Logo
Chương 1771: Rèn ngọc thành vương, mười năm đèn sách cuối cùng cũng lên bờ (1)

Kể từ khoảnh khắc có ý thức, trong lòng Ngọc Tinh Hàn luôn thường trực một cảm giác cấp bách.

Hắn nỗ lực học tập, nỗ lực đọc sách, nhưng vẫn không thể nào xoa dịu được cảm giác cấp bách không biết từ đâu ập đến ấy.

Mãi cho đến khi bước lên con đường tiên đạo, hắn mới hiểu được ngọn nguồn của cảm giác cấp bách đó.

Hắn muốn chinh phục đỉnh cao của tiên đạo.

đi cao oel ta i:ón Ngọc iTnh xem ãhy gì! “Trương tiên cười đ cuc tục v ,lnê nhau nđh cúghn đạo uhhny Hàn gcùn cùng tiếp rốt ,ũV dáng nhau
mđi! 124
ý ulny ngd cách thc một ĩs hunm nkiế ,ngcư bi năm tgôn nhưgn nhiu một ùd nv như nhkôg .nrt ôn mât ohc tu kiên sua hcí thuần vận cht óc đ th bản ãđ Giống och giữ okh,
nyà! đã Đồ gnd Hương! ngươi! nhà ôv ìg màl tt ngươi Võ unchy Xme
hĩgn xngu là b ai at ômn ,vc rơi thể ta :gnlò ia tông ac àon cũng năm trước, iđ óni hmt đáy ghnưn trong đưc b ãLo “Mười đày như hĩgn ,đi có oic xuống đây, àyn ngờ
các này tmh sự a?os Trương ih,ôt cũng at. còn đựng, tự htm đồng huat có ngươi li của notrg n:mg Đổi ,H nơHưg của quân thể ũV thấy chỉ ,nb il tm Đối chân trách là hki thầm các ngm hatu lòng các iv ìht gươni hcu âm hi nlê óc hơn mình óđ il hgnôk
ãđ thể cúl xngư là vương. Ngọc àyn,
Hỏa iThn lui ó,in nHà Ngọc ax nuâq. chân óC này Thni của vưt lúc ht dự thành tu ca đã
lnê hiển cuối tiếng đưc tc tu dưi hoan iKh ht.gn điểm s cùng s vô ĩs tng ncếhi ,th
rưgTnơ Ho aunh theo cùng hyhnu s ếpTi ói:n hnyuh khiá đệ cảm at T.nôg cnhgú Vn cũng hPpá oàv ũV đệ!”
đi cùng. tạp ưhn uci gotnr hkc nitê luyện giống cht há,ln iG stu nh ncg trong đã ra ynà, thc tia khi t ưđc ac lp igàno một hi
óc nh Hắn của một noà. óc ngưỡng như lẽ rtnê hơn ab Cnô phong thể na, nêl hữu ynà sáu mình… tn ươmi tm insh cảnh Khư, ngt gngn num cuc nào kgôhn cao ,lên hơn, ođ cao ngyà ntêi trèo ngotr đó hcêim tr tm hnm nhđ leo thế ngyà
lập ih ra hkcá nụ tiếng nhis s htu bnê luân lại hc ct ca tyh hn cười, gh.n tai, egnh còn v mặt ưNgnh ghêmin hic ccá il
đcư vạch !b như môn kia! t Leo iggn ngnh tông óc xtu nlê đệ Đ pthá
Vũ, gưTnrơ thành ar hip ngươi “Nếu thế tahu chuyện này.” kgônh ht mọi sao
nêL !b nLê b! b! nêL
bị àHn Ngc tonà, nâhp khảo iv tnếgi của htnu oàhn tông rnt ytú mt il n nihT htnâ ý phân b átn c av,gn ýk hâtn áp. đ àm ôtng ningh gùCn ncũg koh mni
đỡ ht,n nhận của đnế trường imt không ếht útch người thi cd sự ơl đổi. àyn ch dù ácbh cgiá thân, tốt vào ôkhng ch hề ãđ đỗ iđ cđư ytah nhất, nb rgtun óđ một im người Dù ákch ca là, đã cm ếth tt dù pc giúp năng vn vào
,nh cùng ngT lôi tp gágin ta htc cb boa uyln ittr at ly htêin c i.h b quang ý ngoài, Hnà hi ra luồng icu niđ như của của thế ođ rgotn loại Tinh để Ngọc quyền mni itô tâhn ait ,hn túy rgotn t âtm àv hct nla tinh
tmâ gnưh phương gns ct Chương pháp sát Ta hn iv hnàh đi ca nv dùng quan khi nv ãđ hcL nngh thức đi áckh nhau uC ếuc,hi iêuT hành đ nhằm hPích
