Logo
Chương 43: Giải thưởng cấp Sao Băng(2)

Trước khi thương của Lý Nguyên bùng nổ, ngoài thầy Hứa Bác nhìn ra đầu mối trước thời hạn, rất nhiều học sinh đều cảm thấy Lâm Lam Nguyệt chiếm thế thượng phong.

“Lý Nguyên cứ lui mãi, thủ lâu sẽ mất! Thủ thế mà cũng thủ được à?” Có nam sinh nghi ngờ nói.

“Cậu biết cái gì chứ?” Chu Khải giễu cợt: “Anh Nguyên mạnh nhất.”

Chu Khải không hiểu, nhưng cậu ấy biết điểm kỹ thuật võ đạo của Lý Nguyên cao nhất.

mhn, nt han cảm ìnnh hi.un ômh ôgnc không anh ơnh hc đ nào ôiT hko hn:ơ Tuêi Lam thua tấn ơs anh tós nV uênygN mt nc cthú hútc óc th gơưhnt “Lâm gpònh ngay. tyh gNtyu mnh mt h công ugênNy óc sát Nguyên hnưgN tr pháp của
htc lại đích nìm.h ,ihu hơn cao Lmâ nh ac Nênuyg httu aml tNyug ìht
mấy ,hết imkế tr il hcc ếuN ngcũ còn ôc phn cíkh b cngù tm đã ưhtơgn mhn chết k,hgnô n.a ôhkgn tgếi nc ôncg nùgd đi hnpưgơ tn cui mnhì
ôC uqn .uđ ngtar vi uqya àv ban il cs áo
i.hnên Đột
cả là học uđ Đo. tiên ihsn pl tt ch Đyâ bài hc õV nnhg ca
kih ưtgn đó. gian ônkgh ri y gi ôC
Nguyên ir nthg chục nếđ nB thủ còn chinế my íkch h hip ưtgn pnh đi pghòn h.c êuhci tìh t tm
Nguyên ĩlnh vi Lý thì đi bản một iđ. rtn óC đánh
cm nnưhg ,iđà xuất mới thải Lmâ êrnt b kgnôh á.gpi ôil áo ytuNg hiện àđo aLm li
.h ýL gnh,t Khi gnũc sẽ nêNygu bọn gn
hạ à? đ Làm xuẩn, nihs muốn “Ngu không òcn nhau n?tìh ưul đhán caúh psim thủ gưin ta t
ýL êyungN ri! gtnh
mày, nÁh thêm cau thế. Lâm quan lại ión hk téqu hưgnn Nun,êgy nđế och Khải, cũng “Không ilnê cu tm Lam ìg qua không Chu s?ao téqu tyNgu
Cu hanu đùa à?”
nha ihK êgy,uNn nên hyc gì?” ôhm em tiếp ,ri thắng bn .đài yna lôi Ahn làm hote nêl ohà ngh huC
hại, m,yà ghTươn âmL gnb cau cậu.” páhp khẽ uc tr il uyNgt :óin tôi ac ghônk Lam
đu 21A2 íhck lp hnA s n,gđ học Nguyên, dự. mt. tr kĩ ùgnc áCc hvin httu hsin
chíht tc oátt hđc nyêNug đối ,st ơưghnp á?” ra. nsg nếđ đu iiG ban lp hĩgn ý
unhyC ày?n
nit thương nô?lu tM Thiên Lam bnùg to nhc trợn t,m ri? êL yuNtg n nhìn hai Hu kóh mà haut đó.
hcíđ chếin uđ il! nhích thắng ac Mục
tàn cực Hung điểm. it
đu yNungê h h cậu àl nb mc thấy cnùg quá cơ nhn, kghôn uhng cảm ôih.t hăng ýL bản ml thủ tnà Nhưng yht
gnu B à?”
lại Gi,i vt nuhi phải óC sinh gặp ìhnt giưn thì nào đ,p lẽ ?à học hạ “Chém người bác hTni .ta ênn con th một hn:ơ hins hpn chẳng trọng tnô giết ưul cíhhT
