Logo
Chương 28: Tự mình tìm chết, không ai cứu nổi

. . . .

Lăng Thiên Hà nhìn Lôi Ngạo rồi nói.

Hắn nói những lời này chủ yếu là thử Lôi Ngạo.

“Chẳng lẽ ngươi không biết sâu trong khu mỏ có một lượng lớn Không Minh Thạch sao?

ra hC Ngo cn àl còn dẫn dụ Lôi Đường, đagn ngoài. ôLi
h.ưnpgơ Hạo, iđu ũV mục àl ht ihk đối l của cđíh cníhh Thiên động Tn có hit auS giải iđm cBh yếqut rta
iig ynà nh. c luôn quyết Ln ta
ôLi gưĐ.n v đó tra ôngkh iLô Liô hạ hẳn Ngạo ivn Đường ra uh trở căn ngoài, ht àhn uhk đưc điều aus cTuh là cgnũ năm
nmga ínth Li Ngạo hiếp. đy Lôi uy
ch kia T m inêl chắn ànĐ Đàn h Tô nC,ug àl Cung!” sẽ iơngư Mộng “Phía asu chc htì các uhk ta T Bạch lâu đoạt chúng
igGn ađgn il hc yus như .ih hc tư
rõ tm thám đã s hcógn báo điều nthưg. anhhn bm “Thuộc uđi art ir a,rt an chủ bài h
,lhn Nog ìNhn m sc ginm Thiên :nói nLăg Hà, thầm iôL cưi mt ca
hc nađg hìt art s gkônh ra Ngạo. hn sm gcũn Nếu được không tsá thủ iôL
nLgă tm .Hà it nihTê ctưr Tiến
nên cn thì kh không gơưĐn năng óc nhiên tay. vn ra ra ayt không
suâ cn ơ,nh đào .oH mìt đíhc hắn của Tn Cho ar cm ênn
xoay ưgin Hà aqu Lôi nìhn .đi Thiên gănL ir thoáng Ngạo ri
đổi tayh aki rít ht n?ghkô Sát v ayh
giời qua gian thời đno tm sống ghưnn hgpn nữa, ưđc ngnă không cnò nàgy yâb nv hmêt hk hgnc sgn im.a ơgNưi
tiêu hCo chủ. kh ếgit âul nên ăgnn có Lôi tni gai hếct mnư ngiư
ca đt nêb nohà ucynh khu ngươi at ioag Tn iếtn ra, hnhtà gươni s vi ếkh khi nnãgo nNago iht!ếu là hìt tt, uas vi m đu iđ nd hai
“Lôi ta õr hônkg gNo, ngươi thể luâ đ,t rct lại tếgi tđo coh óc ch iếtp ,nuych m, ingươ ccá hếk thật ra muốn hc ưcp vn úcth lâu các chứ?” osa khu nôgkh gũnc
ôT i.h Tnh
Thân hpó ch oPhgn iKm âlu u.Lâ ũV là Tế
thành yV ri Lôi quyết nếđ sát rtưc iognà li giải igi Ngạo yutếq .th
nhiệm tcếh âhnn atr của rt là ynnêgu vụ rõ h mt oáb uđi có và Tô gnM chB .hùt Hắn cái
ar ìht Thiên dn ếnu nĐưgơ chB d .ayt th cũng hnnêi thể gônkh
“Lăng như hpó ,hc cũng s Bch luâ Mộng at ghôkn nigơư ingg hĩgn !đi
có ai chết nìhm th cứu!” mtì tìh “Tự
rtgon vẫn ac còn aưch mt .at chúng đi, th ir mt “Sát
óc tnếi àov ngB tm bóng gánd htư hinnê trong phòng.
i.h Lăng tmr Hà niThê ggin
inươg lâu tr chuyện.” yut phó ra hgnkô hc emX rgn ũncg nhưng btiế àl nhui
gì? Minh ưhn mlà nb hcTh Tch,h Tn Kgôhn vậy h Không ,oH Minh muốn uhin
đưc osa iếtb Mộng khen ca yêungn Kcíh ìv hânn chủ vụ: Ho ôT muốn gtnhư gnàr ýK rõ .trgn áthp Không ưnthg ămn nhMi th túr umà điu nT mihn c,hB hTch, ciá chết thăm tra gtnúr
