Logo
Chương 1952: Thế nhân đều là ma quỷ (7000+, cầu nguyệt phiếu) (4)

“Đây là trách nhiệm của ta, với tư cách chưởng môn.”

“Lựa chọn duy nhất này một khi đã đặt trước mặt ta, ta bắt buộc phải quyết.”

“Cải cách, có thể vong tông; nhưng không cải cách… thiên hạ ắt vong.”

Chưởng môn từng bước đi tới trước mặt tiểu sư thúc, mục quang tựa hai vầng đại nhật, tỏa ra uy áp như có thực.

ácc oãl ươgin àgi Ta vy. uic đ gqnãu ày,n một ,ngd ta đoạn đ ch àl êtmh ôv
môn h c,c khgnô bọn at nv cúnhg được hco thời nhưng gii chậm thế ing.a hrnat ytu tếuyq ar thủ “Chưởng tí kéo không êhmt được ũcng đ, tí
ta…” am bt heto hnCíh lp, ưgnl hngcú úhtc: ưs iTu t đ
am ,hn cnghư sinh đo đo áhpt diễm i,rt động .gdn am môn gtnú đáp: ìv h nâT hêTin chính hung im nìhn ăNm tồn xưa nb Ánh
những ànho vang, hgtnô đã nối nòhpg n cno hkai ầm văn ukh đường oà.tn aiG và khu xưởng ếitgn ưcđ
Vũ biến nhÁ hngn chuyện iig. ca hạ tt Trương vắn il thuật đi hnTêi Tân và
íhk ah nv s thì nhngư lại nh, phách ln at Nếu đến nhc at ytah ma ngd. hco chính ng Tnâ nũgc ,an nhtêi đổi hct sợ không hộ vnhĩ đầy ođ tm hiên:T thiên ,h hối Ánh at trong óc hạ. inv ùD ògln
ùngd cs ư? tmh l,i hk nghk mạch ?ir Ái ãđ àm Côn Là ahưc vì yhtếu ònc ,my vi gn h:ĩgn hpá đcư Ánh ac at “Ta cm vy
nhl iơNưg úhct hpn nh thắng ý ưs tghn có giọng đy được nanhh g.ì ,am iuT hi:c ,gnưnh ánt. phương, ìhnn na đạo iđ huếkch gcnh đi ma đagn hếCin bước có không nghĩa chỉ
ãlo đ đ mt tt thn nưig bỗng ika biết lúc lẽ iàg lại, hgCn crưt tế,hc táo cho nhà?”
Tiên ht “thụ hạ vị ht ucq iếng:t vương.” tắc qcu bất chi tgư,n thụ ,cu ãx lên mrT gbn thiên hc, iv
thiên giới.” ikmế nặng :pđá ht đu ghná nành Thiên âthn ntíh Đ nthêi đm ritt nuM thể nhÁ Tnâ tàn, àncg quán điều nôm ưnơgđ rt h, ùngc nmg oađ nhạt có ra thể hạ. không ,ưcc nb sợ ưnơgt có ib, óc phi đó, thất gánh có đem ibnế ly ,ct hết tr ci đồng họ
àv gi.i num thế rtcư thay nMu hkí yhat ơTnrưg hc gnũc Tnêi cần đi ếht còn àny. đi hpách muộn đi tếh htya ếht phải táon nưgđơ có đảm sm gặp s ibà nói: gian, rTm nigơư gi,i Vũ,
Thiên thành này? uđ ưgnhơt in gràn mi Huyền ưnig nông osa Ánh egNh nQâu “Tiểu htcú sihn cu kể õR cháS mnu lại, “Vì Tân ra sư bẩm: li lẩm
ơinư.g vào ànđh gôtrn híPa sua ácc
àm khôgn s Huyền họ, chuyện .h c ib Quân lêin ca iênth “Nhưng phi thất Sách: ly riêng
.4 Hu bất nătg Cùng ênl pc của ũV 【Tiên Nhân lcú Du ,óđ Tnrưgơ cũng gn
v sư o!đ :úcht am iuT Tr
ohhkn pc, kiều cũng bộ chân Hậu hóa an áhpt hlin ln thăng biến hư mê hcn ghtôn isnh của ac hntàh Ngay đ.i xuyên nQâu nTiê kch nuyH hnâN toàn Shác trường uD không, mt Trơngư ũV
Chưng môn: tếGi!
được ncò Quân Sách sa hTt kh: sự… lại nyHu ?sao ciư
là gưnTrơ sư rctư yunhh nhtiê đã sao?” nhìn ũV, nH nruty m,t đng àm hnc rồi nhân Niưgơ ìhnn nói:
cm gncà nưhgN đã này, hắn mi đều đã nếđ li orat hiểu nghĩa. iđ
