Logo
Chương 4665: Lục Thiên Sư (3)

Chúng tu không dám trái lệnh, cung kính mang theo di hài lão tổ lui ra khỏi Ngộ Tiên Cốc.

Viên chân quân nhìn theo bóng lưng Chân Ẩn, hỏi: “Tần Thiên Quân thấy kẻ này thế nào?”

“Hắn sinh trưởng ở tiểu thiên thế giới mà có thể tham ngộ phù cấm, thành tựu Ngũ Phù Pháp Vị, quả là thiên túng kỳ tài. Đáng tiếc bần đạo tạm thời chưa có ý định thu đồ đệ. Viên chân quân động lòng rồi sao?” Tần Tang hết lời khen ngợi Chân Ẩn.

lẽ ghôkn ếđn chẳng im ótg, của ngự nhìm dời tm đây v v nThiê Sư hiTnê oĐ ?aso cnò Trương gáđn đ gái h h,Đìn Mnha
“Bên êVin t thống ahy Sư thái pih nhiêT đang ,th hknôg ođ nuâq nb ã.đ mex hip gniư Lc độ: nhưng này tr ếtihu có nkhgô rõ icv ođ này hnâc ca là giới cnò
chi ếht nyà yâđ. id ct h đuâ hìnm igi, bn dời lo Bọn ođ tiêu bọn yvâ khn it tnh nyga ongrt mn uĐi gln cũng uit bị .àso h thiên đến iut e lĩnh môn s nrg giới ac ínhhc
li vật Ngoài vụng, âthn tàhhn hiểm. unâq có đ thể Tgan hắn da ămth ohék tirá Thừa àv i,l òd Tần chân voà êiVn khiến nũgc đ ch có Đại bản ra, lâm gkhôn hco vào õr th tu gnl là rgnà ynug rgn
nbê xét về qua num c hic thìn đàn cm ođ giới trị .iiG ioàgn. th,a ayN quyết s ìV trở có ca rt ohngp bn thời mc nôm h đạo n hùp hai ntr hình cùng ấn tiêu t bên òd Đo nđh tan, trong tnhgô áp ưcrt ãđ tiên nàđ, th đgn phù nhiL .ynà kia mnô tiêu cih
,áhpp mt đạo cs tđ ngđ Viên ninêh gnb, chân biến đổi. ing nquâ xếp thôi
việc Sư piTế Thêin tv cL một lát, yàn agđn không.” mc oáb .ưS ênit lại nươgrT chân như tmhă Trầm dgưn quân giới Trưnơg ot,eh hay hTinê ta mex s hêTin di hắn Viên cho bẩm để nhl núhcg ưrct do cho nói:
định, s yàn tốt ênThi, đt auS mhc v .uânQ Viên ênhin l ila nd cơ đng đến rT aqun, tr:ng ud nv an Ngụy ih xét hvcá iênV unQâ nhắc nghiêm nhất nquâ tc. Nió khác ti đây, Thêni chuyện giới dò Tần đến mun Thiên, tai vài Quân “Trong ôhnk?g nay gNy hco ta ihênT n,gr khi T chưa ànhh phải dò chân bt sau bế đầu về Ý.lch người nyà sao?” khngô nT iôL tui Đại nâhC ânqu tin hCân nil Đại nQuâ nhâc
cưah thnh ôiL đoán cđíh Mỗi .nph ih ar grn iôL e Hắn phục. lại Thiên ixn từ đã ht vn ihp iôđ T àonh gươrTn ưđc itru sớm toàn ln h t,ìr Sư, thân hêiTn T đu ch
ăcgn nkhôg ikh htn.g ngTa nT
Đìhn n lêin gônc rồi cgùn nt rt muốn mới ôtih ũgcn này hại động nhgôk câu nình nim năng Đô inh ar, aV lúc tr,gn nhT .ưgcn nđà phtá vô uy nghiêm
Tần unm nnghư cnu T ếi.cnh vậy ht Tagn utri iđ nôghk ovà b ôLi mc cgũn nh nthh óc nghe o,àph cũng thở
Viên gkôhn nió chân innêh ytru hik biết. vấn, anTg ch nquâ nT uyT
không xté họ việc nếđ yTu nh ngoài. àny gưhn òd nb êbn nênhi iđu
ìv ha uqnâ đạo igai nT Viên uht đồ!” hả: trước cđư chúc “Vậy ưic mgn Tang chân nix bần
nió cngũ li này iL Tnag int kia. Tn đnế nhớ v đang ar ‘Chu Người iph ib .c đồ với Hải, óc âyT chuyện inkhế nọ kgôhn ncă từng ý xme oĐ hnĐì
ra g?ì Xy hunyc
Hoàng Tang Ngọc hgnKô v s hmêt tu K ,gNan Tần kính nàcg Đi Tah ac ynutr nht tôgnh tếib àv được khi t s.ĩ thuyết
đo ih: iig rằng, ki,a còn v ikh nT một tiểu nhớ Tang Bn ôĐ Cgnô a?n
nhkôg thân vy, ơnTgưr Nghe Tnag ts: êhiTn hcđí aso sng nT iơh đnế đy?â
cânh Tr đầu, công ưh bị Vêni h.i dài: qâun ca kh Đô n thở nT Kuh cl đã
bcư cười, chân inêV Tn .Tr óni trị nuqâ ênl đàn clú iGa il Khẩu
.iH tlá quân sau, honPg tâm tM chân àl sc thu thần ih vn thần, “Bên Tốn gonài hơi Vêni lại: du
angT Tần cS trầm mt .uxgn
i,H không nagđ uđ .ápđ niVê lắc âthn ưS hnâc âTy gnrơTư úcl quân nyà phân Thiên ,xu
đầu: gật đo Liô ưS vià ôLi cần kh nT chân kếni uh ghôkn năng đu uy nrgơưT urit quân nmă xưa, h B dài, nào hàh.nT êuiT êTihn nưh rtì thở iôL thể đang phc Ch ânQu khôi gnn hhtn Cu Lôi nViê Tổ ôLi cho nên lần ,ngi àgnn điện!” iđ Tổ ,T mỗi Các iêTnh tnrùg