Logo
Chương 4: Người Giấy

"Đùng! Đùng! Đùng!"

Khôn ca nhảy dựng lên, Cát Đông Húc đã đưa tay chộp lấy cổ hắn, dùng quyển sách trong tay liên tục đập lên đầu hắn.

"Ngươi dám mở mồm lão tử này lão tử nọ thêm một lần nữa thử xem?" Nụ cười trên mặt Cát Đông Húc đã biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh lùng đáng sợ.

Khôn ca cảm nhận được sự lạnh lẽo từ bàn tay trên cổ mình và cơn đau nhức từ những cú đập trên đầu.

xgnu onnãg cui vn d bút ìĐnh ngcù mình. sinh do Nhc tm ,útch hiơ gàyn cm ongna nlôg, của đẻ átnhg nhưng viết
đhán il hscá Đnôg định ngvà Không n!a qnuy ca "hôKgn ênl Khôn ơgi ikh nói nữa!" thy nói uêk .ếitp ênl vội úcH tCá
!uaĐ thảm "A! ca Đau!" ukê lập ct .tthiế Khôn
ngày ôgln gì, ov êtn Kôhn nìhm tháng túb ghni cm xiêu lên giấy tếvi vàng. Kgnôh đẻ ov tờ ngờ xiêu ca hnis
uđ bị thật ?ánhđ vậy ygna không đ Đông thích buông t ign ghế nói. môi làm Húc Cát nă Ngươi tay, "aSo bĩu il hki n."òđ àv
đồng ncgũ bạn cổ hoàng b Ngơư"i h,teo ngcũ ra họ khi gnbà hnNgư c"nh?â hỏi: nhận im qu đau
óc cắt "áCc igy, ayt ngưi Cát óct Khôn ó:in thể nhẹ múhn nôĐg ri đã!" ưci ca nì,hĐ đi". hngàn Nhạc lên "Ch ac tm ni,ó dán Húc ir hpt ơignư
đcư nhìn Khôn Đhìn unm g..ươ.N"i ngôĐ h,tn ,chn cúH ehc run ngay anrtg Nhạc quỷ. nỗi tái ccu ìnhn ác ca gơưin điểm mt ũcgn s như áCt ũgnc lớp rốt nêB ihã. không thấy ih, yr cả ?ì"g
ih. inhnê đ?" ngc tháng "yNgà ca sinh ônKh
cưđ ếtuhi gànn quê nhà tm cũng ht lmà hôkng sao, gì. gnr có tni innê Dù
Viết chu h.Đnì nh ngđ sa hcN cho ch hcm đưa btú ri xong,
rằng sau tm cn,h ênn uhc rt nĩgh o"H tih ưctr kgônh t.hù mt," hán h thời ihtt ch nyà nă òiht
tm a,r lnă nlh pl hoảng s m ntêr tht hnt, av nhau. óin trán tc cả iL hiô hìnn nxu,g tái hai tm
t trầm gdnâ hcN hình nàng, nàhth úghnc cHú nrgto nĐôg yth nìhĐ tc ,ưgni táC mc ahi rnu yr. giờ nói lên ingg giác ògnl hỏi, giác "i?r giấy ngàv V"y âm tb đi th nkhếi at âyb
cầm tháng àmu quay ế,gh vẹo nh úcH, ghi người hyt gndù tnê họ. nhog sinh đ dòng ta!" uixê núhcg óđ tv mỉm tấm ch rntê Ngưiơ" nhìn giấy, gĐôn chữ trò s ca uht tay ac hnng chân ynàg il tCá và hnôK hai đ ưi,c vi lnê ámd đgan nb
ra, xảy gì vẫn như iónh chân gx,un ynhcu b chỉ hai yth kịp qu kim ihu chích. uđa aV c caưh giưn
còn htc vẫn hTi nàng bùa ni y,nà bất n.a ai s itn ignư n?a oàv ưhnNg giấy đại chú, khiến
sc thù, đã ccá aht ánh miệng, tin ckh.á nưgi ohc th ?a"so Đngô gsan Cát uas làm énb t ig nưiơg ?ươngi tiế,c mt Hcú unế v này các "nĐág hnìn cm, có li ngtư ngâm Nhưng người mt gnơưi tmr của soa ácc giờ, ta l ơưngi bây phi các at s ión ynà s rt ,óni
nôKh và ,rn hNc nhấc đ,i ìĐnh av ac quỳ va xung ếđn ct iah cả thấy hniên kih chốt àov a,c gnv tđ. êt àv nhâc ngưhn c cảm ngđ pl cửa, ht đt chân tya mhc hkôgn
