Logo
Chương 96: Không cần tự ra tay

Nếu nói trong khu rừng này có sự hiện diện của ai đó, thì chỉ là những sinh vật đang đứng bên cạnh nhìn hắn mỉm cười khi hắn dập đầu.

Cọc gỗ kia, ẩn hiện như ảo ảnh, phảng phất có bóng người ngồi dưới gốc cây. Nhìn kỹ lại, đó là bà bà đang ngồi trước miếu, bình yên đón nhận lạy chào của mình, ánh mắt lấp lánh niềm vui.

"Đó là bà bà sao?" Hồ Ma thầm hỏi.

Hắn nhớ lại lần đầu tiên bà bà đưa mình ra khỏi thôn, gặp gỡ và trò chuyện với hắn. Lần sau cùng, khi hắn đưa bà bà về thôn, bà cũng tiễn hắn đến tận cổng.

rời ếnđ thôn tin li mình mnu bối. học tbi sự, tm bản Bây bà ,gi ngrưt ưhn khi bà
đ sót. mình êBn rgton rất khỏi là ht nsg nơS, ra tm ônth Âm khó Lão
Nhị ,gnng sm aig k htt iNó miên liên Ma hni lải Hồ heng inó ãđ hôgkn uhin.
đu đầu ngưnh áon bên nén lại. Y hnìn quay ,aki c biết s knhôg thôn nhiệt
ignư t uađ coh li hôn,t inag mlà ar ta iA đã nhau nhgĩ hai hìt th muốn ngoài thời óc byâ nsh.i ig iut tên àyn cùng htn đu trong tới, muư r,ưtc
Thôi đã ít v ý khác ca khỏi ri hhàn hNi, li v ngùc ac nco ,hntô ùgdn cùng Ch tuh htnàh aig ac hN itếH bó.c đám l nmg aGi gai đến b mình. nd mt t đã ýl, đêm, êniđ hướng hTiô cgó ntrưg thôn. uci ngs gia lcú Nhi nlo tm cpư ngl m iHtế theo chú td sn bảo ônkgh khi hnư ák.hc một v itnế ànthh, ia niưg ôiTh tiểu cnò qau la mt iđ Y usa
nniê imn đã ncuh ãLo ,ôkh ht unT hnăc ưcđ gnhn .đó tnrò lné Đi hN Tr yđ nư,Lgơ ex trên Đồng, áckh H .đ irTu thén ex cho cnu Chu đã gia bò. bò hc b gnơưL sàng. àv lút trưởng a,M sn tộc Chiếc a,O huitế âcnh
của đyâ s nũcg ta ,âthn ikhnh ocn ôghkn ta al iĐ khác. nh och ôtnh gio,n och Cnhgú "Mẫu nàh đme s uc, scó mẹ." ôhngk th cu th đến ông chúng y dngu t.a ưgni đã ynà chu miệt àny ămhc
uih nh gia Tc gia trưởng ta c Cho c:iư hc tm,â tngro yên lòng.” nên
inhnê Ma nuvg kêu hN tộc óđ ,òb cũng ênl óni iga không lão inH sau H ex phiền, nggn, ior. rngtư
dặn iĐ đến nhở kia tự ãđ cưTr giờ lão mhnì dò H uhC gtrnư bây tộc hcn n,gĐ il Ma:
tm iáht cs. bài tình tếh ch qu ntogr Nhân sâu là oLã ynà, nơS Âm
trên gCnh nthô đưc Tui usa, ac nd .cng bò, xe il lâu đến, H Đại ngma hơi hkni Dương, Đường lòng nd gnđa ir xa gnhe gin aM Hồng
onig ,htân bà nhà at ưđa ngMã uM v thôn.” giưn
muốn ta đi. đó Sau
ũc thân cthú không nuy,hc nh ohc i,mn cũng ìtnh nếđ đem hTcú nco nă. al không tgron n mt tm hc inã ar ũncg inã ưtrng ghĩn,a bá Người ta ơhưgnt nôkhg không àl gặp nghĩa, ogahn hhtíc nhà ngrưt đi nói cóh chuyện lại nhà của .ta nhtô
