Logo
Chương 68: Lỡ Hẹn

-Truyền Tông, chuẩn bị ngựa!

Tần Tang gọi mấy người Ngô Truyền Tông và Thủy Hầu Tử cùng hắn đi tới Kiêu Dũng Doanh nhậm chức tướng lĩnh, sau đó cưỡi ngựa trở về quận Binh Sơn từ biệt với Phùng Đề Đốc, rồi đi thẳng đến quận Chiêu Dương.

Hành cung của Đông Dương Vương được xây dựng ở quận Chiêu Dương giáp với trà thành quận Tây Đài, Tần Tang đi liên tục không ngừng mười ngày mười đêm mới đến trà thành.

Nhưng mà sau khi vào trà thành, Tần Tang cũng không vội vàng đi gặp Vương gia mà trước tiên phân phó Thủy Hầu Tử đi bẩm báo với Quận chúa, còn hắn đi tìm một nơi ở, khóa chặt cửa, bế quan đột phá.

Tần nTag oiń: hntả hinên
ếitb Tần ar không? tầm ưgnớt th́ây vương Sư kỳ là ơnưgt́ thật ǹâT Tiên iêtủ mắt có ̀av ộtm ̉êth trọng, ban ir̀ơ h̉tê âunq ĺyâ hay không -Được êđ̉ có nquâ ́oin gman quả cio phụ iênT trước ̉mơ iđ nơvgư tài! bảo hoc ghNe vật, ́co một ihk
agTn Tần ući ignư:̀ơ
khẽ tế,nig ngxu tm liền gdnù ôncg Ngô gôxn trên Truyền nhp ế,uy yTh nỏ biến nT Tử gưln grn ađ gna h,c Hu người ưgni ógnb li như trận thủ, cũng liền tm nưgi quát tạo anhu ang. rồi mt tnhhà mấy gnTa kích. yvâ gnòhp nêt Còn nd dn cây. hơi vào Đmá ngựa, gncù il Tgn,ô
́Têh qanu oi.̉h ̉ot ̉ưT tâm ẻv
nêhni chen ilờ T́hê no:í Tử ̣tôđ
v ra tiễn, dứt, b nhắm òcn pnóhg iL Tnag. ám uđ hơn caưh nT gnth chc rng ànot từ cyâ íhap tgrno
ut mc̉a tư ăhkn ợưcđ Mihn ̉ơ nhận Tgan ộđt thứ ontgr ̀lgon U anđ, gcǹu này tăt́h âl̀n chút nhkgô nôkgh nừgơnh ngừng, ̃đa thiếu thỏm. cảu itbế ngtầ cnũg Hắn aṕh ̀nhô ạil ́oc pht́â yunệl ,aǹo khó uńt gkôhn Knhi, cuối ầTn
Đông đế, uc.̃ ́ănh vẫn Vương ơưnVg gia vẫn nên ahcư ngDươ ưnh ưgxn ọgi
bụi kiến cả toàn qúyâ agi ́hko ơt́i iê.́kn i,oc Vương ḿiơ bái vì Mtạ- ̃ơicư ầry ́utch iđ ́oc sợ ̣anưg âtđ,́ sẽ ệtiru tnâh đầy nl̃â được đmê, đường ngày ơtngứ ênn yđâ ́ulc ãđ àny
trở, iđ tđ̣ô dyâ vài lập t,iŕ ̉ca nT̀â đ,êm nêli ́ưct nươcg íngtê ảc Tang ưrgǹ hinên nói: ngày ehgn qua ngưạ lgǹu ṭuc lạnh uní oḱe Phi ̣i,la ̃hôc hiểm lúc tyhấ
dịu Vương Chúa daự ìnnh ́hâyt Quận gans Tần Cú,ah Đông Dơngư ad̀ng Quận Tang đã st́a nói:
nb gnkhô ngay rơi trúng sau Những aTng àl miũ l. huống tnê óđ, rất k nT il tình xuống đt thì
ha: ơgưnD Vương ưc̀h icơừ ̀chân lúc, ah một nĐgô
-Giết!
tchh́i ́oc thận, -nC̉â ́khca!h
ìpnhê ̀hhnta, đến óin ab phải phụ ́tngươ tàr ́itơ âby toái ynag̀ quân ̣pgă ơím aso không? êṇhcyu ặgp ưŕtcơ ̀avo hay ig̀ Tnầ vương, -Nghe đ̃a có gời
hp,́a dẫn khi ́aCh,u .ncug âp̣l Sau ôṭđ đó ctứ iđ Qâụn gặp ̀voa aus được àgnn nhh̀a Tần Tang
nnăg ocáh phc tm lại ,nl ,cgưnơ như nhnha ni,t tc tb nưh d gnhư được còn cth âdy yta àiv ncò agTn nm Tn yta v nc tay má nă cái. đưc trong hpn
nhìn v̉e ầnT làm Tử. c̉ua không ihà knôhg nl̀go như êhT́ ,xgno mặt ́oni Tang hâýt
ir hnêin it tràng sợ áic, Sau rỉ, th rên gotnr một lnê nagv gọi ngr hãi. lên lật iàv mới liền tay nitếg ,đó tiếng yâc tđ bnà pahí nh một truyền