âLm maL Nguyên cm .cu nói. ơn icư tNygu, Lý
ugnêyN nsg sốt: Lý
âmđ gutNy thẳng kih nđh người tgn ti một htế Lam xoay tđ Lâm tn il, ac gn, gcnô àoN phong, uc tđ hươngt.
h đều nPh ng lớn man Ntygu. đây maL để Lâm ihns các tới
“Không á itô, uC giải lc h? do gũcn h. chká uđ, nhgn gyNênu li Lý nói nêil là đến quan gnưi c:htíh óni
là hết sc nghôk tưngh và ếCnhi đâu, dốc vi óc .hnât hkihn thì bn hnihk áthcr đấu nên nhiệm đ hđc
xgnô ơir Mt đài. lôi êln ógbn
m!R
âLm ngnh cmh ucnhy y,nà “Nhưng vi Nguyệt gnv nhìn thích õr khác.” bạn hcm sẽ gêun.Ny hy iig itô Lma cậu
uáQ ngực cđ chứ?” ác, osa có đâm voà ht
êNgyun ýL ?à nín C là gCnư Hãn không tnìh lưu Thế chút úđgn ht: ch uaht àm yn,à o.àn
!Bp
hlc nói, ht bên hai hnêhc nu.ih rt hC
.đi ri iunh iưng hhnan Rt chóng
cm kích nyh cẫng múa iKh máy, quần cùng quá!” êunNyg tch !ri ,lên ôv Anh inêđ nhgT đn:g ncug ad truâ Chu
thì ihp hôgnk ônhgk phi uđ đến ếnhic khác. ngưi nngh tổn ht làm nào gtnr hincế ih àl Khgôn đấu, átih không gani
giả sc àv là ln ht g,ii xgn tếh chết thần ưing óph nhất danh kẻ dc giết sng mi S đhc ac cưgn ntô ahi là vhni đi ión chính v g,pưnhơ ac coh htin hết and.L hàdn gnôn hngt ếnhci tgrn stó .d iđ yĐâ và
thì Tch niht õv nht anh sao nthí h?c hìt aos pL ch? đạo inhl
uđ nhơ nrT .âygi kết ưim thúc
cgn khgnô bnhì. shni oah iếct bt tM biết ế,th ýL àl vià Lam mLâ Nguyên đó!” nam àny gyNtu iơh âđy ưtơngh
anh đánh tinh ếht noà? htì Vn “Lớp đt ưhn bị ra !hngưt
uhtc Nguyên. hòPng tnhhà chiến il đấu: d nghôt thng Trường Lcú cgù.n “Thời bc báo d ac ngtếi gN v cu đã ac chở, v ceh ưhn người npgho hniv thng nếđ, ôcgn chk một nôghk trở thắng giống h - ấy thể cui khp sân thương ihnv Kẻ bảo mhì,n ca ìnbh àon gvna àny, tnhhà
ôil hni nMà gnai inhcế cược li, nrtê mươi xuất ămn “Không .cníh iưm,ơ tv.ếi ps ch ónđg hn áus àđi
ògnl thuẫn. ng Hu mhc uâm trong h chm, hêniT y?đâ êNn hgnt ai rất nình
nháo cn,g á,uq ôh iàđ ch ugnêyN ếignt Tnêr đầy h.cp nkih các ughn “Nhanh đu htt nkáh à.nt htán shin
M nó!”
ipgá khí Vết nêyguN lành aiv uđ ũncg ãđ t.m Lý l,i binh ênrt áo ếnbi nơtghư
ta đây ca htni hip ntgh nước hếink chuyện yếuht đã trời ivu chk cho tm trong ,H âmđ gnưi tai. ãng agn, người vui gcnư xương cgnư urnyt onc cũng của Li câu àl dòng,
pági oá thương bị ođ âmđ nũgc gNytu xênu,y âmL th đâm n.ào bị thấy có amL àyn ư,nig tgnh nếđ mc
gđn “Lúc dc nyà còn à?