Logo
Chương 2034: Cướp đi Khổ Ngọ Thường? (2)

Xung đột không cần thiết vẫn nên tránh.

Khổ Ngọ Thường phất tay một cái, Tị Thủy Châu rơi vào tay hắn, quả thực có thể lặng lẽ đi vào biển.

“Tiên tử đừng lo lắng, chờ ta dùng đồ này rời khỏi hải vực, sẽ trả bảo vật lại.” Khổ Ngọ Thường nói.

Nghe vậy, Nam Thanh công chúa lắc đầu: “Đây là tiền bối mua lại, đương nhiên là của tiền bối.”

ádm nôhKg h.gưtn nhikh
pih tc ignươ gnơưi at, uc unih pl ca ht inT cíhB hti không úrTc at mc ix:n hty ta aing còn gnhkô ib .na cầu đi,
Có sẽ a.n li ig rt bao nkhôg lẽ
Xo tộc?” Th hơn: hoàng càng Di cng khni ac vệ
thì kghnô ếuN đồ phgưnơ ar cũng óc ig ư.cđ ,tay đi nkghô
cm nưig htgnô ,ált tm Nam chúa uic nv iđ cnôg trầm gi gùnc Tnhah .áob
sẽ rt về Giang ibtế iĐ knôhg gcũn thế hki à.no r,i oH như
nkih hânn gTô?n óc sao ngạc, ti êhiTn tnêi Mà Di ngTô il cũng đ iĐ ếnđ ac pc ônM Đng cúht
ngùc à.ingo nh đi Cui ar nv
Bíhc nà.h iNưg i:nó cười úTcr
b ,àiong huC đuổi vn ra không mun i.đ niTh hưgnn
gnLo Mc cm ếĐ đu trao at,y Tiên và đi ra phương đ ôkgnh Ngọc đ.i
mang kih n.g Lúc íBhc ohet đi hìt mt tb hctú úcrT ,ra đao hty này n nìhn t
hpgơưn trốn ũgcn đối mình gánĐ được. ê,itn hâcn tiếc là gknhô num
đ.ó sao ta óc ùD tch cl
Đế tìm ac tiên s t yTh rtc gdn ?oas tiếp Câhu đ trt Tiên kimế. đình T
Sư cgn s úgđn rt t v uTi ahnnh không?” ynhuh ngây nói: Y rt
hThna hki rcTú ,ar ncôg thấy Bhíc bt .gn mNa ìnhn đi thì nhanh Rt cahú iơh
gặp bcư người là trở đã Ch ếđn. kịp achư v,
Nam cNg phía ngàHo gncũ ?B gn. Mc Long tb tộc
nhm tt chB h nb lệnh, Đợi thế hlc trẻ ngoài hạ Ch itu rời Gigna ra iđ, đ t luyện. m cả Ho đi mt ra,
Long ra, óc cg:N hK úcth Mà Long hưgTn ngc hkni cM nnìh Vương?” kih Thiên iđ cM Ng cNg
ca noLg Ngọc bn gnc bn t h k ,h kinh yth yht ìth chút cảm nhìn cũng hnnì cM v l. tm ưnngh hênin
khá òm. nêN
thảo vi lại tB xem nnê óni có hitnê luận v hay đ vương, rt là rt đầu c.trư
nói. ngcô hc"Bí àgnN ?ach"ú cúrT hcm rãi
Lấy c?u ìg àm
uTy nh sau kinh hK cưp thăm nhiên, nngh cng gnnh hiện, lại ginư áhpt ih nyà Thường. Ng bóc hki ày,n người
cười đến lâu i,b chBí hắn ar Tcrú óc đ ht “Hoàng húgcn Kh int nôkg?h ìtm g,p ta ôkhng ãđ ó:in mui
Kh Thường, bên nhng yl ngưi ac h,áck hák nlhi pn.h cthh ãđ hưng Một Ng
pg Li hoàng im.u đcư
tb Khổ Ngọ ghnưT gn. hơi
trả iđ gpươhn để tưởng Còn Kh thù nrg Ngọ Thường. nếđ
tìm N ihp à?ny t bi etho nc chúa.” ganm mày ađo :ión ưNgơi Ta ínuh công v tin hỏi unm
đã hnêni Tông tìm gnĐ iD ,ưnig hn Đại i.ếtb t đcư
da vào paíh :ếĐ nơigư nhìn ib iTnê về Trcú inT .ir cíhB
cưi .ht Bích “Chắc àl vào hcgún óin. tài hitnê ca công emx ,tc Trúc haúc gnhoà ta
êTnhi Nh Thiên ac Vưngơ Thp ưnVơ?g
Hôm gì huynh yan sư nđế óin cũng nhiều. không hắn, ìtm
hin nh Lúc Ng ưhgnn không gnhưT ,ìg hK uđ oci tại ra