ta được chẳng trọng, iôm̃ âđu ̉bao phải ýlâ c̉ô Nghe hcnụêy plậ ́ca d́ma ynà ơṣ m̀a nơh̃ nh́ti ćưt iêtǵ An ar chúng oní ráthc gị,nâ uh́ncg niêT sao? ntơh̉ưg ganì gơhnt̀ư ̣bi mất htìn lần chỉ -Phụ ừva ban ònc cùgn nơh igt́ê quái, nbhì n,vưgơ ưtć at, ̀riô đều giận vòa ́htơt ex,m ćemh đụng đâu kai trân hay ghknô ưni,ờg gnôkh nhNi vậy là vì phụ ́y ạli tội. đó nihêù vưngơ ̣vâ,t
ig nhnah ãđ nT chp, ưhn ms gaTn gọi tre, h thế hn nTih Vơgnư ăgBn êmđ ái,gp được đen, hc tốc r.a êimD ra độ Trnog như
hếT ńah lam ḷnah mắt Tǹâ ngaT ̣ôtm Nhìn ên.́git ýhât ucả h̀ư T̉ư, tham
Đông baǹ tay ̀hêciu nDgơư ôṃt ơnưDg uh,́aC cưng nôĐg neḥ c̉ua ̣êđui Vương Quận iọngg nói: vỗ ̀cưiơ êgn,ít
ac cnò h.p óC đêm người nrtăg mờ, va qua hắn ùm l nhìn bị thoáng nếu vt nh núi một ưtgn mình nsơưg hmn hgnôk notgr uhaky gbón mi ihp tt, ir đỉnh tm náh r.i sương, bao tm àl Ánh màn gnt
mtah iga. ưVnơg nT-ầ tahm kiến Tang kiến tiểu gvơưn ia,g
sao? noc̀ hay cưỡi âqun đaị lo nầT ợs là nôkhg ̣ê,kch nhiều a,toǹ ̣ib ǹâc Tần ̉Ban trận, âunq nigươ ́rti ơnǵtư hđná gônc lnầ ưđợc lập thô nlê phải tướng tươnǵ dâng Người nừgiơ đâu, aọd vương nT̀â lớn, óc dũng uma cũng qâun, ohc hù tướng nghiệp osng át, ar̀t .ahh̀nt anb̉ kgôhn ưgạn ̣uph
-Đúng .̣âvy
áic hắn. hiếp cúht oàn ôgkhn một to xíu ngưi Vià tiễn ănc êln má yu thành bản
rồi! Tới
nA ́co ́Tgnươ tắm nNhi ni,̀hn là nqâu ưhnng ̣tư âTǹ nhẹ thân. ơđ̣cư cũng cio m̀a ủQ-a không httậ ảbn
tươnǵ tuân t-̣aM !mnệh
hMni uêih.̉ hia i,́thn thất ih̉c gônc sự nâT̀ nTga làm đã mcả khó khăn, hýât ôkghn nucg̀ ngày háp dự ̀nya quá n,iKh U Tần óhk của ấtm âǹl ỳna och đổi thya Ngoài gaTn cảnh hnh̀ta lại thường íơig
dám! ̉ca tMạ- tMạ chăm ưnh Quận amṭ hgnkô tướng hc̉i àl ǵtưnơ s,́oc gônhk ́adm tranh yâb hǹơ ̣yd,a ́co ơgưVn ấtt công. giờ ̣cđơư aig, ́nơtưg ́Chua ùđê
hưt ̣yâv ehng hơn tuổi, Vương ̀ơcưi gia :to đã ươǵnt imươ nis,h ănm mạo
̉êht hỉap ́tuhc c̉ih ưvơgn Tần l̀ma ươgin đồ ith̀ am̀ ćo tvậ đã tướng nAh ia,s kia iôṭ không Sư ̣âvt bna có thể ửx nnê qnâu sơ nkhôg thrcá tặng mái Ninh phụ aos ưhnNg iTnê quân, ơǵnưt Ninh âhnt́ ơg.iưn ́ino âtús. thoải ngoài, ̀âTn thận, ̉oba gnư-h̃N là och cẩn nêú qan̉u êbn abn ,ĺy định đ̃a vyậ An hco
Vnơgư ́tưh gai tội -Xni
cần v.ỵâ ̀thi Tử ăhń cứt ỏaB nucg̃ Hắn năgB húc thức v̀ưa ́oc ̀am ra ểđ đ̃a oagi nêb ̣,đcơư tnh mT̀a che nưhgn niệm iǹưgơ ̣lâp ich̉ htu thể hểt cngũ Thế miọ ýlâ dùng ởm G,iṕa cho ,iồh không ưhn iêg̣mn emx rênt ra
́ib ở hćcư. đ́o lại nguc Chúa Doanh ngựa i,ah ̉okih ́đo mđê uhP̀ cưt́ acḅ thứ Vương ̀ânT ổH ,ựruơ uaS tịcê rThạc ớti ̉cua hành ̉ơ ̉uph đi Đngô ̣nqâu ơgnưD âḷp ̣nâmh tohe uñgD cưỡi ra mật. uǹgd naTg nuâQ̣ hha,̀nt iđ ̀âmc ̀Nyga ǹba uQy uêiK
uđ rng mất chtíh hnđ nhkho th innêh nggn Đng m,t iơh ưhng hhákc nhiên Hắn íaph lòng cả otgrn aty này Tần chạy v đt i.nú đuổi s h,tế mấy ãđ đhn hC mạng nhìn Tt my mặt Tần ếitg tai gn,đ l gui hítch đcư trngo hĩtn cháhk ntê vi của .nagT nrgot uđ nigư mưi óc không Tang. hkc tt theo va v .sâu
...