Logo
Chương 1634: Tiền Phá Thương Khung! (1)

Nhìn lượng hồng bao khổng lồ vút thẳng lên trời, nhìn con số tài sản sụt giảm thẳng đứng, Phúc Cơ lúc này chỉ cảm thấy đau lòng khôn xiết, khó chịu vô cùng.

Nàng không kìm được mà hét lên trong tâm trí Trương Vũ: “Trương Vũ! Mau dừng bàn tay vung tiền của ngươi lại! Thật sự không thể tự chúng ta phá Thiên Khung sao?”

Trương Vũ hiểu Phúc Cơ không phải không biết đáp án, bởi lẽ trong suốt quá trình thử nghiệm các phương pháp, Phúc Cơ đều ở bên cạnh hắn. Nàng đã chứng kiến hắn một mình cố gắng đột phá Thiên Khung sau khi nó bị phong tỏa, cũng đã thấy hắn từng bước thiết kế đủ loại thủ đoạn cho kế hoạch phá Thiên Khung.

Giờ phút này, Phúc Cơ chỉ là quá đau khổ, quá khó chịu, đến mức không kìm được mà chất vấn Trương Vũ lần nữa.

thể cht ágic Sư gnđ, tng inhT Dạ lại một nògL uc nyà ơưgin “Vì đ cm Li mc màl ri nếđ nch ưcha sao?” có ,ph inh lên:
ità vào àngn Tinh thấy rót Li, Dạ hgn ht,i liền ni aob itpế rct số đo Đồng ăngt t tgnor mình ên.l khoản hLin đã một cũng th
Kuhng, hiTnê hpá rút ig Lhni pD đưc nhất ch trực àl t, àl tệ.” thật, 0,1 động nnh niuh nàhh vào ngTà Linh thể inó Qunâ êihnT ít áThi hc Vân agi aob, hCcú thn hồng nc bây ugnh,K Chân cn đâm tiếp tham được 100
hn gyaN trí, v Hng chúP đang li nhôgt Trương bn iGi háTi ãđ trời đi âtm phương đt. ihot yunrt nrtgo hpk gcũn aqu tuyên ũV ac b khi Lnih Cơ Bao
òdgn rngto iđ yh,n hty ch,ân cũng ,t atyh t,nêi yv. đc é,o ca nc ìhbn đầu nm,hì dui không nc li knghô ikh pc,h đnế cần Đây ngôkh ncug gnhkô mà nc Tnhi tnhi nngà là D y Li nhún áthp gôhkn lun phòng ln uốn cn góns
thể inTh mình háyc utty tài D l,mà ibết, đi nếu đến đ .àyn t ngnà gnnà đốt nhkôg sản Li đ mức
k cao kôhng có áph kóh thời b nph hnugK ngđ ht ãđ th cưgn unhgK Đ páh nhắm nó cưđ ũcng tnâh ncò t na s ,ơhn ta ngcư gian hơn Tiênh chn vào s gtron nhêiT khác chịu àm dài, h,i phục của ìth
tm áhtp òha. đng ohC phải ácch b oãb toàn nnê ngưl lc
t chính!” ôgKnh vay, không Lnhi iph d khoản tni gpnòh, iph ânhc
chính áng đi ahngĩ các sao?” ưcđ sư đồ ghi tình c hcép gtnro vnă là yĐâ
chỉ D ht ơiưgn óc hná:t mc thôi.” đ, êhuin nògl at có Li gì nhgn nhTi ognrt úigp “Sư bấy
ácig nình gTnrơư ht cm Phúc hnc âtm cả ,Cơ ngcu khỏi ac ità bc động. hiểu yách chính bởi h,n óc sn ôkghn ihk Vũ ũncg thần đinê ngay
ab Côn êThin Dưới tầng Khung ư.hK
đến mau người aob iM gniàh đi! ngh
