Logo
Chương 1655: Thiện Ý Của Chí Tôn

“Xem náo nhiệt thì sao chứ, dọc đường đi, ngươi và ta tuy là vui chơi, nhưng ngươi thật sự không có chút cảm ngộ nào sao?”

Cố An nhìn về phía trước, thờ ơ nói.

Long Đằng không khỏi hồi tưởng kỹ lưỡng, phát hiện quả đúng là như vậy, hắn rõ ràng không tu luyện, nhưng tu vi lại thật sự tăng trưởng.

Chẳng lẽ đây mới là đạo tu hành chân chính?

noLg nH h.n sẽ s ihg kh tc, ht gưnnh nhất không nữa, thị phục nhất nmu qáu của nh hôik Long còn tộc
Huyền mt noLg gậy hco b àl môH genh b ơ,ir hnt cm v thể hđán ,aki .gn iđ ngH htm hítc nya b gĐn chí nói sự hti của cđư có giác
đối đi .y có uđ ,y ưpơngh ágic mách ý vi hngkô Trực bo
hTn nôT ícđh Y xem. nTr Chí Càn, đ thân gii quyết muốn Công cho gHn Đức
từ nơh gưnhN cs rất ếđn không tm gnH y mạnh hmn ơngDư Dgnu nighến che Thnêi gnlu vẹo, hêinT chở Đạo…” vn óc an nên trở ón:i T ,nh om đang gănr
mà ưgniơ ch thịnh ad Quang nb như cCá óc ih chắc!” đâu trì Dao ngv h vậy, ĩhgn ádm cV voà Tnháh ad chủ
Hn ia?
v mà sắc đích nchhí Đc Đó ngôC y Trấn âthn Tnô nTh Chí phong. là
usâ Hồng ac gưDnơ tíh rt t.a y cđư inó: hnn h,n rồi, Tử Thiên gunn một hơi, h,mn gốc hn mC íhk hoàn gùnc với tc
oLng vn nói, An ,v lẫm cũng khá nhtí gt th htnì cách trực cười, iđ gĐn ghknô nuế oàh đã chọc trượng xuyên bây hưn êrut ig rtm là thú a,ki hhníc ilt, thầm của ânmg vẻ i.r thường dễ ,hn C có dngá ưtrc thì lừa đừng il
rtì rtn đ gknhô óđ. màn ócg ,l iđ ũgnc một tb iuhcế t mnà diệu, cngù đu ếh,nic một hpn gsná snág trung giác gnađ óc cảm ortgn gknh k ôv hàtnh àny àno, huyền hnnì rTên ưhn agnđ
Thiên vẫn v vào tn ích nMgô óc hìnn hP run hoàng… lunô mt Đình!” it, mhn nHg ếĐ, ý hniTê yr ãđ ngng nói: nh Y đu
mt y hn, phức lập m chiêu trường áp:đ tạp, ơnDgư trên Sc nên trở gnĐ của ênTih T Đình, Hng nên ưgnhn Thiên
nói ct ìtm hut có :ba tt th cả.” âhnn niưgơ bù uến yth an,gi ht mi s ngộ đp íhc gnã, iĐ ngươi có Đo đạo, thứ, chân hmt Hn itếp nhìn
ơntưg hk thay uáQ nqau ila. nôgkh đổi, điu trọng thể
gLon cho hc bt sau đã tự đi nh nmgo gônht kiha ccu ,àyn đu .hìmn Đằng
sao? cả tất pđ
,uđ cúi đột nhiên y T sau, Thiên h.n ugx,n an lát hổn ơgDnư nHg Mt ht qu
Huyền hnkôg txu nh iuêk knhôg h còn têinh đến ngĐ êm Trung àno các uq p,k cảm “Vị thán: ,hin àit ta ưhca gnH m,n Thiên.” đã khỏi knếhi không theo xme ngoL ika khcá
rực. Đằng Lời nyà oLgn mắt khiến sáng
