Logo
Chương 112: Đồng Môn

Trừ khi nằm rạp xuống bãi cỏ dưới núi, nếu không bốn phía đều không có chỗ nào che được thân người cả. Chỗ này thật ra lại rất thích hợp cho việc dụ ra rồi giết, Tần Tang nóng lòng không đợi được, đang định xuống núi báo cho Thẩm Tinh biết thì đột nhiên nghe được một tiếng nổ ở dưới chân núi, sắc mặt hơi đổi. Hắn lắc mình đi về phía rìa đỉnh núi, thấy được chân núi đã sụp đổ, bụi mù nổi lên bốn phía, trong đống đổ nát, mơ hồ có thể nhìn thấy đao quang và kiếm ảnh bên trong, còn có thể nghe được tiếng la hét của Thẩm Tinh, có chút dồn dập, thoạt nhìn tình hình bên dưới không ổn cho lắm. Thấy cảnh tượng này, Tần Tang tới gần một chút, lập tức nghĩ cách xuống núi cứu viện Thẩm Tinh, nhưng mới đi vài bước thì cơ thể đã dừng lại. Liệu đó có phải là một cái bẫy hay không? Vẻ mặt Tần Tang hơi do dự, dù sao hắn đứng trên đỉnh núi lâu như vậy cũng không hề phát hiện có người đi qua, Thẩm Tinh núp ở chỗ tối lại bất ngờ đụng trúng kẻ địch. Ý niệm này hiện lên trong đầu, mặc dù Tần Tang cảm thấy khả năng đó không lớn, nhưng trong lòng vẫn cảnh giác vài phần, dùng Lạc Vân Sí ấn náu thân hình, lặng yên không một tiếng động đi về phía chân núi. Không ngờ đúng lúc Tần Tang di chuyển đến giữa sườn núi, lúc phải đi bay ngang qua một cái thung lũng, dị biến đột phát. Trong sơn cốc đột nhiên xuất hiện mấy luồng sương mù màu đen bắn ra, nơi phát ra sương mù chính là mặt gương đồng, gương đồng được phóng ra trông như đại trận, vị trí ẩu náu bí mật, khó có thể phát hiện ra. Màn sương mù đen này quỷ khí âm u, hàn ý bức người, nhanh như thiểm điện, trong trường hợp này, sự che giấu của Lạc Vân Sí hầu như không có tác dụng gì, chúng dồn dập phi về phía Tần Tang. Chiếc gương đồng này . . . Tần Tang tỏ ra sợ hãi, dưới tình huống không thể trốn tránh, đột nhiên vung Bích Ba Kiếm trong tay lên. ‘Vù vù!’ Quang mang của Bích Ba Kiếm phát tác, giống như sóng nước vậy cứ thể mà vẽ thành một hình tròn, nhanh chóng mở rộng ra bốn phía của Tần Tang, va chạm vào đám sương mù đang tới gần. Khiến Tần Tang cảm thấy ngoài ý muốn chính là, sau khi quang mang của Bích Ba Kiếm đánh trúng đám sương mù kia thì nó không hề gặp trở ngại gì mà từ giữa xuyên qua, không có được bất cứ tác dụng gì, mà Tần Tang chỉ kịp sử dụng Băng Tầm Bảo Giáp, hình thành một lớp băng sương hộ thể, đã bị màn sương mù bao quanh. Sau khi sương mù đánh trúng Tần Tang thì không hề phát ra một chút âm thanh nào, Tần Tang cũng không có cảm thấy đau đớn. “Ong ong...” Gương đồng ở trên mặt đất đột nhiên chấn động, chậm rãi bay lên, càng ngày càng nhiều sương mù toát từ bên trong gương đồng, xung quanh Tần Tang hoàn toàn biến thành màu đen kịt, bị sương mù vây quanh không thấy rõ năm ngón tay. Đúng lúc này, bên trong sơn cốc đột nhiên hiện ra một bóng người, đúng là Thẩm Tinh vẫn bình yên vô sự!

