Logo
Chương 120: Tặng phẩm

Hiện tại, hai nén hương đầu tiên của hắn đã đầy đủ, nén hương thứ ba cũng đã phát triển khỏe mạnh, chỉ còn kém một chút nữa là đạt đến một trụ. Hồ Ma biết rằng một thiếu niên trong thôn như hắn có tu vi gần ba trụ là điều quá sức tưởng tượng.

Vì vậy, hắn thu hồi hai trụ còn lại và chỉ sử dụng nén hương thứ ba mới tích lũy gần đây để chống lại.

“A?”

Lão chưởng quỹ thử một chút, buông tay Hồ Ma ra, kinh ngạc nói: “Nội tình của ngươi thâm hậu đấy…”

àl nhìn th có thể hngù cb ghkôn rct ah hu ut kgnhô ac Vi lực hpi gcũn ,ar olã, H áct a.r nhiên nhnã tuổi kôngh tiếp nơgưđ ac ny,à cl nuiô Ma
tt im ùD gcũn sao thc cs êmđ khỏe.” nhôgk cho ynàg
cb ms nchưg iak nhxa .htúc chậm och nhnì không ý, đi cười để ,đó này pl đi ,uaq rãi màu giy ar thấy đến có mt ct sc ơih tưl tnrog cũng ikh loã iác ra, đ oãL il một qu nhá phát áuq mt mở tôrng hik
n itôh áci sẽ yàn, Có
ngrto đu ơih eđn ngẩng óc ika. cv ìnnh gđn, v Nữ t tv chík
ý ngươi icv ũngc nrogt chú tanrg, ònC ơnh. ihnu aqnu stá
il Còn êninh hgkô?n nữa Đt nói nyuê:ch axoy
cho do này uynrt uycnh trọng, ơih lĩhn đi mt iđ ũncg :hk dự nâ “Bản cđ. oLã aqnu ai nói ca ta
ayt aM nói lo Hứa H không ng gnưnh hng ac av m,ht gn,m muốn h nlg aM H lại inơg. rt Vừa ynchu iv và nyà nió nhiên hc đãi bảo nì,mh tìm ,h htp vui lại đt iđ muốn lấy Tcíh otkhá huny,c trạng mât đu
óin thy hnp rèm t hhkí:c hắn mt cv yàm nrogt đây.” néV è,đn ánh ìhnn đồ rot,gn hcác gđan ưid đầy gubn uac tt “Là n
hià iln nưchg chút riã h ehgn óc uq tg Lão .nlòg đầu, at x,ong chậm
tử ra tth t, ơnh thnô c iTu chu còn tgnro ra nc sch từ nmh Hứa li nơưtg hcn cs có yà,n yha đối không…” nh tiểu s, iag r,a emx bối chỉ
áic ìhnn “Tự iưnơg tya cười, thấy, n một n đi!” hokát oLã gi quỹ nhiên cưnhg ó:in bỗng im
đu, ếT ãđ at vội b ngài ãđ bị, chun theo hnà i,v iThá ihk sm vàng nói: hnât Thanh kịp, ngưhc Đi li xem…” ta ânhn H ,ht Ma ra ta kgnôh rtnog cm quỹ yl đ gật s oba
hhaTn này gọi Cao.” “Cái àl gNc
một đó êrtn ,ra ihns bên Đây chưởng từ tgnrư yl ncgũ itb. ákch nlê vừa bỏ àl nàb vào hiTá ,nói ra rênt H nhà úcht ếitn nói: khối Ma ta trong áđ quỹ, Tếu va bc một cgn cạnhlão tc ,giy sau ib ahhTn
ohc ếuHty quê hưn chừng tv “Bọn uế,T àhn là n:ói oic đ Táih ntôh đỏ ưnhg là ta.” ưgnt hìnn này ht nên màu quỹ Loã phấn noáđ chưởng hôkng uqý giá, lễ hơic nrotg biết
hn,iu gnưi ht gnhià Tích iãr máĐ óc nhơ .đưc ,aig Hứa niag gưcn rgn il
mỗi vni nội ếđn chuyện tối òd at “Buổi gì, a,t ngày , của ynà nuế dn s ư.ơgni
n.h yd phải “Nếu ngkhô ũgnc náđg tn,i ht không là
kia ghcưn cưđ lão hnĩg im h quỹ iv nài.og ãđ uyhcn oãL nói lẽ Hồ igan có nghe này đế,n n tử cúl
.ln khí nghôk ùgcn ittế ,tt ra lc sgná lai noàg,i ìht rèn tương il dương cho lynu ếb Phong khí
ôl, nhogp ohC nên so đu liền t giưn bắt ta hnnah hákc ơn.h
v quỹ hgưcn óc nó,i hi .nvg il óc như lão hegN đã
àid theo đến ãđ hnh cho hu cưđ c,hưt đạo bồi il sắp yauQ t,t rồi.” ha ngươi b kp thể thân mărt ca
“Có!”
và nv ãđ trgno phòng oca Chỉ hình hnhàt bna tra Hắn tr chút c,b mc rt trở Đi li mt tun gnĐ .hnp ơhn cnò mt như đu gn Chu ,mđê đi. àv những nhâc họ thấy thực. kcáh unchg thiếp nưhg mê,đ không bn ginư
Thái tár Tcá hay ,hnh kêu bệnh ngd ênrt ahc nhiều đu,a ođ ưnig tt iph àl ih rút tăng nó khí iương hip gnnưh của nă đau nhh ìh,nk giảm cl Huytế s?oa Tuế, kngôh để và ah knôgh còn đo hnư rất
m gưin chút sự cho yv d: đại, num nưgNh ta ưigơn il bản có hki ngh?ôk m,gin od yd Đi
htt vội mới oãl đi nưhcg uq nà,y hàn vgàn mc ũgCn it Hồ đi, aM đó đi ly khối rnatg rti ovà cính.h
ct ct khối ct tm hPía rgà,n từ tvế rõ õr trên hkgôn rntê ođa ch àm pih ra, cho riêng, aik .hìmn rgàn hki igu
tệ, iđ ó:in knôgh đu, tâm nhà ngươi gt ct cười tệ, ôgKnh hânn iênL hữu
ênb nHg nH đêm, gnày có gnũc Đngư nghĩ: im g.n od đi Như goàin cn th nhgôk s abn uTi ,vy mth chỉ
ihp vi chơi nêTr hct ndg đối ế,t đ này uTế, tyuếH không nàcg uh thứ nhưng Thái hn.ơ lại ta
“…”
niv. ri hik àv H đáp aM gn in
H do àhn ãđ och ânhn ms Ma ếtpi k táohi được áthc, lên đào lý nghĩ i:ón at cthú iĐ nli at đ ưađ .ăn một t,t rtc ,niú
nnhì một trên ra tiáh nơh s i,ưc n.iuh cc n vi thực mặt inh os av ,lcú tt rt kỹ ácx độ ,đhn rt Lại ri
để ưc.đ àyn ht ilo ìtm đano amc gđươn cũng cam tiếp gnhôk ađ,on lão tcếi lại hnêni mnu rct nix H aM xin nưgnh noà
t ika ìs nìhn im to ca là lão: mở áic vc tay thấy otngr vt mắt, tm rtogn N iđ, neđ gì?” iĐ
hgcnư dò àm trong nàgi lớn ta quỹ, “Người hàn coh nxi đến angm gnđ dặn gni lão nnh cho.”