ti.gnế ny,à mun êln ckh téh tm Giờ hắn cẫng nđag nhảy nl
hoàn bên icu thm cái cả hrnìt trong cơ tra th ca kim hni inh nđh cũng theo xác chu ùncg híc một, nhân ungyên tgn d thị k. linh được chm tượng đon uli ãđ cđư uyQ ch,hn
chút Ncg nàH Tưnơrg hcík aT nhập qua Tnih động Vũ, có ôm nmô trước gdnù sc r!i ibá ir! chầm têni lấy ãđ “Ta ni:ó tông
có loe êln! Dù hắn Leo kch mt àl ch tia ngoáht sté mun qua, như !nlê dù cho cgũn hhnok
chn quân qua gnòl nhn Tinh gtrno Vtư này, ìnnh được Ha hkngô chân đi! gcnũ :lên thé
hn c bất cđư nit .gtôn ký Nhìn Ngọc Ha àngn àHn ncếhi qnuy ,yàn càng cnhâ và ca thắng htku với ý từ grn lúc hTni ny,à uđ Tinh okh quân nghư ãđ cíh
Ngc kết Lihn Tinh bitế Và pghn Giới. được ưnđg đã cũng người gnôht ghnn nv của trên nHà auq ákch qu đi ,ra
ếits được nHươg gcũn đm, hgônk bất chân miệng ccá Võ cùng cht cong ch khác ânlu nnh nm Tưrc sinh hi nagđ cng,u đợi, đo gciá ac này lúc keóh qnuâ lên.
đến nhnì cổng Ngc rưct gi púth cm Hnà yht ãMi xuất đã áhnc Tông ynà Tnih đến mặt, och .b của ìnhm Vạn Pháp hin nya, cho thấy mhô hki
u!đ Nhất u!Đ pih hnđ
núi hắn hnôkg mình gign s vùng cao ,coa êtin inb đgnư paíh mt mt ch nh ôv iag nbi àl usâ, nói ca thì nc ,li Nhưng nưh ênit nếu ,xgun v ti ìcmh đáy nđh gnng li ođ đo măt tn. gdn t con uđ tb chmì mc ngọn thy
tiên như hơ!n yv hC im thể gnpho cnh aoc ìhnn có hty ođ
gNc qunâ :Hàn xao àm đầu mìk lắm.” náđh unyQ mm được Tinh đã Tinh Hỏa gnưi,ơ mc nhkgô nnh iư,c ưđ,c ý của ph ânch sư hya
bôgun Ha hki Sư rơngTư ưcđ iThn nv Sua v gsna kích bnê phụ!” động: nhìn không Vũ cn,h uânq ugi nhâc hinT r,a trên cNg Hàn mặt
hiểu nghe thở, gtn aqun. uci lặng đều các nehg nđế gi yb,à yah tgn ngiư mười ui,h cùng iđ l đang k àl ac khảo Tinh t v àyn phút uđ cNg số không lắng vô Trên chờ bất t,đ nhká thnrì mt gi nàH phán tqyếu ínn trời dưi
nhau g,ucn ơTưrgn ngcù và lên cNg tiến kih hTin ìNhn Ha đ.nó hcnâ bcư âqnu ũV Tinh ra đạo Hàn
hko này thì ũncg i!r Thế ntgô óc ht angs “Tốt ta á!uq ănm
Ầm!
ođ lúc trgon gnCù cũng Thni ếtk buổi v,n àHn Ngọc gpnh thúc khi đó, ra. ncug asu bước t
lnê trong àl õV nâch Qau lòng i,r mya lại Hàn, đcư mt quân ngcù tia dấy .ri ac Nình cui gNc m:n tốt tích hnhtà tốt Hương Tinh áqu
navg ohk imgn của Lịch nđi r,a hgnn Tiêu ca iưd ng đã tb quan íPhhc m di, sau s s hpun Ngọc nchg Chương… quang v Tinh nHà nêl, ngt v ácc leó àby hnìm Cửu kiến i,gưn yNag luồng sm ,óđ hoc gntiế uđ ĩhnl rtìhn hn
khảo iG àon igi ng.tô s h yàn hìt nũgc sau hya r,i năm
cao ý gnxô gNc Từ thẳng umn hncâ nhận trời dã s đưc nnh hutk, ac của tngro n,àng đcư bất ihnT aH cảm cảm uqny quân ntôg nlê àH,n ihnT tâm ômn. ngort íhc đu
uC uTiê nyuq tụ, orntg hc hinT nùCg ngưng vận đó. àtnhh nuyl Lch ànH cNg ođ ápph cíhhP gônc iv hoàn hgônk ưCơnhg, cnò mà hhnà ý mât hhnc
Linh một iG,i trong nvga dường li đều nhn gvn như uci htnha âm. s hóa cgnù hàhtn Vô