Thẩm Tinh cầm pháp khí gương đồng trong tay, sắc mặt khẩn trương nhìn chằm chằm vào kính trận.

nrt nggn có một rt Sau hơi ugnC ưsnơg lao phía hp inTh. mxá t man thu tm si mt ưrct Thẩm hút nb il mo màu ơri ,li il gào vào nhpgo đã về khói, không npgoh boa b trong xuống còn hànht tướng téth á,lt lâu họ, bgn tro tm cuồng
sắc tir bnăg miũ nổ áhn động ođá ahíp rtgun, vụn nr,g tm gntu hoa. nh,n gign 'm'ùB mâ anhx, nhnha hnư Tinh iag ôkhgn hatnh toả ngás bn hC tiếng v thấy yđ ra mt ápoh rit êtn riơ hnc núi Băng
mt gcnù Tmh nhìn Tinh, ôv t hnư mắt rtgn m:ãn ngig Nam nét tb
amn lát tử nngâ nhỏ cS yta nàb nhàng unht đi tm chờ ngượng ri hn ếđn nhc nkôgh lấy an: bên óc lên, vai aih nm thúc tm ngùng, cạnh nàng, mhT tnr ,inhT giọng tch
nyà t,rn nơggư inlê duy tục nht không híap tay nđg hty lnê vào my nêrt hổng tênr yba àov giữa nil đmi trung, gắn gương b kính nóNg đó. nhanh lên ugns cái chiếc hgncó ,đng l
n,ah btiế àno htế ngươi sợ tnrgo Quái n,ôm ãđ bên hgcnú hếCiu Sư- at ta thể không iđu knôgh nht ?hc v ônng làm s yv, mấy nóng ngNyuê uinh li, ưgin Tnh đa ôntg kính cao ìg còn Âm coH Hơn trngo ếint b thủ nòc gnơưi như dễ àvo nữa, nếu gòln ,umi Btá gcũn uâđ. dùng mc àdng này olã hắn uq iôKh tđ
in:ó hn im thở dài ihTn bm õhn,m trán lúc mồ hôi, êntr lẩm Thẩm này đ
lưỡi hTahn aty hncá phun thân tm nTh,i thnâ hik nh áic àX uđ hmT irơ bật ht tay c nògl nh, bàn c xì, lên dùng ayt nàng.
óc uàm amN lên. trái nhỏ t con nhxa quấn cõng bo hncá m,iếk rn tm đang ayt êtnr
ca rõ mạnh. nT õr tử gtnor mna rgnot nghe ccáh âyv nàto trận, bị Tinh hai gTna ct ưxng đi người chấn cùng ràng động được Nghe lp ô,h bộ thoại kníh Thẩm a.ik cuc ràng yht lòng
đen na ra hnư Nhiều tràn hnư ếCich pl gương at chỗ, àum ơnsgư rẩy ct ùm inhu đang ngừng một màn mt il, nđg vy sắt t càng ngưng hôngk ĩnth run sương mù .eđn đen.
không kế dễ gì. únđg dnàg -Tần igưnơ ưs nmu đ, tnhí
y?nà mhT- lcú núhgc at mnă canh ta uim, iưng hóa. s uyln đã gcn ol n,igơư sớm thì tại Xà ta voà chỉ tp nói gì thạch ym đột cần hợp đến hnũ tămr ig li để hnkôg đủ aih Ch hpá eđm óc at ntg th bài, icv yb, th iv ig Thanh aso
Tử, nbăg bya hútc linh no,iàg tên ênrT mũi mặt Giới Băng ra tay nhiT ùngc lực l nêb àvo ra hi.nt êln v mhT Tnhi tnogr ũim cuối mt mt emđ àbn do tên órt úiT d,
tnh ơgDưn ưđc, h-hTc hnũ hgcn htch lgnò xong qnua nhũ mt ?sa"o không đi của luyện òcn hkngô bằng my rntg đâu hìt rtong tih sư ahcư miu mạng tính iak l nh,yhu kai óha itg ưs gucñ
auq Thm hniT tngo nói nbê, ayqu tm nũng đầu nu h:n