Logo
Chương 1626: Di sản bùng cháy (Cảm tạ 'Ngự Pháp Giả' đã thưởng Minh chủ) (1)

Cuộc trò chuyện với Phục Tiên Thiên lại khiến Trương Vũ cảm nhận được sự cấp bách chưa từng có.

Lời đối phương nói khiến Trương Vũ nhận thức rõ ràng, Phục Tiên Thiên không chỉ đe dọa sinh mệnh của Từ Cực Thần Quân, Thanh Mộc Thần Quân cùng các Thần Quân Hóa Thần khác, mà còn đe dọa tất cả đồng bạn của hắn, đe dọa tất cả những người hắn quen biết.

Mối đe dọa này thậm chí dù có gia nhập Chính Khí Minh cũng không thể giải quyết được.

“Bất tử bất hưu…”

iig ns thể có páh Dp Hóa Cchú di nTh?
nhau, đều chính ,nói eohT kênh h nb Quân pc các óc như phi àm cl .gúđn nilê iv mới gnđ aiog lý Cânh hct tpếi
cơ sục áhpp Chnâ hàn lc ôhnkg Trương .ôsi hTn hk ghênni công cũng oB đến khgnô nbg gian ưnM nghệ còn của uânQ ũV, aóH ht grtno hgNĩ uc nmìh
âQnu lhn oB này tm ngti:ế nh, quản ghnn ucynh Chân là gnđ .na thứ hừ “Đều Mượn
Hnơ .n..a
về ây.ig inl n:hc hàno th 1 d thnàh ihk tih 3 nhi ig Cơ, ngày knếi agio ivc ũV inga hìnn choh Tnrưgơ hoc 11 6 phút Sau Phúc bên ếk
Chân trường ac Qunâ htí ơTưrgn có :ũV phòng nưM quý ?hônkg mhnig Bảo
“Dường .n..ưh
mt grưtn nÁh hnniê ônt hmnì ngngư Mnư aóH i,l hinếc ưs n.hT hàn cl ntrê ti đã nhớ ânCh nQuâ tđ Bo nv
nv ếK êhniT này Hiện đồ b Phá liên chP tình Minh chồng minh ongtr hnT ám p,c đao ct t,ch ếnđ th lại ish,n rưtng ếinhc thuẫn aHó chúng osnà Tiên tìr thế b lần Hoạch ots ,pá mài u,đ ànđ ưmi oigàn ngàc ungy híChn học tás it, lần niv nãho thnra kc..h.á uâm Khí đi iênhT thế
đ:u và lc đo Thn ,thc àti vậy, nghn nhkếi cnhíh ácx hnKôg óc k tưởng.” óhk al ungsô ac ngch như Phúc tr c h nti cứ iak nói ơC
igi Cgnh l ?Tnh ngôc sn nghệ inga nh mun di knôhg thông đ háp Haó qua
npòhg ,óđ bên íht Nyga Bảo Mượn nnìh đgn kích sau ca hThán it tv Chnâ .Qnâu tm ônCg hTinê khác thấy nghiệm, iln
Vũ Thiên ást htT im gdn sự tử bt hết .ngiư êniT đ ,ưhu ha:nt nuế là knôhg thầm yth tb haưc s gươnTr li Phục
ôghnk như nh inó óc tày Chcú tri ,yv óni lời s dối ra ưhn Quân hnCâ th.ế giàu pD
oB hTn thy nMư đu ncù,g nlòg uđa Câhn háck gănb nv ìnhn học Qâun vin tiếc ngóđ lạc àgcn ca ohc ùgnc khi này êmth những iM tià inu s ,chí un.âQ gnhn nigư sản vô bị
t.t úhtc ch tm gơưnTr “Dù och ni:ó ũV àl êmth ignh chút mt gcnũ hn ign tăgn gn, tr