grn ngươi, nãy àyn d và ácc tiểu Đông Đình. hmc áCt ta Húc phi mắt chtú không?" lmà Khôn th hi, óin chuyện nug,x quỳ tếk av umn của ngươi àov nhìn nhkgô mch "Đúng òcn đệ Nhạc ac rồi, g,dàn
hkcáh ên"Y nưhgN ưi.ơgn ta nưigơ thành nag có khí." ngcũ s ácc ch tâm, ôghnk mnu gnkhô rt ión. Ctá Đông htì các uNế âyg không làm ny,à ý ccá muốn lmà ưgơin rácth gưnơ.i phiền unế hkngô nhđ úHc gnđ at ta npgòh nâhc các sau gì hp,c ùth,
nhNì ca ấy, àv nngh đ đáng trở dòng ichó rtm Nhạc àv tyh cm ìĐnh ênn mt, .s hgúcn thấy hc mâ Khôn
iơưgn này nôgĐ "đ.i ,tên igơưn ig Viết "gnúĐ gnxo óc cái là ămn Cát hnchí cùng àyng ccá tnáhg ra nó.i ,vy thể Húc i.đ
lại tại tháng sihn sao mà vếit ihu ìnhm đ hC trách t th .hn cho yàgn kgônh gi
tếihu íhnt tay miệng nm hiện cái akgohn ca mgn đã h ìnmh, niên. y,áv trong tm ếccih hung oehk hgnă mt Ch vì của ti
"tht. gnĐô hnl u,đ ưic gotnr tg áonhgt n áCt là mt. hêinn mt Húc hni "ưnơgĐ
ácc độ ra nhíCh hnôgk igươn đối àl niưgơ đây ytha còn xâu tay sao? àV Đông ácc ccáh áh,kc úcH gnđ đ ccá biện là nhàng ig.y chỉ ând tốt kih háti bị ìg Cát s kghôn nói, nchá sẽ ta đ trách nh ưc,tr ac pháp éhon gây ngưi ngươi dùng nào các àhn ưt,hng ihp sát, iph ngón ngươi của một hnc đi Nuế các báo hnúcg pó."h tay htn ngươi. ta ta chút. àyn, óc hcác "Không phòng
khổ ca thêm htT" ih, uđa nào soa?" tb không v ìnmh an. nghĩ k phi vui sẽ hcu rng Khôn
phải hnágt yl s vgnà, ngươi óni: đaư aih áCt mình." cho Khôn kéo sihn hi ,sa xuống ra òcn gđn đẻ hpi Đông ngăn uhc ru ,ca tổn yl ôgnl ĩgnh ra cm Hcú ngày hcm hao bút buồn syu "Xem Khôn rồi mt vẻ gyi ca chút chu ir ca lâu, chỉ thôi." đui trong áhcc phni y,d sức itếv công t No,"à t chút tên ,sa
trước gnr bt nêni ra yht ônĐg chơi. uic giác ca táC v gôknh nhận ynà ngcù dễ mt mt iưgn hắn Nình r,y pih H,cú ùgln rnu lhn uếhit
Đgôn v ca chân thy thấy Đhnì hhànt Nhạc cảm Khôn ,úcH và tm ơir. mt áCt ìnNh ncư ca ps
nh quyết kih ,àny đhn t ngoan tồi tránh nhtì huống Mnu ngoãn. iph
không trong Knôh ánhgk .na lúc hngnư àny ac phn dám căm hận, lòng
hpn đgan cảm ggni mc. nhìĐ nhạy gnr gntiế mình r,nu ar hmìn gicá quá hi, Ct nhn hcN
tt ùd hnkếi trong ònlg yht thiếu ca buông nv nig, òngl nưgnh thét ôgĐn ty.a đớn, ênin átC hắn ôKnh ca mt òcn oàg đau nv Húc
hcN nìhn ih gôknh úHc mtr àl yl àml yncuh đgán uđ, họ thấy gĐnô v nòlg yâĐ ca hn. ênn Đnìh ràng õr táC t rối, m,hc yth này mt nên lẽ hmnì cr Khôn mạnh mch trong angy cm ưt, auq cậy ì.g b ucch t
chuny chỉ Đhìn Khôn b và b ói:n "Không, aqu qua ãny ìnnh đùa y ac cúth ri hcN va một tm đgn yàn nhCg đi." h,pc c ahnth h,nua không, ch ôith.