nnh hcn Y il cảm được c.áo
Cùng úcl đó.
nggan trcư cắt n,ếđ ếĐ t T phía của rtuyn nói Thiên ginG ac hgnĩ Thiên gHn ơg.ưnD suy
ếicuh c êtnr gHn cuộn. trí hùng T nêb cao người hai ás,ng thn, thành nig cả, cuồn qu aòt ,inđ một ntgor cu cự ánh đi ếĐ hinTê raì hniêT phồn hoa đứng ibn gnl sóng v tm phản cnò thành vỗ ĩv, Dương giữa
ih có ln ếht mhat àny đi tuyệt chuyển hnt hTnh còn sắc.” nêti gia, cđ
ếth Hắn ca igi so iuêk từng iv hn iênht ê,uki ưhnng các uy êhint đ,a là ìg. n,ày hcn chẳng tnêih
syu kghnô y ind ngH ac th lại êTnhi ,Dơưgn uq hínu Đế ut.h Tiêhn nhưng nhìn ,àmy hânn Tử
hết này như thân oàn? Vị it có nph tồn il
ht hík àm hut xnyuê vn iĐ phương Đạo! vậy hênTi có
bên Dương nĐi kinh ac il lên ngoài Bảo va àhong. gnitế sét vang ihK nHg Tiêu li Thiên ăngL T dt, một sm
ípah gđưn sĩ ká.hc cr,tư lgn ccá unl ếint tu tc v thảo dc eghn cuộc Hai gưni của ếtpi ncgũ nnhg
vi ,ếĐ nêhiT u.hna bi ếth y t hétg tht biết căm nói s gràn vì rõ hai ânth Y ca nph ph ìh,mn người đã gnôkh ãđ
ìv nh ta eoth êbn cng đó uhi đi là vậy.” nên uq cạnh ơiưng mi ưhn “Đứa ,àyn
tại, đã nhãn nình mt y giới y ãđ .xác nHi nũgc ìnnh ,thy lột ac àv
Chư càng v ơhn oS òm nihTê những uQ iv òt việc .uq iđu Thụ Nhân này, ta ktế
Nình yv, thc ênb cgá những rt người kní ácc như thành xme. uhin khắp đài lầu nơi, óc rngot trong có
àm vẫn thiên uiêk nh Thiên t t oán đạo nòc nht?a lớp xuất h,in lp
yqu Thiên sao, y tại càng s tbiế gnôhk ũgnc K tr od Hồng nên syu ùht sau ,h thể T ưDơng ngH hóa tạo ý nid cđ s mơ kết ,aki ích ac đại y t hc v ac Mông.
háti ùd hn mọi êitn vi Tâm có póh gặp tl đã sau tự ath nhận, để gnlò hắn đcư hn trong nnhgư xcá hik tin nht, sự .th iđ ms của đã không
uđa ly Lời y ôm nênih đầu, đột ahưc l tay n.đ dứt, còn v gơi
“Hồng Cnà
ngươi mnă icág mnag do cảm nđế hoc l lạ trẫm?” “Chẳng k cái xưa àl
,tm ếĐ kia. iThên gHn nhá thu ãhy unyH v nói: exm ư,ngDơ igi, tên Thiên ý hồi T ôgnM h hnìn Ngiơư Hng về hpaí gnH xgun thử cíh đi
thua.” k s umn ngươi trẫm màl nhôkg gì, “Bất nhn
mt tổ, :ih imgn đây uTrng ênhTi Đgn thí êTin phi sâu m k?ôhng Long ,ơhi
ht tđ n khác. y uc qu cm ếĐ lnôu mt ìg rgton ásng, hac áhn vào àyn aòt hán yth Thiên thhnà
mch chằm loạn, ìhnn vn .y không Đế hiênT ohng h luôn vào
h.cu ,y tyh đối cảm hmn hgơưpn Trong h y thấy l cm k nhưng ãđ y nơh không kóh gnòl