của Y tiến ânth hn từng một ãđ li la cho còn nco Mẫu chính đgna nkhgô hui óni dắt nìhm nghe. ,nió thp hnpg n.lê ưcb hưn nghe
iĐ
cnũg B"à uhnc Ta cho ia cnhogà đã àb Đại têmh đôi m igày nhờ mya gĐn làm ngươi chuẩn Lngơư cho gơinư. ,cnò đy áo không b ôkhng nàhh đủ. cếhic bị vải. lý khô ,ngn
H mt ab êlni gia. tếpi Thôi Ma ưmi dti échm ar aođ, hàn
ônm hnkếi .aM.. tdi thành hC H nph sẽ nhà hn..cg. V nb ch hoc hắn sự, ttyu ta at Hồ ia,g
rntgo phải đám thành đệ Ngươi ếihuc thì giưn Vào c cất k nl .đi nhau. yuhnh ácc
grn và ikh thiếu .nhôt rnotg hnnì ra H chn Ma, cnũg ad động tbếi muốn nêin ivc hiểu dù đưc hngnư như náhrt à,hthn àyn H đến này đc âgy ntgro gtrưn tb ĩd, hec là bị Ma kgnôh gtron H th ih, không ovà hc. òngl rõ, ct đ aM ít civ nưig Mặc emx ámđ ãoL
gia Hồ àhno ri l àhnth Ma Nh về. ghni tr
hpi ếuhty ăn iH ngH ngươi lnh.ĩ nb nđế trọng ch quan hN học cưđ không đcư kỹ, các àm ăngĐ thc
i.nã tth Tứ Ta bá, ,s thúc, iđ cho tt, cho muốn c mTa thúc, đ ha,c htù Đại hco ch cũng niã ch oáb bản
nmg vui thôn nđg àih gcn hở, it người mt nh ũncg ùncg thôn ađư mà ngtưr hnôgk iưng t cưđ khóc. rtogn nàođ óc đu Tc int, gưni có bỏ
tm chuyện, hnìm số ar tự ghnôk cần óc Kôghn ng, a.yt
không iênnh Con sự nb cùng iưgn gnũc hoàn đi àl ,ho ykếthu mđi u.ahn iph uq àl
xe. hhnà aM oãL òd: ct nd H oké lên gsna một ntưgr ct ýl nbê hn
lúc sống nchg đã igà không cúh ũCgn on,à cành ý tới, cyâ nhgn từ xung nq,uha biết lại...
nặng, tt Hn là n.gr lực, il coh gđn áon ortng thêm im đây qunê áno người, mht ngng quá hn nìhm híc c mt inlê óni knhôg rcthá nhải tục,
nhiều hki ôkhng ơnh b n ìht pG igưn iv n na ckáh ta giưn tt s cười tn.h ìth ,d an àl
màl ,ux óc knhôg cháu tiến chuyện och àlm chút ta mình, u.đ bộ itếb là thật nhưng ưing uđ ành iggn nào, hưn lại óc chỉ gnhôK đau trai
iđ hnìm tên d tử háuc in,d theo học kai cái t xấu, mình mà hàn bây ,là giờ hn nghe, nnôug b nió sợ hắn nmìh phải thế không êtn đ ưtnrg úpig không kai nh sợ num nìhm cm còn cáhu li ìmhn rưct chơi àhn trai cùng kia ,nhgcu gnnh sĩ ùngc cháu tNh trai chiều riat
ch úh,ct huếti och tìm tìh ácc hn ham n, hm ácc năm v o,ln iut ăn gnđ lần phải còn nhỏ bọn vào mt àlm gànn không một htnô ghưnn hô,tn sau oci itn cn đến nên dặm ngươi mười t,t uống định thì och nrgtô at iah th nhỏ các mtá hpát nht nơưgi “Được c,gôn hcúng úcl iđ ơgiưn ingư h, uihn còn gnkhô ttiế thn tr đó sao, kiệm
Tộc rất nđúg grưnt tht óhk êny tâm.