Logo
Chương 103: Tiên Cơ

- Đệ tử gặp qua sư thúc! Vị tu sĩ Nguyên Chiếu Môn đang điều khiển Độ Nguyệt Phiệt gật đầu, nói: - Thăng Tiên Đại Hội bắt đầu từ hôm nay, các ngươi đi mở cấm chế ra đi. -Vâng! Bốn vị tu sĩ Nguyên Chiếu Môn đi tới bên cạnh bệ đá, mỗi người chiếm giữ một phương, khoanh chân ngồi xuống, miệng lẩm bẩm. Trên bệ đá hiển hóa ra từng luồng linh văn, tạo thành một trận pháp thần bí, sau đó mỗi người tế ra một thanh đoản kiếm, mấy thanh đoản kiếm không giống nhau, phân biệt là các màu xanh đỏ vàng trắng bốn loại màu sắc hào quang lấp lánh, không thể nhìn ra được chúng làm bằng chất liệu gì. Sắc mặt của bốn vị tu sĩ hơi trầm xuống, ngón tay điểm vài cái liên tục lên đoản kiếm, hào quang trên thân kiếm bảo phát, hình thành bốn luồng ánh sáng nhập vào xuất ra liên tục, quanh quẩn ở đầu ngón tay của bọn họ. Ngay sau đó, luồng sáng lôi kéo duỗi dài, cuối cùng hóa thành bốn chuôi cự kiếm cao mấy trượng. Bốn người họ đột nhiên giơ tay lên, nghiêng mũi kiếm lên trời cao, sau đó động loạt hét lớn một tiếng. "Nhanh!" Kiếm quang đột nhiên bắn ra. “Vèo!” Ngoài dự liệu của mọi người chính là, kiếm quang không thể bay về phía chín tầng mây, tựa như đánh vào một màn chắn vô hình, sau đó bị ép dừng lại. Tiếp theo liền nhìn thấy không gian phía trên kiếm quang liên tục rung chuyển, đột nhiên xuất hiện từng luồng gợn sóng lớn, bốn phía gió nổi mây phun, hình dáng của cấm chế cổ xưa hoàn toàn hiện ra trước mắt mọi người. Trời cao tựa như bị xé rách ra thành một lỗ hỏng thật lớn, bên trong lỗ hổng lớn đó có luồng gió mạnh đang điên cuồng gào thét, dùng mắt thường cũng có thể nhìn ra đường từng tia phong nhận đang không ngừng tàn phá khắp nơi, năm loại hào quang màu sắc rực rỡ va chạm vào nhau, tan ra, luồng sóng kích dưa lại tạo ra uy áp khủng bố khiến da đầu mọi người tê dại. Nhìn khung cảnh tựa như ngày tận thế, sắc mặt của những người đứng trên Độ Nguyệt Phiệt tái lại, bọn họ không cần nghi ngờ cũng biết nếu họ vô tình bị cấm chế hút vào thì sẽ bị xé tan thành từng mảnh nhỏ ngay lập tức. Lúc này, bốn người khẽ quát một tiếng, bốn chuôi cự kiếm lập tức chui vào trong lỗ hổng kia, sau đó vỡ vụn. khi bốn thanh kiếm quang tan rã, nhiều điểm sáng vụn xông vào trong hắc động, cấm chế đang hỗn loạn không ngừng cuối cùng cũng bình tĩnh lại, mấy tu sĩ của Nguyên Chiếu Môn nhắm đúng thời cơ, Độ Nguyệt Phiệt hơi chấn động, đột nhiên bay lên trời, xông thẳng vào cấm chế nhanh như thiểm điện. Trong tiếng kinh hô của mọi người, ngay khi tiến vào cửa động, Độ Nguyệt Phiệt đột nhiên bị tu sĩ Nguyên Chiếu Môn thu hồi lại, tất cả mọi người rơi ra như sủi cảo. Tần Tang cảm thấy trời đất trước mắt quay cuồng liên tục, cả người hắn rơi vào bóng tối, mọi người ở xung quanh đều biến mất không thấy đâu.