tỏa như nnê, ir lại nv chất nơưig Pchú Cơ, ca gơnTrư Kguhn ri th lời mình, tr với Tênih ơC, ônkhg Thế Pcúh trở uênq ũV cư.đ vừa li ,il hcnúg đã sao? av àgn,n hpong pđá: hícnh đối khi trả ta gNay thĩn như lng tm
hitô nàgn hkc chỉ nàng tibế D y,àn thúc. hgnkô trong gâdn nlê một sự Tinh iL tbiế, nòlg onkhh ũgcn
gnnh cả àyb hinT nhg ir. iL buổi ptếi Sau ôph nnh crt uđi Dạ vị, tháp được ãđ auq nyà nói: hki sóng, bao “Các tt ta
Nigư đ Pháp khcó không nđh cgũn ca nhiu ch sao? “Vậy kghnô phải ưign da tnh sao?” sao? ió:n viện iĐ đủ chúP vào Vạn phT vậy hưn
àl “Sư nĩahg qu nh người hgnkô ũV, hp ngn nim ìtnh grnưTơ một tình lm ìnnh thc cũ,
óc ưH hcn cn ,niv igi hn vận số tất thnì nùcg nêhiT nnhâ đt c đạt kônhg ànTg Đi vẫn ,nh có Thần kíh phT Hóa phá ac Thn tới đột nVâ các iếtth mt, nâQu nhtí ut, hành đủ ,hisn lưng uđ con đ s knhôg c tt l,ihn hKugn. học đ c s Thái đến rTnog
óđ, il khí luồng rng bố khóa ngĩh ln nghiệm inêhT nhớ mht tc cm ig được t đó êTnih. li là gTơưnr lấy nhận Phục ht hắn âm e êinT chính htc ,nìhm tm uKghn hnkg Vũ
mình òngd m nàng ìhnn thành. ógsn iv này, vụ hữu bình ưngi sôi âmh trào nagđ nv ưgin sinh biết ãđ àl notrg luận viên s nđg, Tinh àhon nhàg lcú cao nimh ca tm dn Li nhgn phát tư phòng Dạ Và hácc
D ghnt Trùy ugn.Kh Li vào mđâ thấy Tihn Phá Thiên áihT lên trực Chỉ vút ca ,gnTà thẳng trời, chc Vnâ gănn hiTên ndg Hư nv tiếp
vào ndi hyat aD nhiêu óc ôKgnh cc ưcđ bn iđ ta nêl trường.” icếnh đó? th đaư iưng th aob nhtâ, tv
mC đn?g ?gnv ?m nNưgg Khát
đnih Têinh như vào cth àvo ggni chạm tếch àgnT b va hTiá Khung, mgă hgnưc iv này, một ca ônhkg Cùng Vân hicếc bích ưH óđgn gnia .đó
Li Hư trước. háiT Dạ och gHn nhận uqá ãđ sắp xếp ihTn Páth nsóg Vũ Trương ihmn a,oB hnìtr từ âyđ v
ta nhnà ơC uhnK.g Cngúh Khôgn at nói: hpi hip únhCg nhạt b nát Phúc tính ri ãđ đâu tnáo ơrTgưn Vũ ôkgnh niêhT onàt ngnhi đủ sao?
lmà tih ygna àl cả c ai mấy i,đ nếđ “Không, ynà? ưđc cm
ngtưr di igi khác gũnc àov óaH c ãm uđ đã các hết Đyâ ntgà sao?” đem đưc ri hnT mén
tháp gn.đ nghe khi Vũ, s bị này Dạ ìnnh trước nghn vút l ùd rgont ns mc thấy nhưng nuch đã Li chấn tyh lgnò thẳng nv rưngơT khối ànng ũV t,ir cùng lên li ca thực cth tài nhkg ưTgnơr vô inhT s biểu, cM khi
ax gáic Mt gortn lòng âdgn i.L iTnh mc D nlê l
chúng hội at th hi ,na och ta ca óc inhM ơc “Hơn hínCh t,m ôhkgn Kíh ơc húngc chỉ sẽ iha.