Logo
Chương 1811: Công pháp niêm phong, đạo thống của Ngự Pháp Các (1)

Nhìn dáng vẻ hùng hồn của Cố Thanh Nhai, Trương Vũ lại chẳng có phản ứng gì.

Trương Vũ của hiện tại đã không còn là học sinh ngây ngô ngày trước, bất kể Cố Thanh Nhai trước mắt có nói lời hoa mỹ đến đâu, tâm thần của hắn cũng không còn dễ dàng bị lay động.

Nhìn dáng vẻ không hề động lòng của Trương Vũ, Cố Thanh Nhai liền hiểu đối phương lúc này không phục.

Cố Thanh Nhai nhớ lại bản thân mình khi xưa, lúc ấy, khi nhìn thấy tiền bối đến chiêu mộ mình, trong lòng hắn đã nghĩ: “Ta phải tránh mũi nhọn của ngươi sao?”

hácc ba 《Luyện atr nTh định mgái .tuyQế đã th hai điều T v g,ôtn đ nitế mời hàhn t với tu bên ogin ưt
ơNiưg ca hnmì áX yuếtQ? ng hnlĩ Thân thể idu vì n o sao được mTâ ưNug giấu nghĩ có àTn
bạn nh hT,ư liên ãđ b nNìh mi p?áhp rTưngơ ca ra nygà mới h theo gai ta cưđ ind iah là ũV ió:n tu bao b uys ũV hành Ý ngươi cgnô sách hnn bầu hn qua cùgn đê,m
kih iáPh ênT hnnú umn bên hcu Hc hPcú Cố num có gn?hôk cu vào hắn.” hapí Vũ hn cu nđế đng đgún cêhiu hnNưg ănv liền tyh ta nói: nghpò l chúng iĐ nh n,ìhm hik ca chủ nơiưg Tahnh kia, rời àny sau m nehg Nhai nTươrg
mhô Tông ơnghưp 04. 《Phá nếđ ũV áphP ĩs rtogn ut thiô Quyết》 còn gTnro động nói thể nàyg lại cấp úhC nh đầu Trương Chấp ãđ noà đi u,aq nTh li Vạn gknôh
ênnuyg đến có uil ũV mi ìV của inlê áX hâ,nn ng n Tâm nnhưg ưingơ ión: nt ếyQtu? Tnà Tnêi lnĩh Ngưu Trảm hknếi ưhT còn Thân ảo một ăngn khả diệu nph ac Vũ không? đúng ti sự igu Đó quna cđư Thư》
là húC tu của đnế Páh pc hnàh ngươi, nhgn uêy Tnh uc uQtếy h đã hoTe đu 40.” pCh người
ihNa ngób đi lngò Thanh ưTngrơ chắp ri hìnN C cl eXm ra ,đu mt.â cam nv g:hnĩ không ac lưng ũ,V otgnr mth yta
Vũ t nếđ nói gi àgyN rat ươngTr hôm il b điều hu.ync sau,
đồ có ògln là Đc ac nữa, cnò là th đắc it tuyệt tib àl iđ t không?” phật itnê àml không íhhcn kỵ đây đầu giưn nưgđ b đng ônm, đạo xem gtn,ưr đã bộ tiền ơgưin il,u cL iuh tông phận,
mun khi cc ôghnk tcrư yus õr ònc vẫn khó hnàh at at nid àml hiểu, m,t iếthu ưrct là hơi động hC gn.ĩh
mt nếđ .rt y,an bái kiến ôhgkn học gnB ếnđ T hnư môn tm ưngrt vẫn ia không đến nph ơngtư khi knhgô ưnigơ ,gi âyb pih chưa h?ôngk nỗi cũng v nào
:nió nđg kiuê igi grtno khuyên, hco êtmh aT hânn quá C môn hạ lời gon. gtôn một Thnah nưigơ iahN
gnt diư tđ lúc lên áp vùng của tub Trương Là nht, áp gnVơư hpá thứ Dn nói: cgùn ,c dưới bức miệng cc uic chống at lực đã sự lớn,
amu hcuc sự “Bọn b 40 tđ ncũg là htt h pc yaH ri? oas? đã
Vũ ĩthn đứng óđ, aiNh inó toàn Cố gnl .nh như gếing cứ qu gkhnô Trương th Thnha àohn như ptiế x,ugn tục h tm nlg c, êiln mặt quan vẻ l ếđn không yhnuc trưc chỉ ưhgnN mt
ihk đã ácx ìrnth có thầm àl at sai đo yV nhận ,tnàg đoán ri. ac ơTưgnr đệ th ĩhg:n npáh “Trước iph gnch kôgnh
ôkghn ôknhg dối, rmT nói: v h ut pháp ếNu nhìn Têin clú hệ iha ìth nói đt agyN htt im b àyn iag ra công nà,y nnêih lêin iha sao? s
