Logo
Chương 100: Hắn (3)

“Cô không thể vũ nhục cung chủ của chúng tôi.” Bác sĩ trẻ tuổi ngầm có ý phẫn nộ nói.

“Điều kiện tiên quyết không xâm phạm lẫn nhau là các người an phận thủ thường, anh đã làm chuyện trái pháp luật, như vậy ai cũng không cứu được anh.” Khuôn mặt xinh đẹp của Quan Nhã như bao phủ sương lạnh, ánh mắt sắc bén.

Giờ khắc này, cô không là lão ti cơ chỉ biết lái xe nữa, mà là người chấp pháp nghiêm khắc lạnh lùng tàn khốc.

“Không, tôi không trái pháp luật, không luyện chế linh phó.” Vương Thiên trầm giọng giải thích cho bản thân.

hc nhaTh B mth ,CW bn thân gNynêu v trong hc ơnTưrg ra oakh uth ly hteo n..ó. uiT họ, uĐ nôhgk, vào nd .ht hik bắt c hp mâ s,n
inlê àl sua luyện lhin giải uếtyq Hành tya gotnr óđ ũNg i,nhm mìh.n Nếu nyà để công, da h,óp hteo cếh chỉ đến chuyện đ icv àml ac gắng chính cố vy anuq ếhc
nâd ănc h.na gôcn “Lấy ca ưcc ar
nđ bồi ngày ngưi ìmt am hegn ón tr nbh Bác rntgo là ìv aưhc viện. giọng bi thấp n,h hồi lời im tuổi uaq c đo vì ó,đ tuiê i:nó nmó ión it ngyà mãi bi ,tná “Các quái
lin iác nrưgTơ ìg gnũc nói: anh ên,n gônhk q?un Coh hhanT gunNyê
chc Tùng tình của lc liên điện gọi nmhi Trong gi, đ 42 hC itô t Sát sẽ nha, li cl xác s ,hna ca il cung, an.h nvg chúng tioh sẽ tôi rctư yh anh cho huống liên ikh “Chúng đó, lên ábo ch ginmh chng H.i tổ nđg c,hc rời
bị thg,ná u,má y rongt mnga gnũc thai ungh hnìt con hik óđ trgno gãn ,y ưctr, na thương, quan làm chị của cho i tức by thai hc vin đứa v, lập nkôhg ãđ nhi ngnhư ngã m tháng nh bt nHơ nhb n,hà b nước lc chị tôi bụng chy
uến trí giả nào, linh iêhnn xấu, hnhà hết hnycu oátn hết vy chn như tự này người là òlng mlà tid àl hnít c gốc. nTrgo x nt nh
phó, là tm ra ynlu cyhnu ôit nlhi tôi s ..àn.y chế ý hc cnh đứa Tìh có lhin h,óp sĩ, lc luyện gưin kia muốn.” ngoài năng lm àl nghôk chế mt cáC ôgnhk vì nh àl i,r hiu
ing là đó óin: itô óin ac úcx nrưTgơ mu.n ca iL goàin nThah cch ãđ như gyNnêu êhn,Ti ta thúc ý Vương hn hckí mc nhôK,g ngđ
khiển tự được, trên uiv nnh Bỉ Đu ơgnưrT tm uitê ưtl uTi à.nb tự qua Nguyên m Thanh hnìn nkôgh
hưac cưr hnc lỗ. gi điã linh nH ý s ,đt đối bt đứng lấy tôh hành hp íhnhc diư ,dy đồ nig iha
ai có ,nó ith hnư agin gian hct ,uqa Kgônh qanu hyt ãđ không? mịch ếitg knôhg yv cđư rntgo âtm nó ith n,ó phải là ia
đó nTahh lp ih.k nd ,gđn otih điện s di ly sau ct hNã Quna uNyêgn rời eoth ơgTưrn
ưcđ cuối sinh háuc ,c cùng cnò tôi ra, c hcc htcế ngưl mnó li nxi ađ nmu cl o.nn “Vì tm ađ nv ođ ưmn ngnưh chưa t uc hướng ig nh, đạo
ơnVgư niT.hế
tig nnhiê egNh ađ nói: tm êThni nươVg cđư ch v hai đổi, mình đột thay ,nh
urt tím hat? gkhnô mặt: Ahn giận nayg Tgrơnư iếcl cả Ngênyu ãNh hhTan người trước bôgun nhua, cháu Quan cgũn
nhỏ hoc đa ôti cưi nuNygê nah lnh “Cần nh ơưTnrg không, .k.ia. anhhT ón.i hnc
đầu. tg hãN kh aunQ
gt th ngươV nTihê uđ. oh,àp hk
thể cm cũng ptiế đi vi “Quản ưhNgn ?àno nó, bn ioag cao, tôi ht thẳng ánt. hgN ,htế cực ứng nghiệp trao ac tôi thể thn nưh hoàn điều oah ihk íhtn vy, như nó, ếth th linh ht đến nó. ntào làm itô nch ưđc d thể ggin ôghkn ch vi tiêu óc ohc ,àml ud nihl nilh cúx knhgô itô sĩ ón
ir thiết như óc ngang không á,st nh nưghN h.yt cht av ưing đcư cảm “đi ht vấn, quan tựa uaq thông nhngư nah linh, ht tnogr nyà glòn gn qau hing
i:h Nãh han hC gì.” tên aQun
cái hnìn anQu ngêyNu về Nhã, nThah hi rngưTơ phía cô. ìnnh của
tr ómn tếh hànht ón hoc c đc mt Khéo ,oàn lihn ù.ht ođ giao nó hiln áic ,lc khiến đó
ý um?n “Ngoài
kôngh il th nói có di obá nt v, mháT ít sơ hut này ca li d.i hở, óin ,óni ôkhng tm có Vương tại nhìn ngv ihêTn
mi ãg âm cụ? nghĩ. nưhg usy êyNnug hpi Knôhg àyn êuSi hco thầm lc ođ xin ihp giai ơgưnrT ênn hThan đon t gănn Pàm,h chức
tếhc là đa ón tôi.” ca ,vy chị non gúĐn n,ó onc
quả sóc, phải emx ginph àPm.h đoạn nưh tư ngh cl gnôkh k gnăn nnhgư năng chăm hc htt at này, ĩs qua nrgot Siêu hcN gtn giai u,il
này, Khi êln li uđa .ơhgntư hiện Vưgơn trong vt óin những một mắt Thiên
lý. tt rt thận Thái, nC tnu phát yêNnug đều cả ac hiện li hnm hTanh gnươrT hp nVơgư
iêhnT, gưpơhn, của och hãN xngo tr cưc Kiểm Vương cưc đối nói: uQan căn căn il nghiệm
mt nế:tig đp con ĩhgn lia Niưg m uys á,lt một
h,tế tc hlin oteh nên quậy hníd ahn ônghk t.h trẻ s hoc hkng mi phá, là nưgi dạ nb viện chính ếch lây du nlhi hcn hnt ôv bệnh hkí v quỷ ĩs hoc cậu ưhn nâth ma thể nên Chính ìd nhà, chủ, bởi
nhìn ưrơgnT ãN.h nghiệm knih kiến ncùg Thahn ếhuit gyuNnê c,th đu nQau nhìn nghiêng
khngô àl íhk it cm mình nl s hiểu, nì,mh iênnh ia biết icá ênn mỏi, có ohc cũng cn ,itu ích vng Nó thân ,ht hmt linh nữ một ngẫu nòc chú yuhết khát ia ht gn hắn.” gnăn mệt ý không gii ón cđư bn hn,