Logo
Chương 1670: Rút kiếm

“Cố sư thúc… sao lại là người…”

Trương Bất Khổ nhìn gương mặt vừa quen thuộc lại vừa có chút xa lạ này, hắn kinh ngạc xen lẫn vui mừng hỏi.

Hắn có cảm giác như đang nằm mộng.

Nam tử áo đen đứng bên cạnh hắn chính là Cố An, áo đen phấp phới, bên hông đeo bảo kiếm, đường nét khuôn mặt khiến hắn ngẩn ngơ.

yh?hnu ưS
thấy giơ ưnghn giải lại hình Bt hắn hK nA, ơnTrgư íhthc hco tay. hnìt C mun
nhưng ra qanu gì, yuhcn liên rõ nếđ yuT c.túh C đã tnh rt không xảy ucc định
àvo hip mâ đã ca dẫn, nĐ htm Y ms hnáth ,âul mưu kôhgn vì hp nv trong t hi Hỗn luôn nmh rt thực nhân Hỗn luân đến y Hn y ,Đn nh.tí Độn b tế,
bt ưs cđư đu chỉ s bti glòn hắn Cố ahy gưntơ ra tcú.h gchn aty iđ ít gặp t,r uâ,đ cúngh htni nhui thể ũngc inhs Vì hpnâ than, mình đó, thật ápđ óc ếđn k lầm đ l boá niệm, hắn
ntê àny gn,ưl ncũg aso gnotr ónch tya ti hcgn có thể á,tc hắn.” t phi không uhng luôn Ta sau unế c tbếi cuh gp thiên a,t ănm xưa vị đã nyà mà, đi hpía hóa năng ahtu ngay
ânnh oa?s thánh cníhh đno của yĐâ thủ là
iđu êuti Cố mà tr mt hK c.htú yà,n hắn sau nyàg cm thành cũng giưn đã rt rotgn gưtn như ohte những ưs nCh gnưTơr ấy nmu tB hntàh
nào uâs óđ nv ôunl hắn, nlòg cnôh Ký nàgy không c nvĩh tgron quên. ht nvi
di C nh nhá An, asu mt li ,uđ gt đó, bái. ùgsn tràn đầy sang Khổ Trương áhn tm nayg Bất
khiá. Cố gmna An cm ,lnê angv Giọng theo khí ng
uH mn h.tm iha hgưn nm ngĩh pnh ,đm T chặt
tB trên h,K nh nc ndg ngđ ri vừa T chết ir tB ,gnc kinh óc Hu mắt il yên hắn nhìn hc, ,hK ãđ iưgn ánh ơTgnưr cũng ta hútc hi: hpi ti quanh, không?” nth
đo nluâ l thánh Chẳng qua ih v đã nhân yàn này? từng rti vũ
tux là C nhất. lúc ìth này tđ ,ihn Lần khác, il hnnêi vào òcn gvn thúc tuyệt hắn
ta gnl, nôgKh nc lo đây.”
uig đang ihaN hn ,Nhia đi thể khi nìhm C ì.g khi mi úcht, ihot sang nulô uđi ưs che nhc cuộc hká,c li gln chuyện ýL nói hưn gp đnế ýL Hắn
đi “Cố muốn âđ?u ignư hc,tú sư
hnik chứng Hữu rgotn T loã nCà Hồng ògnl y i.ãh ih t htm sinh, kiến
An kiếm iĐ eođ Cố ngH bnê àlm tm Huyn nukôh Tể. ếimk ếihcu úrt Thanh đ,t aCúh rit ar, sngá sáng nghô m cũng bng gunqa
ơHn à.ny tbiế Tgrnươ thn ac unqe nữa, là tB gnưi Khổ, ràng nhìn õr sc
àny oniàg đến gnưi tmâ u,H đi quan nsg vẫn Tìh T a,r ênrt nh. òcn
đã bây hgônk tt hycun hp chp nh .na hcrát hưn hoàn sao h,ctế ciá trước gũcn bt đ Có ph cghn gn ntâh ritô đừng tnâh nibế ntào ơnh êm tm ni khi luân là phải ntorg ,ig ob chết ux, việc h,i l
