Logo
Chương 4701: Thiên sinh hữu khuyết (1)

Tốn Châu không phải Chấn Châu, nơi này thần đạo không hiển hiện, những kẻ có thể dính dáng đến chữ ‘thần’, rất có khả năng là người của Hoàng Đình đạo.

《Hoàng Đình Nội Cảnh Kinh》 của Hoàng Đình đạo chính là pháp môn tu trì thân thần. Hoàng Đình chi hội lại gây ra sóng gió lớn đến vậy, việc cao chân của Hoàng Đình đạo xuất hiện tại Bắc vực Tốn Châu cũng là lẽ đương nhiên.

Tần Tang âm thầm đánh giá lão ăn mày. Theo hắn thấy, lão rõ ràng mang huyết nhục chi khu, vậy mà lại tự nhận là ‘thần’. Chẳng lẽ thân thần cũng có thể thoát ly khỏi bản tôn để độc lập dạo chơi sao?

rộng, ri agi dang ưmb ơl xgnu tm thc trung, ápđ vỗ cnhá t ny,à t ,cái gkônh lgn khẽ tđ. cLú
hnt mắt. ca bên tm anmg cánh any không b,ưm người cm hpn tuh là một Mục giác ah g,nđ cảm iôđ rt êbn là ng với chiếm Nogi nl Điều đã hTêni gnàn, ntêhi hề imvê chướng ging hình hút lôi đồng, phượng Đip gnnhư .ipđ xích hnư tênr il nrt hìnn bhíc đnế ahthn ánh
ti khi v, mi xut mày hiện, ánh ăn iõd tm cxá đu gaTn nT theo Sau đã lão nhôgk tuh ai orgnt téx nhn .mhìn
vẻ t lôi ni u,ychn gnrto lưu đình màl có không mid h htn tđo ta lng ly gnđ gncà ah th bt khiến người cphá,h nình quang hn ôil a,h k nhiếp Điệp. ,r thẳng, hnkgô ngừng Mục at Bnê pđ cr nêiTh dám đôi ac huyền
.tt đáp: ri Tn tm nhc gTna hc tlá nCũg
lên. dường như cánh ha ihnl ilô cmh eól nÁh mnh nêrt cth mục iđ, nd ngás nàng khoảnh dn đất, đang mbư gnúĐ quang l.i êtihn hkc n
ăn iđ ogànH ưnơgph yha lão hT ig ac bn tiên tử: ôgnkh điệu lạnh bn s ht ôgn ođ inênh hoa myà tht iogá? hkgôn ơĐưng hc lỗi ý ,tgròn đ đo đạo, là không gnhc nhgkô nT Tang gưnđ mắt chặn mht ysu hn là gọi đoán óc Đnhì ging lão hnt.
Qu thc nghe .aqu
h h?pòng umn ngẫm iuc nì,Đh iđ ác nT ,lão bn òlgn hìnn căgnh nbgó phải nh đề suy ongrt ùngc của oãl nghĩa đ oĐ ăn ý lưng ý mày, nTga bt theo lgòn với hc il những không àl ám
còn chỉ ac lo,ã ìĐnh nghĩ nhgn đ nói lão sao? nogàH thì ếTh nrigê àym il thái ăn usy đo ưgnh,n ca
phù vui đi hoàn hp k Đạo htù lẽ ión, achư v quân ìhnĐ yht tí là Càn iuĐ yàn toàn lời tàhh.n ra, cch iv goàni ntg không đ nâch hunyc nòc ,đhc với niVê huâC ãđ gnũc ithá nmu
để ich hk chnâ h.i hĩ,ng onàgH phái vị cL rtn iTên gt ođ ogrnt ìĐnh này là Tần Đnìh gònl ganT ta aoc Hoàng Ông do uđ, thầm hn đnế
Đi ânuQ tn yđâ iol hTnêi lúc e gi iah àny t trong không ãoL oct mày Đạo l bộ mênh mảnh phận ăn vậy. Hi đgán ogPhn truyền yagn hgtn chác nT đã trong ctr tm nyà ch mt lẽ Danh rT như b hnât uhi hắn, lưu ‘Thiên thể luâ ếpti ac ưcah ch unryt trước môn. tm, in còn it đến àm hhnna mông, nQuâ uCh in ngr mi Canh cũ T,r hc óin
thnì nágĐ hip Bn gcũn nhyuc óni: Tgan nT úđgn chuyện gặp ehgn àyn ncgh hn m ếtci chỉ ar myà sao, àm nghc hnôkg huín ìg? mà àl ccu ión nôg itên ibết cúl ùm đạo uhi rt c ,ếđn dịp,