np.h Duyên
tih ahhnT inag ú.hac ghàn với mNa ngang thm công Một gonhk còn ích
ac nađg dưới ,nib huynt lớn mt xuất Khi usâ tm. iếchc l,i ãđ yáđ rưtc inh
nhnâ mna và khó Người hngn .uih hcká người htcú có
ưgni oas ưCp pcư bóc cũng bóc, ca cướp. nh phải nkôhg tìh
Ng Thường. óc ưnhgn âuCh, hkí của ôhnkg Quả yhT Tị yht mtì nêihn ct Khổ
ìnmh ìnnh gi uihn óc uS chỉ rhnìT lại. rất ưgin ,iđ rời b
huni nhưng thứ .õr s ,uhi dần uhi Thực dần hn ar tr không òcn
,cv e Đoà htn ih noàt truê uếN các idà ,ơưnig Ngọc nuốt i:ón goLn ht Mộc bộ hc.ht b ingơư niưg nên il gôkhn các cướp Mộc sống s ế,tbi cch lhin đu lc
chóng người. cNg Long Lúc rít yth óni, không h nb v nđế Mộc hnhna àyn nhngư gbón
nêti dự. ta, ac od ta chc Nếu ôkhng đầu chút tg s chắn
ti mọi ngiư Đế mt cgnù ếbin Ciu tohe dẫn chỗ. iêTn
ginươ hắn ibtế “Đào cướp cM có cNg hi. tođ úT Mc ?knghô ccá oLgn
.htĩn óc chuyện haúc hnbì iơngư ôcgn amN nhahT cáC vn gì?”
phương tni ih. gN Đi ib? Kh ưnhgT
òvgn cgũn cđư ,óđ thpá tm thấy pg nưgc thuyền li nòc Tìm hni .nưig tm cicếh kôgnh
ơg.hưpn cgũn cưđ Hn ôkghn thm đình, niêt s tìm hcí gdn cnò t đối ac trật àm
h nơi này. Không gặp sẽ ng bọn
Hồng gi ũV nmu chna nkôh?g “Có nói: ipD lại
ir th va ninê ì?g àgoiN ra, này thiếu của nođ
iđ ôgnkh iv iĐ gnĐ một chỉ Tông S kính s .tchú là iD
linh và con xem ivên hn nD dược hnhuy nghiêm thoe mà cahn ưs hcó, ig gnrt. úct ađ
ct li ca hoàng ây.đ ưigN
ri Thường đ Ngọ n,a gì hK ch này đi àyn kgônh nh nió đ hiện it là thêm, .tôhi khngô ngùd còn usa
c:haú tuTếy . ôncg ănV
yuhcn nl là .gì êNn hcc pih nghôk
ũV bước dn aSu eoht Dip .iđ đó Hồng Ho aGing
iuhn. nghĩ Không ádm
íhcB Nc,g Long Trúc aqu ìnhn ih thấy tc hă.tm Mc lp nyà đi Lúc
Su ?mH Trình hỏi.
muốn đường còn onc nì,hm nếu của iđ Hn cđư tìm tr ih thể tmì óc thì .v ơc
áo Y huynh.” inó: Tui tay “Sư oxn
Tình N.iha Đoạn
gntưh bối tiền loã ac nưtrg là Tông? gnĐ hK thái Ngọ Đại Di gưnhT
t .mád tb hoặc về, nh khgnô oáB nit người ênnhi
Giang aqun cl đu nìhh thức “Không điô như nói: oH trọng ghônk nc tếhit, y.v khi
Ncg Mộc iđ, oLng ,ogxn đnế đ người ưbc ày.n ý kghôn óNi những
đi môn. là Lần ra tông Ho nàogi này Giang
ìg không cm còn :nói trầm mt Ho àl Giang hcC .an tlá
Ngọ trầm c,v tr cTh hi ri ta nói: hK về hơi ,cm hnnì chỉ khỏi muốn người, cuối mà aíph ra ôiht. mi hgTưn nùcg maN
của ônM Thiên nTgô tiên ngây nưg.i Nnhâ
an. s àl Chắc ơc còn gôknh hi
Ng .ìg ba nh nThưg xa l hK nêN àyn người không
che thực b Quả g.ui
iưng lại nqeu ,ng bt túhc không tiền có này hnTah bối. ôcng tiếb úahc Khổ amN nngh gn
na b ihc .híp ãđ Hơn ar phương tự iđ
đ là yếu nL ìmt gionà ar .ưnhgT ch Ng Khổ àny
Kh n:ghưT gN “.”
hươnpg ũncg ế.tbi cưgn gi Đi hcưa là
nàng, thì chút quá uNế vn áđ.gn nói là ca
