Tô Thần có chút khó hiểu.

Nhưng hiện tại đối phương đã đi rồi.

Tâm thần Tô Thần căng chặt cũng dần thả lỏng.

nbê tay ntrgo in tm tb nàh kíh tmêh đầu tm rt rút tia hn àmu bnà ímt kíh Sau lát, v. mới
mt bình hbnì ùgcn óc nrTgo yat hắn nh.n êtmh cái dược nđa
nyê ưs gTn uêNgny êbn người So ihun n t .pt ac ch àyn tnhĩ vi ,ào tìh
này ngủ. il hn ubn ưhgnN óc gkhôn lúc
chạm ac điểm tih ht Nguyên. ihT tay đnế nh Tgn
phni s “Thật gp ăgnn tìh oáit chgnú có ếnu kh vy ưnh ta nói r.i ynà,
uh ynà Lcú bên bóng ôT rtnog iđ ri inh các t xuất Tnh viện. ch đne lu
Tưởng Thần Đngô ế.pti nói
ón.i ơhi ươgnTh cL ănV tíh mt
rt Lăng Hà tm mt.r ênn Sc mâ Tnêhi
rút phải hnnah tay ànb hgócn nH a.r
hty gnóB ínchh gànoi Thần àl mình ưnhTg eđn phòng Quan T nhìn nbê .âVn
têrn unaQ eđn hpc ni,gư cau bỏ khẽ trang Ttúr Tưghn àum T nâV myà.
ơhn tiện thuận này nhiều. ht óC rt
đến th thưởng ohc Hia nTh túr .àny trắng anmg tấm màu th aih
Nma là Vnă àl giả võ mới bước sơ va .k gnhơTư, voà innê tm Lục nêTi t ntê hêiTn trung
Nguyên rnêt người gTn ý hmn nũdg tay hàn cỗ xâm mãnh mẽ tM nhập voà t .nh bàn
định màu rút itpế tấm tnưhg ênn thẻ ng ghnĩ ý Thn sáu Kgnhô ng.tr Tô nếđ
yth thi hnNì hntì ac gnT Nguyên. thể rtng
ếnit iht ng Tgn th Hn a.r ti êguNyn aty tòh
hai tếpi màu chọn ht ngd cTr tấm la s trắng.
ncgúh “Là đây?” at lâm oác num nghúc at hcn nhgk hoảng yha àl vào
nam tay .hík ant ni mt hàn tử ra bàn êinn đhná c àort trgnu khí Trong
Bọn h Ngũ hpm đâu. tbếi nkghô sen đài ncă bản
Đông Tưởng nTh lên ếi.tgn
hnc mNa điu ihnêT nếđ chtế Lăng nêin ca hcnóg nêb art tử dẫn cái nnâh hahnn nêug.yN Tống ynunêg rutgn àH
Thn Ngũ ngay ôT aos inó âđu hpm tibế iđà ,knôhg hc! nse về ưingơ cúl aki áCc li hn rt xem hay này ti
umn hc nưgi sự ếNu sen hpi chủ ohc iđà tại.” mi tth ôgnhk sng lấy úlc tt bếit này phải gnnh ònc đều c cđ như nưig p,hm hin ũgN khiến vậy chiếm cđư lâu hưn
hn nêyguN có cc Nếu hnư hpnơgư ncgũ tya s nTg thiô. đi là ggin hn thì e ra với kết
nse “Nói vậy được, iđà th chết knôhg !at hu cnò Nũg ngd hpm như nh với
Chuẩn tấm m.ex bị tcưr iah dgnù xme
Hà utx biết tức ch là đ.ne Thiên hinên Vũ â,uL t Phong gnũc Thân Tế nhi tin Kmi phó Lăng hc lâu
nàh luư hkgnô vẫn mà Nhưng il người trên đi ituê ơgưnph t.án hík uêygnN có Tống
nLăg ênn trở Lục mặt Têhin .mrt năV ưhơTng sắc Nghe đcư âm il nói,
tức sao?” ia đcư eđn uyrtn ra hc tin “Tìm
thật nHà li àl i!h íkh
mới uxt hiện tay Nugnêy băng gnT s voà tm àBn nm.g vừa hit gtn thể
bên ôlun đó ưcd bỏ Sau vào trong. hai đan bnhì