úcL người hêTni này gnăL :nió mokh
hnT áob mai Têinh àyng Tô này b sớm hyunc ángs Lăng biết. chuẩn
sát gia iếtg đến cần ếiuht có Bnê không coa nb iưgn th. ăcn t,h nT ra nch Ho tma ùngd tya Tn
h.ìmn hnT giật
Thần cthú có hók hiểu. yth mc
nT n,hc lần thiếu từ tmì hia đu quá nMg cứng mta hn chối.” hn hBc “Tô
giết .chB mnu nHi rt nh ti àl ưnig cuộc biết ai gMn phái
ch chắc hẳn ếđn íchđ iếtn nòc có Tn chắn ôhgnk nào ghKnô oH Nhưng vì nhMi kai mục ch,hT khác.
hnim Ngo itgế hnân hnhàt đã không. emx v thcế chết exm ahy aki cùng hucn ugnêNy th àhno b,ếit áts cái Lôi nh óc
Lnăg p.ògnh Hà nhêTi grnot thư
uhnCy có mt hc uđ hếk để ima ngày biết, muốn ãđ ta iơưgn ngày tđ, usy tới x.ét ngươi yl it
hìnt tb ôiL i,ón định. tr Thiên Lăgn mâ àH Nehg Ngạo nên được
ngươi ch, ênn âul nLăg tếbi như hẳn là làm ưngi phó ếth nm,hi thông phi nào!”
ưtgh!n ch qau Gp
ăngL inó. Thiên
hBc ãđ ânhn ếbit cht.ế grn Mộng hn ôT nnêguy b Tuy giết
gia đto an! Đnế ànĐ đó lúc táoi cao chúng àon ht T cách khu hnkgô năng đến ta piáh cho òcn đ,ến nugC khả dẫn mỏ, pnhi chiếm ôiL nếit cũng
iph tam áođn Đường. nT nH mà iLô ignư gia thiếu suy kgnôh
Ngạo gnăL heNg .il lni ,nió Thiên ưđc ápđ iôL
trên Hắn .huan mex ckáh nđế một niơ yutrn tm t ht tin xét đám ácc ret
ànĐ s ,hcết là ns ,nđế âuL Hn áiph dù chỉ hPong gphni Tế soa Tử Vũ aco một Kim ãđ ungC gnhôk thủ ếint hn.
nên ukh tìm là ìv yth giữ ,m nMih pháp nc bin liền qyu.ết hắn bi hituế ũcng amt gtnur Tử nh không gì giải s gnưi ànĐ àht,nh cth hThc hngôK ta htt đ gCun àml “Chính nên
Ngạo lp nói ng.eh utth Tô hco li ct nhT li Lăgn àH êThni ôiL
tới kôghn Ngạo, thật cm lp iLô nyà giúp lần .óđ ngươi at côgn, hgĩn phải tạ ngươi sự ta
mêĐ i.àd
mch hỏi, ngig hln chằm Lgnă hìnn ênhiT Ngạo. Lôi
ôLi nên cho ar hc sát ch m iag ccá Chgn bi aưđ t.a ukh tếig phái úcghn lâu l ngươi nli lâu ghnkô àl ht ìv
quếty aT tnê nh .hnơ nlòg gii !Đưc một bớt utyqế đ ta tohi iđ giải tcrư, mái
Thn lhn ói.n ggni
Tiên Lôi Thực óc Thiên Lgăn dễ Hà, Ngo ca th rngtu lhc gii ,k so cêhhn huni lực q.yuết iTnhê hngôk ndàg iv
phàm tnhì gnnă có báo. êrnt lực Lăng gơpưnh nid nhêiT bất
ôT m .inó gnim hTn
gom ơginư ôgnKh gia hniM uđ Thạch. ng Kgôhn tuh hnMi đyâ Lôi gnađ Thạch, ácc
rnêt trầm Nhìn gLăn iếnb nanhh Ngạo t,m tm, ngcư mặt vui mừng. il bóng biến iLô v êiTnh hncgó Hà có v âm gnád
do nào? phương angđ đa tại xử chuyện goN này ôiL lý, hni ,Đcư ngươi
nânh lâu ch b “Chủ được nguyên t!iếg đã hg,tnư btếi at