C thúc, sư hắn…”
hia Chứng Khổ nòt,r kinh gnrơưT tngư gcn. Bất v lập chn mt nkiế này, trn tm ct
C êyn hcăm c chú Hn đgn chỗ, An. ti nhìn
liền C Đi nnghư kimế thấy T, mặt nuHy dám ếtbi hn rtú An Âm hắn n,A uTy yàn cảm úCha kôhgn thấy hn.m neuq iđ người rất Cố
ógnb kinh nhìn nH àrnt gưnl C An, grnto òlng h. npg
nKeg
đỉnh tĩnh hnnì núi ưt.cr T Đi aíph yunH Chúa gnđ Âm Hn hnbì trên đang
àl Y yl báo mà có y, giết. nyuhc uc không ôhnkg hiện ctrư y ht tm thánh h nưig nhân, người có mun xuất trước
tm nv ikh giúp li uyê chuyển tặng còn quyển ,hn Nh hhnào nhân yta đã ,y C uc hắn nhm. kíp, achi hnàh bí nh thu An rưtc ,nagi am oxay
ngày êinht àT ưam nói vi hắn mt chn vui àl bi hbnì mừng ói,g àl nyà, hu lại, mặt ch lộn nx. còn bi iđ nh ngnă thường, gntưr ig hn uy Đế mức iG đạo, hô túph gp đnế ngkôh luâ
nói lên điu àny uĐi ìg?
tB thường v ngày. thái ói,n cưđ nhđ ht kích ig hK ơnTgrư hkngô trấn và động hngpo
hpàm đếm đầu t,ya cnò những rêtn mt htt ưs ab nh s bôn chính tt úthc rtn, nơi óđ. ngón igưn ch C hắn hKi với trong iđ lòng
hôkgn tâm aus hắn iđ ra đầu. dni bị t Chúa trạng ncưg nà,y ht của lcú l Đại đ Tể Âm quẳng il s Huyền Hắn ãđ nào dùng
T u!H hhínC là
rng oac của y! đạo hơn Nói ingư nhh ynà ênl
hk Đi .ơiưng như uc hgnn nùcg ưign
ưđc y sắp piếT nhgc icnhế ,oeth đại iếkn sao? nhân hthná
Hắn sinh! yv đã hi
intê ơin đuâ luôn nưgđ ghôkn nương nhgkô lc nưgrơT vẫn tB ch nỗ oàv tựa, inó Kh dựa thể công n,it lnuô hắn tu thhnà ìmhn cđ.ư noc ưnhng
ihk c cgưn ,onxg Tưngơr bước Khổ lên, nió trong tc il C An tB iếnt nôghk ión utn .hgn vào
ihnk aCúh đường huynh? sư ngạc, Âm th đường một aso lhin hnn ánhht nhân Huyền mlà cm Đi T thấy mhpà
hctú áhit chính khi lm .siá nĩagh ,til êuti gphno C tth sư y
rõ ýk ax mtâ ôv trí Nngh xưa c bỗng trong inh h.n ncgù
Người ia? này
àm cường Cố sao? úthc đến li iđ ưs htế vy
mãn đã hútc địch iĐ không Hynu cho m ngcũ .gnuyn Dù il húaC C T, nh sư
ca như thế, phn thân, sinh áqu c sướng gyna hồi hn Cảm ,uid ưhng iđ khi thật vi cưha vui đỗi xúc ph có ngcũ tng m ưcđ ếnđ gnt này mc .vy chưa tm hắn cigá sự
h ca thúc C hắn, iđ đu ôhgkn .li thp iv ch uyaq ,oá hi aty âuc tm
l hổ hn av đã v mt ơrTưgn ehgn kih nhkgô hyt li ntrog lòng ir tan hK chp àyn, mni thẹn, Bt biến.
đ tđ lên nđg dậy, tm aty mt C aty kmi.ế hK v Bt Trương nA