áic gôkhn ,nađ tđ hnn naig .hn đcư tĐ íhK đưc ếtuyH iha một bìhn
muốn nkhôg ta, cáo nómh nch sen Có cùgn giao ika ti đài Ngũ ht hpm, hni ra?” sen chúng nhóm hmp chính mun tm đưc i,ưgn đoạt gniư giết àl àiđ còn nhóm gNũ
uếqty nhn không tm nhưng là th “Chỉ nh, giải có nyà ca chút gian không ít gian phiền tạm hti cái itoá .at
Kgnhô uqái, đích ingư áuq mc ,cưđ chút ynutr cm có lôun tuch óc tmì có ct tin tb k lan gì?” thấy h
nóng .yat chiếc Mnga oàv nnh
Rất lộ s hnui vết. ra đ ud vt
nhn xuất th umà hkí nội Nguyên, thnâ c ành inh khí. hnât tím đíhc nh lòng tay gTn cmh ovà gtron hmc Mt nh rãi bàn nmu cảm
ngoài phát bên Ta ũcgn yv mà s uâl cửa như gkôhn đng h?in
inó: nH êln, trầm ngđ nigg
àgnn ingg.ư rt về óđ uaS
giác àH gnLă hêTni gyun mc cưđ cơ.
hắn h,ìmn chung óc nhiều người. không it hắn quanh mt có quá niH
âul gnưi “Thời nhp kiếm âul rta uđi li, tâm mt cơ không nhgt âđm dấu ákh.ng ih mch hc ,chết ch b chết, vết từng đ ta ta ùdgn h mđi
tâm àL Têhni nmh ingư thủ cphú Lgăn nêt ab h thn trong .àH ac
iub nH hiện úhtc nhT itếb hề yah nlg nhT nrưtơg hnk Ngc c. ol ca nXâu óc Uyn, hgcn gì
v ac aunq Ngũ ngai hưn, thi ihn ciá Nũg t int ct lẽ êinl Mgn ens nưh hp.m unế iàđ vậy àm h,pm nếđ Bạch ôT Thần tí nyà biết mlà hctế esn s trong tht “Nhưng rt v đài k
y trong yigà yd phục nàhh vào nđg cùng yl dạ coh uaS nhẫn. hắn iv đó thế
hn uênyNg của hcT ơnh ngT gôhnk kém nhiêu lực oab
Hà êThni àv năLg Đông uđ tình giật nìNh hình, thấy .nhìm hnT Tưgn
hmt hnT nói. ôT
Sc tm nưg.th d kinh hãi
Quan ngig gnTưh rtm nói. nVâ Tử
phòng, h,c igưn b ,ếhtc đánh tay phản ortng nbgă mạch uqn đóng quản ưrct hi khgôn mặt nhanh, óPh kháng.” ta hếtc h đi mt Tống phương rất hnug uâl âmt và tình exm óc v s ươhpgn đi nTg ctưr ra kih cơ v s
Nghe xong, ănV nTưhgơ thấp .thm Thn Lc cm lắng, hyt ưTng óni ngôĐ lo
h gTn bn ếđn úcl nyuNgê tới. chết khi T
igu cgũn Giấu như nrtgo ia.gn không ơin hnn kỹ kôgnh nào
khí cm ơpgnưh nữa, nh htc th đối in gnkh của nCò b. ăn quá lc òmn
hưn yv gáci ?aso íhTn cảnh kém
khnôg nhưng àl Tyu không àid tí. rằng nói cũng hti gian thể
bởi vì hn có Có vậy!” àyn đm mới nyuch như là lẽ ìbhn nên
đạo nữa, khí !b bá của gTn kíh ht òCn gront yus đi knhg cl phương một cỗ nhà cực rt ưlu hn pưghơn ,s êbn đối tch ynà li từ quản đ,oná tnâh kỳ àl hàn
y,ta ra chút niên cái là nưghn Nynêug li thủ ca óc Ttuy sát thâm ngT od chết đối k uqiá.
Lục nó.i Thương Văn
Tống it ,Hà Nnyêu.g ch nhanh nhahn Thnêi h mang theo Lăng ac tmâ ngNêyu phúc bị inT chóng ct ếitg đi ănLg Tống iơn hai tnê chóng ihnêT àH vào nrytu ht