chính ghncú Ánh thì ni:ó ct iđ gniư không đ inm, am itếp Thiên am namg âTn in Đi as íhnch as h nhĩv p,l thiên hnis cũng s lưỡng đu nyà mi.n nvi gi sua dù bt
người, Áhn ngs gdnâ uHyn nchg lẽ lên gntro ưgiơN ý in:ó hSác T,hêni vẫn mắt hNnì ânuQ quyết hk muốn…” nTâ
ãđ gn,c pđ chúng àl ,ra không đầu.” nĩhv snih ngưđ h chính vni ũcgn nòc ađ “Một quay cbư ithên này đa
thế khgôn đại ta của ođ, al đã Dưi iêtn ònc chọn.” hcgnú
gnươi làm nCô uinhê ln Hyun hc Khư e người cSáh s lẩm gđn, nâQu bao bẩm: tếib liên lụy.” hnc chẳng ncuyh, b “Nếu
phi.uế nguyệt Cu
chúng đầu, còn n:ói hắn at Cthú loã vào hty it,ếp thản g.ì đoạn iàg hninê ht Ch kai trong gật để th il ,Đi ôith. xem hn
iđ tích, Hnuy ogntr àml ìnhN d hcPú áhk qu đi chn thì ơC do t Qâun otnrg td Sách mc t.háok tuq,ếy cgnh mộng othi ođn òcn il àgion chừ, cảnh :htná việc
ta am nông.” hncíh quá “Chúng năm chi đó v hiu tranh
uhi cả nhl “Tất gnhe :ômn ac ưhCgn ta.”
chiến aob tgn không chaư ngtrư s àv ig ,td hhCní tm đó ma đi tận.” ôv chấm cếhin cgnũ cuc kỳ dứt, chm
Tưgrơn nđế 【Tiên t trong dùng írt m Du 4 th ntg gđn của thiên uNế v nNâh định. Vũ, ytrun nói cấp cchá nmô định, hìt s c truyền quen uH tgn etho óc mt c
lâu auq úcl cũng phi as đến Đã l.i ,ri như vy
hpá Lăng páhp nh,c uH m giật mình, ánt hcn hổ của đã íhbc nCô ,y chướng mà vậy thi hết ìTr uD, itn sang ihơ Nnìh D nhÁ náth: uyqa bnê .hnc iÁ qu ênTi “Ánh Nhân hưn bối hahnn ngđa không
chút min tinh ưgnhn nigg sm Tông. vào ý ý phương, ơưg,pnh của ếyuqt Pháp nhn không iđ nnh ht s đau hnói chưởng tuy xóa ac không uit nmô ihk ni áp, vẫn unh t ntg hệt ihk hn, bitế kai mc ưtcr aty lòng hck Vn iđ khhon của Cảm này trấn ênhyuk ttyu
cc tB n.gcù nhÁ .igi k iđ al aos, yâĐ âTn ếht n:ió nch hnêTi gũnc at ếđn là nhàd sẽ ếkt ra at cho
như Hyun ac ũV liền lời, hnàth ,nkôhg tD hư uc v aing hỏa in nt,á nthg với ưctr nêthi ngva gnt ươngrT ac Quân bên ầm niơ bí nth nggna ođ phía gđn hóa ihln thành cây mắt, chân kia. tm hóa một mid hácS cb khgnô êuynx
htế Bi cách.” cách đây duy đã hnt là ngôhk orgnt ìv cnò
định thắng ếqyut ht uci tuyt hmn óc .cc cl iG óc phân bạo ra bi, yn,à àv đối, ch khắc ,nth ếtk mới cl có gùcn lượng ch
uc it uêyxn mắt, 4 ait uD lòng ota ngộ: âyc mới động ar ns nH ìhnn ,hgknô nhi trước xtu tch “【Tiên mt mở uH nâhN ht ,uki óc nơi ãđ hnng cp hic rnogt iđ minh hênti định hsin
gnưi lao của h iđ hp ngàc Ánh hnn soa của il nì.mh iÁ cũng ônC Du khgnô dương đi ngcô khcá, tự tán àno ,an không
rồi?” y ếth ig oàn nHyhu
ũV nói: osa? ta, âthn uQ ôhkng hổ ngẩn h hn câu nyà không ta. ir hk àl ũcng hiênn gơnưTr vn còn aT ra, phân ca
ta, “Thế rốt ài:d ncúhg tth xg,on cáhS th Huyền egNh Qnâu cuc h i.b nv
ca lên tán, nhli mt lúc hScá Trương hnât unQâ tm tích là Hnuy àv ca thi gnùc nih âhnc íhnch ,ũV iKh nHyu t Sáhc. nh tiêu crưt ưh âQun