Logo
Chương 1705: Tà Tâm Hắc Diễm

Miệng Ngụy Dã vẫn không ngừng rỉ máu, sắc máu càng lúc càng đen. Hắn nhìn chằm chằm Lưu An, tiếp tục nói: “Đại Vô Lượng Ma Tổ đã chọn ta, y sẽ đoạt xá ta, rồi triệu hồi chân thân nhập Thiên Đạo…”

Lưu An trầm mặc, sau khi xác định Ngụy Dã không nói đùa, tâm trạng hắn cũng trở nên nặng nề.

Hắn không biết nên an ủi Ngụy Dã thế nào, bản thân hắn cũng tràn đầy lo lắng cho tương lai của mình.

“Vậy thì sao, ngươi định ngồi chờ chết ư?”

nôghk nyu.gn hn êinnh y T, gyN nh Ma ,oĐ oit hiênT đ nhưng không óc t Lnưg ucht Dã v tuy thể cm Đại tùh cgái
nên pd. to Tuyệt An tr âTm hp Hư ôh dn nĐg, cgũn rnt
aM ưđc diệt tai nạn iĐ đây ac Tổ, Đạo, gtn .óc gmna họa y đến Hn Thiên thể na hoc ý cm gnr vong gưnL ếkpi cahư s là ơhn đ nhận
óc buộc íthc vào thể s một yũl yNg uyT óc ioc ếhuty, tếch. nơưthg iếghnn ơinưg htc mn :óin i,g kpếi khắc tâm ch ac ngươi hcế của th óc trnê khí ta hn rnăg ta aT .nn y, đc pigú o,Đ nhkôg hkông ,y đ cam áthot hóa thể nhưng hc um ưnm cgôn ũgcn iht iig hnât nc ótir khỏi h,ppá tgnr Dã ghkn hnư c hcn gng cgũn ênThi
rt An inkê yhat mt sắc hđn tm ênn il lóe đã này lên ,nyà rất hoảng, sự nghnư sắc Tâm thn những v b trọng, kinh Nghe nhanh nrtog gưnng ếth.
Thnhá ca đo đi nên nì.hm Thiên khống với Thiên nĐ hcế hngk iđ Hỗn hkcá Độn Đ,ế ếĐ ođ của yuqn của ac quyền àl hnân bng Hỗn vũ nôgkh các phải hngôk iv ếhc
torgn áynh ôrit Vn tm. qau năm
dmi hnis sc nơi hngôk Khắp ngọn xúc gônhk cnưg cưđ ccá này hiln qu iđ txu đầu mạnh dmi ơnh. rgnto tb li Độn Hỗn ht cgnư Nhgn n,at tiếp .d th hắc êiut ch,ết với nih hc đt còn
òngl òm. An đó ovà nat nghe li Tâm ol nỗi ,bnếi tnrog sự tò này, yath
ứng, năm pk iđ voà phản intê hnt ưid ln ơir ihk òcn hpn oĐ êinTh hcưa êntr ol.n một ànyg tM đã i,rt t,đ
cảm An. càng inh ygN mt ưxa cưi t,iươ cũ Dã hgnn nht c N tír, tâm hắn Lưu trong h êrtn nlê yth iv
ob yht xuất ,n pk không diễm qanu nên đã ngnă ntìh đ đ bt dù rt ngcũ vừa này, là cảm hắc cn, hnm rt cảnh hơn. àngN nàng tử huni bi xem d ib đã
nưgh biến .dn những hp ch óc hânn đgan idm đó đ cũgn ch luyện hty mc tử óc t loi này yta n,a của k hcuny naqu hote khác là, hnt nàng Nàng bất dmi, trọng ut đ nkiếh một b ncò qu điu
ýuts u,q gưin An Tmâ amy ãgn hổn nàng. chn th nh, nữa đỡ nm bên lấy
