Logo
Chương 3143: Tình cũ khó bỏ (2)

Âm Cơ run rẩy giơ tay lên, khẽ vuốt gương mặt Nguyên Thủy Thiên Tôn, ánh sáng hư ảo lấp lóe, cô lại nhìn thấy khuôn mặt trẻ tuổi tầm thường, hai đầu lông mày ngưng đọng trang thương kia.

Trong chốc lát, nước mắt cô rơi như mưa.

Cô vững tin người trước mắt chính là Ma Quân!

Chính là tình lang mình nhớ mãi không quên, đến chết cũng không đổi. Những chuyện cũ này, không phải bản thân Ma Quân, tuyệt đối không nói ra được.

htc cao. da s ht giao gnh có rt ,mnh nH kohgn unt tài, ba th gncù mươi không hkí út ghôkn ,lc nghiệp óc keh cth năng ngoài nd ôv tuổi, oàv nlgư ũncg cM tirn ôc ùd ohc ôn câu nâc gái iđ nh a,òh thi tin Yêu b
lão b ưnh Hồng ưgrnt đá h.c óah tés nhA it ,đáhn
...
Tyh aM híhnc Cơ nyNgêu uân!Q àl Tniêh :nió ôTn Âm
Nguyên ơnTưgr lòng kìm òlng vào trong nổi khó lao Thanh. ôC
,cúx bình dò lần tm Qua mc nữa cưgn ayt đi, :óni n étx lang, nim tch htt tình nắm mt lâu, ly ưnh sợ thử
nhảy hknếi óc cô, được, íchk uiv mìhn kóh người điên cuồng phủ nht gn àny tim m àm ,nêl đgn, t.h ,ơC như il cô rồi êyu lúc íth bao Trái tm gnsư
Cơ aQnu li kia...” Âm nói. Nhã
àl Nhã tình unaQ ôc uđi êhinT tn,h Ma là đu Nguyên đ im thìn ca mối Qâu,n đu của n.Tô Đây Thủy ý
gn:dà Nguyên ahnhT ênn tg Tơnưgr du ión nêghim u,đ tg yu tr mrt hpt gngi
ynNugê uQ,ân cl đầu: rươngT aM .ôit là ôTi Ma Quân Thhan àl
ihp nmh nhnha đ hnđ kho igna cgnhó pt v hắn bn đồ nth khgôn iTh hp nhiều, báu.
Cơ t, Âm ôit về!” rt t
.u.c. il tnàr mi àl uc... hTì tm c,u :ar ra pg Thì nhìn Âm đã icư, mà hyt ncư sm ãđ ms tôi Cơ ra
Âm haíp :ión tối, t, nhìn v trời ri. ihp Hn ãđ iđ tiô t sc
Ma quật tnô boa chân iếb,t ôc sau giờ tm gncư ôc Nhưng nghiêm chưa ânQ.u ùcgn ac ùngc đó nạ”, gdnu đi tămh dò bởi idư là
tựa m ve c,s lao ngôub uvt ln hắn, trong như ùdgn mt. tr sẽ ayt, Cơ nếbi lòng vào na nh
ghknô ưgnrTơ nNyêug g.ì nói hTnah
..u.c Nhng kai ignư ca hìtn
con mìt nH áic óin gì?”
nhơgư hnêigm gđ,ưn này iTu c không nh ra gắng s Uy đỡ: ln ggn bồi angoh tm ni,bê tcúh tuyên vị tb c ,ry quấy cố och Trương ta nêtr ưnngh như nhgc êguyNn tôi .ngthư nahhT sc đi óc
ahưc uâc ntoà hnTi hC ,áigon b itd, vây gùnc nhhì gtếi, Chi iôt đi...” Năm Chi Thần hC thần tiô hưngn ncò Âm cếth ihTá hoàn
rgntư rt y:àm hAn Hn gì?” Có níhu v tứ i?r Hng ý lão
chk gật ,nv hcế gina vừa Nhưng đ.u cô thoát ciư ònvg ôm, tih ly ,này lần
bộ àl mới s ca htt ágdn Đây uc?
mt Âm mím miô áci:
chịu m,t nđg gnl phương qua rời nkhôg ìnnh m hướng nh .iđ tth lâu, inbế
Nhưng nghi ogrnt s,gn àl đây nti có .hnn uđ vẫn gnòl ádm sao sự còn dù htt các ht kghnô ôc hnp c,oh nuâQ Ma nôcg my nTh áBn
av nh ic:ư ơC ókch av v rt m rồi, nh ..i.r ,ưs “Lão tr v
ac Không hnis àl người óđ t.ư quan Hư hc ehc nìhm nói ugi n,hT chi cph đu inó m Cơ, hoc thnì nhìm Hn mang cùng hugn hệ Bán titế
B.c yâT
aTnhh xh.na lên óha xông gnó uqnga yêNnug thân hào Tnrưgơ gvàn mây
hi, ádm cnh hpen chân hngôk s một ckh, mt ôc v .nãh Nhưng ngưt
vniê hhnàt nNgh uđ àl đều hgpin il ghn iC,ô này ôc Mộc àl Mân Ám gái Y.êu D
ihC .uC.. hgôkn? cch có ếhcin tgnh nm hTn Chủ hiTn
hết hnm hưn Uy cs nghiêm Thanh nêrt b.iến cổ nìmh gehn tm trời!” tuyên nNêguy “Làm ưTrnơg bất tựa
có hnp dià ácc ocgn h ínhc ưhn eo u,m thể lại óc xưng các có iđô c,ó b ncâh cm ôc khách a,nhg t ngc hoàn ià.d m, ôc ngực l oTrng gòphn siêu không um chân hn qnu áo rămt ngig gợi ac iusê m gái mgnô
iggn miũ hìnn htp uas gnhc dò cƯ ugnôb mắt, Anh hú,pt mặt tiu giật ,inv Hồng olã :xét nưtrg đy h,nìm lòng cnư nmă xugn tòr rtàn ntorg hc ht
il không mt Cô nnh áchc onà tpếi mất ln đi.
vườn iág tế thự nđga pthá áphp tâm, aíph nMâ rt D hộ mặc iah ht chn biikn,i nhỏ ,uas xa lư, ar rời tụt lại ngs trngo ch mt rotng ac nikh rãi đưa lắc Btá gRn hngpò gnrtu đó mR o,ah âm àon aol oign hcákh gnr óc trong biệt ôCi ungđ g.đn Ám ô Thnàh Vua mô
kgônh chú ,tthu đi Tiêhn nức hmăc ir ylunế nìhn nT,ô xóa Lưu m khuôn nìhn n Thủy tm t,lá nói: mt gnyêuN uhyn
mât uht ênNugy at hưn nnìh Thanh của :ar ơnTưrg ôc, nói
óc iđ êrtn đy vi ếpb ngn.ó ànb ybà tiár gngn ngTor ngtr, ưru ăn, ph uđ hai yhta ênb nóm ăn iác óc áhhkc cùng hct ăn âc,y òhgpn nôkgh
cũng quên gnád ca uyê ưing ếitb tm n.ht đó gnDu, đeo kia hcD ncâh b ônhkg hpi mãi Cô thực aM Nnh uôkhn bếit là mình gnôkh nmă ânuQ nhớ
ciá là, cngà iđ iv ih muốn chính hơn đã hn ocn! lmà
ôghkn? n,Qâu thấp, inl inkh cười hỏi knhgô an, phn ndàg bí hc không Âm cần Ma tm hnthà sẽ ânhT úipg .cu áuq ic,ư gưnnh iôT nói: dịu ácch ,uc v êmth cưđ gi