cũng Di hCc Đại ô.gnT đến là Động nh ìv
s thấy mt bn hnnì th khni họ, chút tynuh ,v Tcúr Bích óc .ngc nrTê khi
nơi rctư canh này.” ònc nmô gnc ta giữ nH gtnô ói:n gđn ưxa “Năm
người Di ãđ hắn Động na quen Tnô,g rưtc nơH Đi ngày hn hi. biết nm lão giữ ghnưt tihá mấy cũng ũcng rưtng
ngH Giang ôngT Ho gùcn C lni nTêih Âm ikh uSa pg Kim kih Diệp. Vũ Thiên, ir
gkhnô Mộc b lại lạnh. m gnLo áđm người hui gcN nói, đ Mà hiô sao
ht có oSa ?hc
đ.cư tìm ếuN nhkôg
luâ nhôkg Ngc cM cười .gp đã đạo hữu Kh nió: nogL
gnĐ lão trưởng ôTn?g của hgtưn Di hTiá iĐ
ognL hK tnưrg vị Mc àmnh hữu num này .hcná thể đạo cth lão s g,ôTn lên gnĐ tR li tchú gncũ Di có at không iáht gcN Đại nanhh giúp, ưgnth ni:gtế
nếkhi Năm boong .ngđ hiện hộ ac iưgn tàu, rêtn v t xuất nhinê h kinh
nhưng hn nhgôk úahc úrTc ynà gniư nôcg Bíhc biết, biết. hắn
Đào Mc t Đ chác đi. gĩnh
kinh ngạc. h Bn
hắn ôkghn cM iD iagGn tibế ueqn Đgn Hạo, oĐà Đại nưnhg bếit .gnTô
umn nhận khi nit gN liền ct, .yâđ nưgTh hK được ir
,tay là iđ quả ?ìg ra s uh ếNu ìht phương
Mọi .gn nihg ưgin
nũgc chíB cưđ bi v gưniơ hắn?” thy hcT knhgô inT ac mìt trí không Trcú đáon s as?o hi.
nâhn ênti mt ta Nhưng mình.
hkngô hyt cm nh ngcũ b đnế. thể Nàng ìnmh
h hìnrT đi l lịch Có vậy, óin. uS cần nb nluy. knghô gũcn là
Nàng .ngc ônghk
nggn đoán ếĐ Knôgh mt.ì ac chỉ ôgkhn che người ,ưcđ i.ón iTnê ht ntêhi óc uig n,h
gi đối .ãnm od nhớ àl ôcgn ac oáH phương cNg ýL v gcưn hcaú thị iênv mt là n này
Ciu cùng u.tynh ,đyâ cếcih được Ngọ hK im va biết ưhTgn một nrêt
gưNi nên thường hgônk hắn .vy nnìh nưh bình thấy
Chính Lgon Vương. Mc Ngọc Thiên
crTú uiv cBíh .mng ở?” túch óc “Có
tò Chỉ àl mò.
ũcng cứ trú ađo oàn Bất thể lcú ra.
iưng hBíc ar người ácig hngn cả Trúc phát ác.kh về mi uđ íhk ,ct nhìn cảnh Tt phía
óđ đi ct.hú qua ih aSu mt thăm
utqyế cn Ngc nđh ncgù trước, Long cm cM họ. hnêTi hcc không đến nưgơV il h êutr iuC trả nb grnă nb
rời hi lnê ođ đạo đnh óc đó nếu hi ta :gtniế đích thân thể cgúhn “Khổ v.c imh, mi at dự im ugny vực Tiên gii tm ta, ếytuq gyun êhnni Thc được hu đt th cùgn ếnđ thành him nhgúc int đi ar ếĐ hu khỏi óc em.x công,
ihêTn ư?gnơV
ca công knih iêThn hânn ngạc. cú,ah gũcn Tông tiên Môn maN hnTah
s lẽ iht óC sau mt .v igna trở
Trúc ípha ênni oX Di Vnă hBíc nb Tuyết thiếu sát. chaú mt cgnô nd cùng theo aunq
Gaign oH đư.c Di Nưgi của Thiên at Tông Đại aty, gũnc gĐn ăgnn hôkng là cn ika ra kôngh họ
nđế N nmag Tcrú aos tử iT đao aúhc ?âyđ Bích theo hỏi. li công
ôgk?nh bi nêb hK nói: h,nucy hìnn một àov trong ươgni gnotr nti iH chíB đó rTcú
hik của iếtb nhp Di ôn,Tg ưnh bóc asu iĐ hgkôn gtnưr hntưg .nào táih s hưng thế bitế gĐn ncũg lão ,ưcđ Cpư Đào cM
ũV Diệp ômn ôkngh? màl Hồng ói:n nữa ahpí nhìn ònC tgôn muốn v
tm Mi người k ưhn đều đi iv thù.