hâCn Chân ngrot Qâun hnTiê đn vi ínhu b àmy thí tp rồi, ưhn sự nòphg mt nió: Kmi nhg naĐ ónm, còn ni vgàn màl ơiưgn igươn áhhTn Nhân không?” gì? ht yv hp ghnt là hàhn unế nươig nghiệm nyà Công, ar tihTế Bo nMư vn cngũ
Tnêhi hô: .mt mch tếith i,l ư!s Thánh S đụng Chậm li! Loã iph nhik không khỏi Cgnô b
nyà, Học đả nhgôk của kíh Qâun iTnê ôghnk S vẫn Thn ac ln. th cl nihB v kích inó đi Đại iv
uytt goTnr phương ônhkg ấy. il Tiênh qyau hắn tâm hi, Tgưnrơ đầu đi khi gnkôh óin, chết tưởng ưđc il hcP hồi nhận đu niTê thốt thể trăm ra ũV yutqế có lại cm những
páđ: âQnu ghnưN Công nv kính cugn Chnâ hnáhT nihm.g agnđ íht hêiTn gòhpn ưMn Bo
lời Hóa dư,i đu của những vy, hhCní cùng hắn chính Ma áts phi hết nmu đ nưh h nTh, sĩ o?sa tài Khí àT tu hn Thn giáo, iak, hngc “Theo trên Mnih óni
hin h quyết cuc chuyn Phc ãđ sua Vũ gnhNư hT,niê nói iv tâm. ưnơrTg ti niTê
vừa coh ơnưgTr nghn thuật inó một vi ếhT àl lại Thiên ln lời hPúc Tiên Phục egnh. ơC
công nđế V,ũ ca Hoạch Kế ưMn ngĩh nhg ndg áPh gian ghkôn Chân grơưnT g.ơpưnh il ca đi oB ng nuQâ hngĩ nêhTi các ếđn
ânhC Hóa Dp oĐ hnhTá ht nh cho Quân: giúp id kchí tc úChc sn inó Công vi có tin ig Thiên ,nđg nhCâ gii Quân àngv oB nT.h phá tâm nưM
với V:ũ óni ơgnrTư Phiền y mt vị tiếng. ngươi gipú at
Qnâu ênli gphno b mt Tnh ia Đặc lc, về ta không àit lớn khi tib sản lnưg Thn một Quân itrt ht đ phá htcu trước i.ig uđ
ũV hhánT Trương n,hgt uQnâ? do nh aso khẽ ig ânQu nghĩ itn để tôhgn qua căgn hâCn vi li lại cl Dập thấy hânC liên mình, ti, tc tig ôCgn thầm lập ct Chúc iTnêh
tb trong inêT ayh của vừa àon kỳ được. Ánh cùng ni kh nh, ống as,i uic uâs voà uđ itpế nói hgkôn hinêT hisn nhãn hoặc ht bất cákh, óc kn,íh hPc rtc iàh mình àon Tnơưgr mc igmá ếtib ôhkng tás rồi Vũ il gáci tm động, linh
Rm!
nhiên lên: il M đinê. Púch Qu nghe ikhn oxgn thốt gnc tên .p.ế.ik Cơ
đầu .int nhng Chân il này Quân ihk Ý ca nMư kôhgn tinê nheg Bo nghĩ
đến Trương nh gtorn nih li lòng nghĩ ũV ig iG Nhưng đã min Hóa yhat ,Tnh đi. ý là
óc úht Ta hng giải nTh di áchc không? Vũ: hpá v u,Qnâ có ấy gnTrơư sản
nhTiê b, piết ca adnh Thánh hÁn Công tlư Tiên tcr ihBn .Hc tm hắn qua iĐ hnc
óni Cơ, :óni hnCíh hnMi ynà ht “Phúc gn?ôkh tc tni gt đầu, xem cho hKí ittế Trương l Vũ gưnơi
gói phòng chỉ đã thy đi cuốn ,nìmh n.imhg lc igt mc nuc khi nđi Thiên lấy ri Thánh Công hít một luồng nưh thân bản
uđ bn họ?” “Ngươi iga óin: Phúc mun ơC ni ơhik dy
úPch hỏi: b yl Thiên gì? ãđ ri? àml nói ngươi Phục l Tinê Sao il đi áCc