êny utTy ch nân,h áhhTn éxt òd giúp mtâ thy ngăn thi ơgiưN to ca tạm ahó s của du.i ếnđ C n:ió h at il i,đ nênih An của áchc ngươi.” cưi k đương y,v ãđ giưNơ at ưgnơi s Đgn là hại tìm knghô không
b kmi n.nàg đang trgon nhúc nhích, nt,gă lên iag không Áp lực ếch nihkế th hkngô dngâ th lòng tm s ihã ngàn ni khủng
vô trong nh gia cl hnếki vô lát, p âTm tận ca ,c nàng. iL ùgnc hcc An pá ns đnế
h An il âmT osa? li gđn ih thẹn. hi ,yd iv “Ta đnế ngược yv v
vn Cố đích imt vốn nuôl av Thánh âhtn hồi nh.nah An mc còn tưởng lại gi s htúp lc n,A ynà đp áp lại bởi cưđ ,ãhi nit giờ ca ìv nngà Tâm ưtng h,nân nhận
m,t khắc hná nàng, thấy phách hồn trên àgnn hníc cm iưgn bóng đều ,óđ t hKi hội nhân nháhT khhno tan muốn ãr. mở nình
òngl yuaq thả g.nl lp hpát phụ nhi lại, đỡ ct đang nàgn gnNà ìnhn uđ n,gàn
:ih chằm nòc mch một ngươi? Vy Lưu notà sao?” hins nhìn ita ,hn không àno ơc ànHo An óc
nnưhg ,b gđná vị ênil đến s ưtng tm Thhán nnâh Một tm ncùg vô ãđ đó chín s v cảnh đối là áhTnh khủng nào? nhân thủ, vi
Cgnh ?hânn l hháTn cũng
ai.” iph Táhnh b xté nA ngạc nhân ngươi y,u khin àl nTáhh t,m bếti ngươi dò C cngư iương l:i ,li ưcđ ánhth lại nđg hc cđư kônhg ht ncgư giờ nhân Thánh chịu gnđa để o,l ácc igơưn ,nhân nôgkh yâđ là đã nôkgh m Đgn
.ng vẫn nàng nhn, itn Thánh notrg không C hn,t đã quên, ũgnc khó đnế ưtng từng chếni đmi An hp àgnn Tôn gnàn lngò hnìH Đo yan hnikế là mnh ênn chưa hTnáh Đi yàn Đế iig giữa nhgi nhân chn Thiên
hnáhT Còn iiG mid th td chìm .ra hlc yđâ loại tử Vô chín Sư thế phụ, h noà, đầu, an, mt ir đ,ó hniu rtngo ?gì không lai mun hc kia An tux âTm tr gt thần màl hiện v ng :hi í,b yTh óc đ đều nhân đm
chống Đế àm phụ êhinT ncùg rng âmx thủ sư ncũg e nhân ùd mt, đi áhhTn được? và v mhp, inêl hCín cự khó
ta Đây ãđ .óc gchn hếct là ếtit k ydu cho ,na .t áphp k óc kgônh at nuế yNg đc Hơn nĩhg ycnuh nhất phgươn l cười niêt lập àyn tb rt ri, thần, ar. “Ta thảm: tc th ta s đã nĩgh
từ ômh ,ưgcn mặt tâm An đối no,à ếnđ đi từ đã vi cc.h gàyn đã đ Tuy tb huống tâm ht k s ođ nhniê, nkiê nuhc h ya,n lòng óc ulâ htnì có ưuL b lâu vgn
cthú khó s ps vẫn tranh hnư nA lòng gnrot Lưu tếhc, năm Ngụy nhiều ãD yv, inưg thật huc. Hia đu
ưS kinh ión. định, aưch nh nA mTâ va phụ, ta ir
u.đ níchh pih uưL ygN cđ h,n Điều usa bây àl này nhất đơn An s Lưu gi không ,An yud gkônh nỡ cếhin Dã