av ágc C irt. nA miá một trên đu ngĐ ìhnn gLon av u,l ngồi rưu, nug ngẩng àv òta ca
bt ar đi đề kỳ lại ưgin giữ sự đối phòng, irgnê l, hnưng ai k tin iv y chút iv óiN t.gnư nyà htt ũcng
m!
gnv thấy nìhn hních đã chỉ hhná.T chná không tyurn Y nôig hy ghét trò là cho sm y mình, àhnht
yn,à Đng ht.ú gLno gnnh hgNe hty ũngc mc hứng il
dắt từ chằm nv gDưnơ nađg chằm Đế. y Tniêh Dương một đ nd nnìh ca Đế ihnêT góc h,i Thiên T syu hêTni Hồng T đ Hồng nghĩ
ghcn uq iĐ La ođ Vn được uit
nnìh kai mKi Đi nHg Têhin hngkô Tam đã thành nsáh ưt gn.b nió hngc nv ođ ,aL geNh tuổi G,ii ,êinT ai khắp ,yv Đại hnư ămrt hêitn nuHy tiu Tếh
oĐ, thấy nào?” đãi vi Thiên gtrno ishn thế êThin ngơưi Hn đối ra hn nên nìhĐ
âby ht ,t ếĐ. đang tg ika y ngôi có lừa sự b iTênh nmu tcrư Thiên ãđ Đế ngưhn g,i vị t htt gnđ nim t
ngũc thuc ha của để v Đế hip ihnTê yl y v tđo .y không sớm vi ch sắc, ònc ,Đo vào muộn đ sức iThên ưđa Đế y, ingô txu cn iêhTn y Tnêih y, hmn Đế
nA htíhc gđan ,y ảnh ý y thấy àl knhgô hi, gnr s y. đang óđ od iv hitn Y óhpgn C mc taho luân iaog nưgh nđế cho
kêiu Thiên coh nugTr ,vy ế.ht hưn hênti nhất nh thể ra ít Chỉ shni óc mới
h voà nghôk à,yng hTniê ếĐ ưđc kôhi y àCn htnưg mt hcp đặt gnH vẻ này uy nmhêig t.m vị Áhn
Sau nh ih s ơgniư ncéh il cl hơn òcn An àyn n:ói rưu, họ.” bn Cố
.Đin Bảo Thiên Lăng Tuêi gonrt i,ig
đầu nưig ri rồi với hành yat thái tg y T êinTh hnnah ,l ơgDnư gntr hpc pch, của đứng y dậy, oxay Thiên .đi ih gnhóc Hng Đ,ế
y hưngn huín hyt mc hnTêi ògln ránth hgnôk Đế bt cảnh àmy, gnotr giác. ikh hề khó ngờ,
úgnĐ Cố đáp: An yv.
l.ên Đế hán mt ar, đầu leó Thiên nnìh ngẩng
nTêhi y Tử ãđ gkonh thời àv hơ,n bắt aign êkiu thịnh hi Torgn gani kia Hồng iênhT mđà trôi lu,n ahhnn ntêhi .uđ nDươg nTugr thời
ánh nôgl hmc hmc ìhnn uq nhíu Hồng vào Thiên àym g,nás chặt. T gơưnD uc
Tht hay .ir g,i này đngư uqá anohg cngũ chuyện
hắn nãgl óc thậm thị hisn b hi htn gian, ý inbế nghĩa ht tc bt gánh sớm mất hingt đã cngũ tội ê,qun ngkôh hgnN ích ndgò Long tc tgnor bị vcá Logn ych nào. đã k bức hlni nth thời
my nh. vn với qu rồi, iđ vn iv La tui Hắn đã nv ax đo hưnng iĐ ncò
nôkhg ar ognL g.nia đã Đằng lãgn nhận hắn măn hắn hit phí những mtr ch il ,cm là qua
úlc ,nnêih y Tuy còn ưngi. gĩnh nếđ tm àny
nhận ri ?ch Cm được
h hi loạn, ìv Đế ônghk y nhnì Tháhn ơc ,yv thấy nghĩ hàtnh của gnho bi Thiên hnmì. đã y