nào, nhm th đ ht ưnh nhưng Chúa thấy s Tể, được ra nkhôg hnmi aty Y có để An chng yHnu này C nuHy hgônk ưnh haCú Âm hồi cũng T knhgô thế hcuiê tr iĐ giải Cố thủ ,yv Tể Âm An lý hn không Hữu. đ ođn iĐ cm sinh nếu hơn
n hty .phn ,nhi náh còn lập gưhn Hồn ãol óc nHg cưi, ct úcht uxt hn nàC t phách mắt nở tmh hcí ca
tv vò lui. at nưigơ nhy,hu iưgn “Sư ti đã áuq ,htcế giày cũng s tht v, bị
d óc ac Hi là th,nâ n,h phụ liệu, ônhgk mogn đã mãnh liệt. ochh kế cũng quá cgiá óđ cm ms nhsi ch
Âm Hnuy hnnì glnô nhíu Chúa Tể cth. An, C ymà iĐ
ĩd crưT C giờ .pch bởi chắn hcu mạnh mnh ika định ch một ghôkn iv ýL s nghĩ h,túc thúc ãđ âđy ìv nhơ chắc c nuế hơn mt ĩhgn ưs nđế ưs iph chết, chuyện na nthí s ưs hútc C toàn auđ s nhất mạnh nmu aiNh hc nlòg, không nkgôh tnê ,nh ac hcn là Cố i,Nha à,ny i,l àl hn hơn hoàn nh hccá chút, hnơ hôkgn thúc,
nt.i khó áqu uĐi ynà tth iđ
nnh ươgni tm nA ãđ uđ :nói nhìn ar Ta nêrt ơgrnưT nghiêng .na cưi, ngôhk n C n ònc Bt h,K nưgt ta
thần câu ,oàn àrng diệt, àm vtế li nhìh đã õR vy ht il dấu sinh .hkc hknôg T khoảnh ih Hu ortgn để chút
đng nhiên ânnh bỗng nH cưb Từ v, toeh C t sư bưc õid óah ơin thúc ba uyhết usa nggnư đó ,uas ir ảnh. hntàh Hu i,đ
tm aCúh knih bỗng xmá rút l màu nóhcg ln kch ôv phía ngưl nôtu êrtn lời ngul y c nđg phía êthm asu yàn cs hnyu c,đ unc cnu gnkh mà ngưng non, ãđ ưli ĩađ nói ngạc, đối êninh nhưng núi dày xám khí yuT t thành cũng hciếc yđ Âm ar, ánh tạp pch ,ghanĩ nhgươp đồ sẫm, những nhanh ,ếkmi tm nghn ơhn udi. n,bé nnê hty Đi ăvn hík rt T uynH
nyuH nhi nhơ động nhanh, Chúa Đi không Hng ,tưrc ònc kém torgn t, li có không ơrưnTg lngò thậm chí C thế. uqá dấu xuất hề hui An cnh báo Bt Tể h,K Càn s Âm lão
Chúa của nào?” ếitb thánh Huyền hữu đạo nhnâ vũ .ih T mở mign là Âm ưhgnơp ođ Đi gKôhn
có nâ inưg àl th vhnĩ iv vĩnh của Cố viễn thúc ta người ta, ôkgnh tcú,h ìhnt inv iđ ,ch sư ,at của ê,uqn hc oSa giưn
đại àm hi oac nh sm v hnng gưnt cgnư tâm, mất uqnê nhgtư người nưh ,tcúh àl C hắn Chỉ sơ thần đyâ ghkôn oca li, ưs num ihp rt thành giờ ãđ tại tiên àl kia.
cu đã nhưng không gntư là tgưn ctúh gn s ìnht hắn. ôv Hắn hn,ug ntg C đến sư il
khó ntrà tm hiểu. Hữu trnê nA, đy T nhìn v C
nđế đây, thúc ngày hn hồi ưs hc nchg âhnn ym c khi gùcn hki chnuy hn C này, tghưn ưtgn ũc cTưr mới đến. vị ghnĩ
trước hiac còn nv Hắn ohit khi nhớ .tya iđ ucc h
hôkgn khác hco àov. áhnth dù t ũv ânh,n vn àl Y gcnũ có có, imt nph hoc Độn Hn đo grn nôul