nh nhất rời ưnh olã nôm, i! thấy phục ra tm Đạo nhis điều nigư ht ẩn num người cùng quay na óc at làm Lão b inó: nă đầy hìnn mày thời ìnhn mạch phù ,sâu lục chợt Tn đ,i norgt lúc ý vô Cùng iác t thật èbn là gọi ,gưnh nagT aho gì,
unâ,Q nh Tn àl Thiên .đu ,hgônk gi cm hnp Bất nêiV hắn đội àl nT na h,pt cũng lên hnâc không ir. Đo nh ingh xme nmu qânu với s íhcht uqnâ àny k đhàn hhàn Tang sớm ãđ chính Đình yah hip muốn ũm onà muốn thể này. áic một ânth thiên có ar đui
mt đầu, thời niph một áo, gt lògn ghnn phong hk đo bế Tần sau T tya quang. htp Vào gaTn phóng lnih nđế ra H g,đn chuyện động ra iak phủ,
hC ámd .hnn ìht giáo ghknô
gaTn sn ct người tiếht thhn Thiên vc mc ivc clú động nếđ yqu bị nhận nh ôiL sàng aV ri ókh Mc nu.ih ,ma Tần ,chđ vn âtm ũcng nhìn đón cũng dao iurt cm Mc kíh nrt ng Quân. thiên áith cần yTu Đpi nên am Long đầu bày ngoại Đi.p cuối đã hưnng nhiên, không của tránh niThê ntrê là không trạng nh được t ,ynà của ikh phi
nth có giác này nếihk ý ngaT là, iĐu tr chn tận đ nT nđế ca nigư ì?g tìm cuc
cnh h.nđ ctúh ra, ihn bóng tán, Linh guanq bưm uêit tb pch
nă ưđc hứng dàng ngọn khiến â,lm giá bưng một Tần àvi đ yqutế hi ch đó óah ac đã được ãđ đíhc nv ưgdn mgn hci lão lần ac olã yàn Hoàng giải bu Thiên rc âul. đến lớn. gọi d nuaq nhTiê ri nói nĐhì oLã ut đầu lêin s sẽ rượu xtu ogtnr st nguồn cúkh óc Nay sự ihn t átnr Q,nuâ mắc nưh “Nói đến thú, iig nuâQ m hoa Tang tìh, at n,l mt mt nlê nan ig.i ntâh púig ra mày
aqu ăn Hoàng c,v à.ml cũng N ý. mang ngài cái ta ìhnĐ gp bị cl, ng suy myà âu ln nào, là nhCg li có từ àov lcú hêiTn hẳn âuQn một ũgnc chc là thiên chuyện Châu nhàn, ?hn rtnê aho đcư hay t tághn uas kghôn hề ênTih ép im:g lao ir lão hpi môi “Lão th cB Tn ãđ tại hội nahht chi Quân ynà cười ghen mạng Không đến hgcn buộc ig v
nhêiT nàyg ig dn àl gn đã usa, ta thấy bên cư.đ hao hiC đồng yat yàm một ơni, cíthh ơs ongPh oãl sẽ nìhn iđ chưa nh mười iTênh àhhnt gnn ànhgn Quân nă dứt, ag,nT loã đ,o áo nói: t dt ca cếli Li đgna Hải, àngi nhiL tih ếth ghônk đi ar cho Tn n?ào bờ nùgtr nuâ,Q gnb ònc igi
rồi. ra hỗn Mc ma hiện n,đ ,đưc xem óC tyh ãđ ikh nãy dần htcú i,l nTêih ca ht thoát táo cht agnđ ý bna tmâ nd thn piĐ
àl đi. àm Dt uc lại sam, aht êius li, ăn phá ,dni ý toát yàm y nl totá.h Vẫn v cỗ uđ ar lão ogpnh nbg tm gnhnư nv
“Lão yr quấy nữa…” tử gọi ta ôhnkg Thiên oah ânuQ
oĐ hĐnì, cih dù liên nh oĐ hn anuq ih không Hoàng thiên thì đi nào định lại Đình ìhnĐ ếNu là nhận th nráht n.a tếh ,âunq phương trốn ãđ được yv đến có cũng
cho ac chi hntâ ar niưg àogni ti.ếb để trò ngcô khai ,nh umn nuyhc pnh âm với ăn ymà hn thuật aV lão exm dùng truyền ôkgnh r,i gcnũ
pgúi rt thận Mục va Thiên vi Li lão hnTêi av pĐi ýl hp hnnâ hit trúng lt nơH àyn cẩn mtâ ac nă c đ gian bí phen. nàoh v tàhhn ưđng, đã konhg ac i.r an nghị tu ht hắn, mi có b gnc hn sớm ăn lão nch myà nđhá hntí đ không yus Mc nếu x,ác pĐi yàm hay mt
H đ.gn suy Tnag ahíp uth dgnò ưt, bay v Tử il Tn