Thủy Vô Giới.
l tđ ếđn .nĐi thẫm, đu hc bóng đ gngn Tnô óc Bo norgt yth người nnêih Lăng ngt Thánh ngàn lên, nnhì nhớ ngàN khổng níhc Tiêu khiến thấy it bóng oĐ Hnìh
a?os lmà chúng vy phi hỏi. âmT ưS nA htgn ăngc hp at
sóc thời ra H hắn. ăcmh ócs ăhmc htì u,C iđ nỡ đến êint gina ngày th pnh nl hct nhau igi An, An hn do môh .hn rnêt nếđ nhôkg nA Lưu giết tu đô a,ny th Lưu Địa có lại là gùcn ưuL
.xa pém ghnù Trên Tmâ íhap âmy, nđg v ghonp hìnn tm vút yàm uac tn ,đá nA aco
khi lúc càng Dã ,t càng hỏi. Thấy An uLư thái nrtg không gNy
quả ca ícnh này hnâ.n ca nhâc ging bóng chphá khổng íhK âthn cth th gnưi ánhTh l
iva hnhko tđ nhiên tm htc tm ý rntog ayM nm tđ tc.h kéo v tr àng,n nbà tay yha,t khắc, hc ngnà inh ênl
Soa âhnn li có vậy? hiun hnháT đnế
Vy hãy ta cd Lưu mrt lát inó och cm i,đ sc at một s n:ói nA .ìhnm biết ri hết
i,hk do yhT các ra ,tiếc tử thgưn đoạn ìhmn ta chính ng không Vô chống ht là kia thế ch để nhnâ ngoài, ágđn C dc thể An âyĐ it như nn at Thánh iến,tg mt khgnô hrtán mở il .il óc iiG, dài kiếp yuêxn sc có ht gưnnh nió: ácc haki sp ,yv đệ th
ànng hp hiện, ếđn tux nhân sao? Nếu v ihp ri đã chẳng kinh đng ưs cính áTnhh gkhnô
Hn cũng bao Tmâ động m hnc onrgt noigà phát n,Đ Hn xét Đế ôgkhn itế.b lúc không thể Trận tgnor nêThi Tà ngay ra nưDgơ không ágic bộ hay nbê từ bên rnt cả nĐ, nH iĐ ht này. nrt ia ãđ ngoài òd trùm Độn tình tonà khi
thủ mị, yhTa ith bằng ủy ut yu.ln nhrta ìv ihc gnai
hoạch gn:xu ngoài nghkô An ca iđ là Đ.n v tb nhTêi s nảy uđ ênb ca tc Độn từ tmhâ đến t kia v hik ht akhi hắc Độn. ny utx rtm phaí hiện àont cần ihns ohet áhp hán gănn chính giọng quay ch ,úyht ôhnt th khó cản, nhìn Dim. nmã, côgn xa, C áhhTn ếK hnĐì nyà níCh Hỗn ênil th đã đi Hắc kiếp Hỗn Tpiế đạo m, nnhâ Hn óc onđ crưt trừ, ignư bộ h ,h idm s ca Tà tnhí Tâm hngôk nĐ. hc uyq ac rt ògnl s nihs utiê thể mt Hỗn
in ntâh nv: nào?” uac ênn Tmâ hnôkg nortg imD àgnn gnnà ,ihã x utyr mày, đ qnu tếh Tà cH chìm nA ghnN s t đắm b Tâm
ynà nl nhìn ngươi uến t ph tt, Kiếp C ngươi ph hnkgô mlà ưgnơi nA n,ngà ùngc in:ó gnáh nth sư sáhc num nơưi,g nn gì, thất cố nên gn mình g.ng cvá Đ s ncgũ h bại, ãđ rồi. tí icu h,ni iđ sư
kết tc bnóg ac voà thức ý Tmâ hc gànn m nânh muốn diễm, tyTu uq g,Đn tối. pl éok b An uq ưH xét