Không phải trời đêm, ở bên ngoài cũng không phải kiểu trời sáng choang giống như ban ngày.

hoeT s iD đ đc nhc cũng ý ưnđg htc một nh chú m rt dgn hnt oac thật Tang, i.tb ngd gdùn iv đ àl ra ar nT d Hìhn ùngc tm ón im khgôn đnga hìt hyt được địch giới ac môn mc k, hay. nnhgư nghĩ áoHn ngr Vn mt òd công gncũ dĩ óc tác hápp đều óc mi
hki lập Tgan iún Nhưng đá l.n it hđn gln ac trốn uas ngt ìht gđn lên một oàv ct sp Tần l
quan nv bị to hnư đ hk trình ar gnhưn nagT sơ lát nhìH ac nđế xuất h đưc gôknh nghôk hđn iđ hn sát oCh t thân uến cũng rt hn ĩ,m cao. chc nrotg cthú cđư .ý th pnhâ Tn caưh dù Di Tyu năgn đạt o,nà náoH óc
gbn khác tm ngagn mặt Tang c ir nT nT lên cưn, đất. đá elo nếbi elo tm nnêhgh tm iđ inú, ướt nếđ gnitế ũngv đnh ra một ngt thm sp ngaT uSa .úni từ nêhni lúc, lớn, soạt hnhàt Lúc sau
thì áhtrc ca may, ở, úcl vào thể qiáu nào tt iơr iơn trong ưnh hik da hc hnm đgna agnh vn đúng có ixu àvo ađ c riơ átB êuy nb iđ unế xo ưhn uá,iQ vận aSu vùng mc ihp vào vậy. nugx ncũg đều
h,cán hntâ nVâ ht đột niơ yl nT biến hn íhap nhSi là nnêhi đôi hôgkn hin mt Dực ir ũgnc xuất hànl iơn gnaT l,át biết sau nơi oSng aoS mất. nhìn ìg, bc àny cgnũ hcgn ca âgmn tt yàn gnlư trầm
iv ìht ikh thấy tại xa cm một tm mt làn ch nnê tưởng hồ, hơn gnđa cnò mù hnư nnìh rt nkếhi nnìh ac mhp có ohc ,inú gortn ngGi hìnn nl địa nơgsư tné vi tn ac th ,yv ưnđg so tgư.n s
ac điểm mi htoe ưid kinh uH ôv với ytu nht nng aqnu nrg chân này xuyên tm áts gaTn úin Tn ,ln nhuaq trong Tang so ir Tần náođ đến ,úin cao ir. xung khoảng, nưgnh ngn uqa ciu một cùng không mih rng
nuxg àl gany bùn rng bc hôi ũMi phía âm lập ôv ưcđ ìth nồng nní Tần u hiô tn. rm aqhnu là thy tanh an mt ,nc gTan phi đagn uas ngũv h,t tưởi, gni nnhì tc tm ra đó chút hcnhí ùmi miù óđ tưrc ngđ
ar ,uas iđ lớn. cht im tM s Tần sau at̉gn t đá lát nagT
đợi t nxgu, ir ưhngt gđn từ gnTa ciá nên ìg ghknô àm đầu. tm nhảy gnưh quanh Pháp, đnế lặng xugn ntĩh mới pgnưhơ hti một lẽ cây yagn triển Tèro hCi loa đã yâc nlê chờ tb lát Tn Vnâ nĐ trên mhn
ăThng trcư ra phép luyện nhiên to óđ gưiN Hình đơgnư nh iv hntâ chú này, phép ln hc.ú ch vì một hpân dngù nmô il Di tm hội ứng đại Hoán nh êTin hắn phó pt
cây cưn ra s ibết íhk rgnot nanh ngkhô háhnn giống inggươ áic mọc kia dyà hiơ sương ,mtù như quỷ, ,đc rm ognrT lmà àl ngbó um .vut maú och ca ycâ nghn ngr cá ayh những bên đ,c ùm
àml Làm vy, đc htn tb i.tôh nưh thi óc cvi à,ny cn .igan c,ơ ắt gnuy ihp cũng tr cmh nhiều bưc tng đu rất iơn Nhưng
lực yhT ìv Nngưg và ưhac đ chọn l.n thời ưngCh ac quá Tỏa vẫn tihn hn, hắn nagi nHhoà àv Giang V iB khó có