tmì ácc àNo il hgnưpơ tu được từ tông môn ngờ ckáh đối
ng. ơpnưhg Vũ cảm ếhnki ơnưgrT đi êtin lin bt đu tyh i,nó cnyuh
từ hưn N cúngh C im ahiN ,nào ahnhT lc hnìt vậy.” vn nhc ta hpnig ta Trương đi ,ch Nhìn hpPá nh tt đầu: Vạn óni ếđn il gơưni khngô đu nuih
il học với các Nyàg ghtnư hơ.n ênn uihn auq tngrư
ănm c Tiôh v ,vy trí đi.” na vụ pc lnyu vài êinv rèn 1 ôngt thmê
gũnc ,cu ếuN k pnhơgư Niah ày,n có tính đối cha nếu ig tâm về lợi anThh thì yth gxno xme cu och m nđgú ìtm định óđ ãđ v ac phương đã đủ il óNi ưnh hnãl uxng ig C lý giới kiên điều ngòl. ht r.i hắn, uq ođ ođ này, tâm có hiểu gi lnha đã nit rgn gnhn đi
usy chờ viên iđ tra cũng ilnê vi, híap ũV nưgrơT Tnơưgr agnđ leó lòng nghĩ. iđu kghôn như iếpt đ,oná ym gưnd suy êln gnroT trước
ta ápph gđn đề thôi đó mày, cnghh vn tiến mt đnế ũV hành sua uíhn 0,4 ,nv ìnnh hki ht lni ,hc htm suy pc gì? hgn:ĩ rồi oSa gnôc trong hk Ý dni ar phne va nơTrgư
grn ýl để không cho s ưign tar iuđ nh hgnc. lmà cưđ vì tìm od nV này, t
àny Vũ nulô mTr ntg ,hty tđ nv Tiên lại khác: ión cùng b sách cưha iđ at ôv iênnh gnsa chuyện ht ta mò.” iv òt Tưh
thuật ac được toàn sĩ Cph hnáP Thần tkế Tnh aD ngươi uQtyế của rnìht heot cu nùrgt uyê ônhkg đệ ipđ, với luận Chú hoàn mời i.r hai hgơpưn áhP Qyếtu sai phù k Lyun óc àv h ph nói: tàng…” đnáo Đối v đến, ođ tu
nggi Thư, hc nươig mrT bọn th ưT,h grniê có ngiươ hìnm Vũ th:y iêTn óc Nnưgh n.ghôk còn inó bằng nh nghe vi họ ưngrơT htì
âĐy ccá ơưgi.n giữa khác là điểm íhcnh biệt
bây àny nđế ĩ chút đến ĩghN hcc mất :nói ,này C htế htt của yâ,đ ln i.b nhiên ăngth ihNa vci htn ig nưgiơ Vũ, m Thanh óc hcc “Trương tđ s nhiên chn g,nh
hắn đối lúc Tiáh ac ôhkgn e rằng độ àhi i.r với iơgnư glòn là àn,y
bao ágnd giờ yâb này đồng v đã nhìn chuyện ơgniư, at .ir là ol nưNgh ac
t Tưrơgn :ión nhắc ãđ h.n bi ũV aĐ tiền
sao il thật Thần liên áPh no,à hai lni nhKgô h ra óc đã hôti 04, mi ưgin những tm pCh s hgNe hápp? úhC uQytế thm yàn, nếu b nhận nghĩ: ngkhô hai nnggư th pc nyà giữa nôcg ánh gnđ il, Trương làm ếđn th
.đ nhún cu, iênnh lòng: óđ ũV uC vn mnìh tmh nưrgơT đương nói gtonr hnàht ôhngk
hn đó, gùnd nghĩ: Hn im .đcư thực sự lúc Đến mth
tir qua im tông tth ib ac gii hạ bi hnn chká hpc ũcgn thế Hn môn, ngtor hết ếđn nd yếu s đã thất n.âhn này
ì?g utiê gsnó cuộc tếh bố rốt Gây hc của s àny v pc gnnă năgth cục… Mc àl 2 a?so thôi óig nc àby tông ra thật mình k đ êln hcc iêvn nl
rồi, .iđ iNha “Được hết C li tay: htp o,gnx ir, óin iương hTahn ta đi iNó
àhhn ưhT nươig hppá “Công c.ó ehot ut ac Vũ
ttá đó tht mt ch ht yâb cái ugxn có mặt ig c.ha rồi uđ,a yuaq gi về ngtếi cho ếNu h,k quá tcưr hn mình tm mun lcú int bi quỳ
gsn rctư hơi Vũ Vũ li nhi s, mặt đã ra n.h Thư ưTnơrg
hgonK chuyện lại có nhiên đột ơnigư thi và l. những ngia kỳ ,àny đã ta uqa mt hty cvi hn mc hơi tir