Logo
Chương 1691: Ta của hiện tại, mạnh hơn ngươi (Cầu nguyệt phiếu) (3)

“Ta?”

Trảm Tiên Chân Quân vào giờ khắc này mới phát hiện, thứ mình đang khống chế không phải là thân thể của Trương Vũ, mà là thân thể của một đầu cự viên.

“Trương Vũ... ngươi...”

Chẳng đợi hắn kịp phản ứng, từng đạo thú ảnh đã từ bốn phía cuộn xoáy vây giết tới. Dưới sự hợp lực vây công của mười lăm Yêu Thú Phân Thân, chỉ trong chốc lát đã triệt để trấn áp con cự viên bị ký ức của Trảm Tiên Chân Quân chiếm giữ thân thể kia.

ngt nmh tếh hnn y.Đ.â. đổi ũV i.gi nhcíh nưTgơr h:c ayht àl im
mTr Tiên!”
Tnêi ý ngơrưT hia. này, nhau, nbùg nng ith c rmT mt bn trong mắt đng hcếin lit khắc iG nình phát àv
không inhPê orgnt hin đ,ó mt êiPhn úlc lnê gùnC rơưgnT ac V.ũ nti Trương ct gnng
cL Thn guN imu àl thắng ingươ ânuQ hc ad thể Võng ĩnhg os?a âChn at iTnê Lạc nói: có gcn đầu, n àov Trảm nhp ihnếc
dưới nTiê utx bt ac uQnâ grTno ,hìđn oanh htác kíhc Trảm tngiế n.r ttuy sự minê lôi hnât ngt vang, th chál nổ hni dần tia ânhC niêl tn dn
rTm tgron cùng ,ynà nCâh anoh ati nch ãđ n tung cgnh s đ động .àny để s thiên nâht ađ Dưới gcàn iênT ngừng tàno nlêi lại tn không cl pháp của huyết dưới hnik hgôkn thiên Quân tục kích cơ thể lúc vô kích ôil gnôc ,hnìđ àngc
ac ti, i!nơgư mhn Ta inh ơhn
hôgkn hề sát nh nưgc cùng cũng cho at chán này ãđ gưni tt cânh những hương htàhn của ,qu hnl đã nhưng Qun,â giưn ti ohc đng nTêi nàgh hóa giây gcưnơ đã :óni àgnn ânhC tđ ếđn mt th hnsi buông gnùl ếhcin ùd vn gnrưTơ och đu thế không người ahty từng đcư uic ggni gnr trầm at, ca xuôi, vai och hìnn rmT hmn ,uc im ũV iv từ nữa, hn c àthnh túhp cố hco irt nói đi biến uh ps ngt bạn, chính, h,it gi b. biết “Trảm k Tiên, ,đ
Tmr phía Tơgnrư Qunâ ckh hnâC không vẹo, iêTn khoảnh v ũV. koé ,hck liệt igan vặn Tnogr
rmT Nnhưg gia ti tai niêT ung cnàg ngnă lúc của íhck thiên trời. il i,l àcng ătng, thích gtnă ôli không ên,l nngg ưTrgơn ânhC dưới iưd ugnd s kh t hn ra ôngc gngn nhìđ ac ac đy ngưc đ tự đã kếnhi Qun,â ưcng ũV ứng
agni nhiên hui nôC bỗng tnri gn!tư" ăgnn mnu hti Trảm »Lôn. cản không ghưnc, uH"ư uq ac hìbn «Chưởng ruTgn uâQn êinT Chân
nuốt cnh ikh đ rTm iôl gnh.c hnìn huyết noàt bị thấy hưgNn âhtn trti Tinê âChn ps nìđh Quân ngay
lớn lc tai, ca đu hắn. lực, ca ynhcu Chân rmT ráTi ln lc itl cl hóa tiêu tâm hpáp iênT lượng lượng hck lại àv mỗi lc đgna hpáp nuQâ iêut lại, hoa phải tnhiê hao, tihn
với nôlu th thành iênv ìhnh igao gánd nb c âphn đạo biến ânht để y,àn dùng ahó nH vn hếnic ta?”
àt Linh àv Giới, anc ncgư hnt nth hck chặn mt rnơTgư ac oàv C,nh ngnà ad yếhtu s ccá iv chiến hTái năgn piht cuộc haki nhPêi ca các Thanh iđ tà đã sự Trong ihncế thời trường. hãn Pnhiê rnit liệt,
đối hpi ,únđg t!hnâ là tuty phân ôngkh ngay đu t “Không
Thn Vnõg Ccá đã Tnơưrg .Lc dịu nhiêP Pnêh:i nth xao Lực
hnât htmê útgnr pnhâ chn hákc, àncg là chính ògnl ?hn kinh chân :hiã nTêi tngro này, av Trm uQân tượng âChn thấy tm hnPâ cuhiê nhâ?t K nbê ìhnn của
hứng gcn, chặt rmT nưnhg tli ôm nuah ,nâht vừa b hnêti ncùg động Tiên ai.t đhàn chịu lại ar g,nàio chỉ Trương ca nãmh khcí hona Vũ umn úrt uli sự
nócg.h tbếi tán trời bầu ir nào mãnh il, ,nuâl nòc vân têiu cúl ita ntêih tuyệt đã chợt không vừa ugnh Liô anhnh uht t êrtn
iv iênl biệt khi Tẩy đối êhtm nàgc này «Địa usa hti tc ágnh hắn hai lần mrt triển gNc nH trọng. gnn cĐ n,hKi» lại
n?oà Ta i?cgá nH t không tpáh đi khi lại h
gm thiên ếiKm» tới céhm âunQ hík ơrTnưg Vi ũV! hnàth aóh chính Ngã cùng, miếk không hnuyc ca tia V.ũ norgT mình, in«êTh tiếng nlgư hcnyu đã cl nộ, hpn tận Tiên mc nv ngừng Chân đến aĐ ngTơrư Trm
tuyt noah hano tđ này tm s không liên gi nưgd Lc titr bao híkc ưhn miên iha ig iêthn stá tìh nghôk nngg đ ,ngxu ưlgn cường h.ng trên đi bất tai
bỗng nưh mang in,g tay oeth của mrT xé nưv chướng nhiên nhân, ac nmh cs đó, nhCâ ckh mt uas ly thể ,iàd .Qânu tay đu ơrưgnT Tinê du ntêi knghô uh ànb hnât gaont tay từng tầng tựa ,ntgrư một nkhho ótm gian bo Nhưng
htú một hai phát viên l kia Hai tay tiếng ,tđ đu tng ngux n trảo chặt, ac vn.ga nổ li ghim Tiên b một cichế cái iđô c mt tro bị nhcâ kgnh olgn chặt rTm ra !m
“Trảm ưiM tại “Dù trưgn định hPân nhưng Têi!n hnm tt phải uqếyt àl hco lto đồng đối t!nh ơưnig mg hmn không yàn, kẻ k ytut thét: Túh hâTn êYu cả, lăm nth chiến
ăngn chúng. êhnPi: hti rưTơgn Phiên Ta pgúi iơgnư tạm nb cn
uhc hngN phẫn av Quân ln cu nb lại hôgkn ôkhng ai!” áqtu na!ghĩ đi ahty n họ, có nngh íkh Tniê thể lmà ếikm ngươi ý mch “Tại lôi kịch ôkhng ânCh Vũ, hiểu? Trương bản ưcđ ngươi ơgNưi Trảm ogTrn k đui được ncă osa iơưng ngũc hnnì không bt l:n hđnì ti,l
ntêr lôi rit ttri nâht hn ub t mtí thành trời, nuốt tc aóh đ iah ìđhn ôil rt n,lê đo người. nxug, từng màu giáng cngh êrTn từng nagv
lòng rmT usa ra, hpá đt ãđ dưới Vũ tđ Cnùg ìnhm úcl Qâ.un Têni nagy nhi ẩn uxt ađng inhnê rngTơư ó,đ gnlư bỗng hCnâ