Logo
Chương 3238: Lời cuối sách (8)

Cậu vỗ vỗ bả vai Trương Nguyên Thanh, làm mấy cái động tác nhảy đơn giản: “Không phụ sự mong đợi của mọi người, anh bồi dưỡng Nguyên Tử thành Thái Dương Chi Chủ. Bằng không trông vào ba tên gỗ mục các cậu, chuyện gì cũng không làm thành.”

Trương Tử Chân đã sớm quen phong cách giọng điệu của hắn, coi như không nghe thấy, hắn đi đến trước mặt Teddy lông xoăn, khom người nói:

“Cẩu trưởng lão, từ khi chia tay đến giờ không có vấn đề gì chứ?”

Đôi mắt như hạt đậu của Cẩu trưởng lão có chút ươn ướt, thở dài nói:

đc cục Con Chân Giang il iNh có Ngc tt, của gcnư âthn tưl nđg tay Thượng ếtk bay ônh nyuch ũncg gunt nhưgn iph váy vy đ, tnôgr hN Ngọc suy là rồi? .nđế ìg? àtno trai Sở à, áo ý nht uách yht nghĩ, Tử irta
ch áci chỉ tm hoe nH gln hcák.
v, cha yBâ l tyh shni íkch nên sua gáci ilo Giang Nh nói giờ, có đẻ nhớ Ngọc nđg, khó phục igcá gcnù ôngrt r ax đêm cm mgn yngà il. hik lại cchá trở mong ax mc
“Ba!”
bi ngưrơT cậu tnếig hni xa: pnh tôi ơin geh,n ânhC cao T iv i,r cúh ahíp ig nhìn iđ. cth, S Thượng v ngàv nơh Tưrgnơ
phá nVgã gntro ca tht nhT tan, teo,h âgNn abo mgan ưs ném tiếp T eoh thia nlg sinh ôV b m tr onkgha Cậu S hòa nmgà phục etho thân Cung, bc đại v. gn,m Mẫu vỡ hpnâ gortn voà gNnâ nhau
âu.l ahc unha nhìn onc tht Hia
ngđ bàn man unt ên,l dngù rmùt nưh h ac ,v sau, t nghc theo, tht m tướng, yat nữ mth ngồi my mỹ ntrgo t bị itpế một an khoang mặt cíh y.d úpht g,oàin mỏng pnh boa ngmà nraht lmà yM ln mt có ohgkan
h.n iáTh onc hp ngài Bán Chủ, vội henk nói: ch v vàng nơgDư hno ungêyN i,r hiC chN là áqu Thanh Thần hccá liền ươngTr
nbê trong có !han mihế Nhạc Trương mc giưn là lòng phụ pđ .áihk gcũn Nngêyu nhc hTnha
đã atri còn T tuổi chúng giống ta cu, còn đó óđ vai cười âhnC hưn Thượng Chaú sau nyà lúc có Tha,nh rơnt v có nl lắm p,h nhau, c.htú v ămn ađ ocn rtu thú uti bả iva Ngêyun tm gn gkhnô uc gnim không à, cchá T, Trương chỉ trẻ, S kmé to: v liư ca
Bi ôc li â.tnh axư ayn tướng ph s ôgknh nhớ y,v mo
nihs ngoại xcú, :hk cNg lônu Cnâh Nhị T ổn ngoại con những .oht bà húc auq ca ión hế,ct ôgn ly pnh nrT nv con cảm năm nhà hnđ nhât ,T “Sau iág nuôi khi iag uNnêgy agGni
ưign ingà để tiết ión i.m anh cười mt rTnơgư chi iđ me ch ntìh titế asu, i:nó a,B còn Nygênu anhhT
tnhêi Ngc nói ưngnh không óc ra vạn lên, àhnV được. đ gn, ngôn trong hN il lắc đ,u gnGai mt ògln
mã nha sinh con nth em ucáh Ngọc hhatn đc êmki :htui âhnC rctú nuôi cghn Nguêny àl ac t ibá iart uáCh màl igi ami Nhi, T giàn ac Trơngư Trơnưg .t Thanh trai
không đại ikáh inpgh Sĩ, nih !Tô ít, đàn gia, ibu là n nma cNh tv ânnh hSin ihns gôn T người iĐ ưtgn gntươ đều nhM ítnh nô a,òh nghề :tcrư lương iđ mta bởi của càng của
hN. m nGiag Sở ưhTgn v Ncg nhnì phía mt
ĩghn ch g ưnh il iv Ngọc ưahc vnàg tình ukh noi,g uchá iàgn iTuê còn hp sinh, .ýl at c,uáh Trương ,đó tìr Li Dao hui Thanh, ph tnê ngÔ Nih nôh tới nói, ch lễ.” Hắn cch ếint nuyêNg ti đi tổ phục năm
h,N c,ht ôc it nơgnư oe n uđ av ba, ơgi iđ nrgTo cno ...ba Ncg n tay, Đã tnưrg của ac hàhnt cười Giang gnThư Sở tượng oax rồi.” htn
v ccu vi ac gũcn ,nió lúc kh nào nâ,ht cách ưhgnn iut chuyn ac đi. nqua tgnư tâ,nh rưTnơg hơt ô,c êunq cunyh nthg mc ugênNy hahnT ký htt itr ó,hk cũng ly hn So gnôkh từng igaGn ps lại hp ndug ra iv dù gnũ hồi cNg hp àm c Nhị ac quan nhỏ mo ãđ htn
màu sợi ngđ Thượng là tgn rt nil àbo ưhn hóa ht phụ dy, m hồng ưngrt uyê nrotg tm gàcn t ra, đ nâhn tnàhh S tràn i,ơưt .d mnó hn
vi Thn Ngọc bn ùgtnr gGian Sở khỏi Nhị và g,uCn phùng Mẫu cũ. ngxu ghnTư hyn T
thấp nigg nnihê rồi.” đt nói: b Hắn sự “Xin lỗi, trưởng ca lỡ thành onc
iNh, háuC iv Ncg ếht con ktế ?ón ãđ ôhn chuyện nào?” trai
S về, úrt tya hnpg háTi tay. bgn at nTưgh quá nưh gưDnơ Chi hC b nhiên vai
Thgnư, S uc Mẫu vào mở lng khoang Mt nâht nêb khác, nTh T htt ra nm âphn ,ohe đặt yl u.Cng
đây chăm gái nhát tbiế nli hnìn àl h.mìn chú nH duy v,ào ac con
người yht uit mt ti: nueq m hnÁ mt htúc óc mịt mày kchí động tm li yhc sau ìnhn tr quanh, chút đó S nhìn ucth, có vi gưnhT
kh gật sau đầu. ưgNi
sáu dài, đi lại cig mộng ,óni năm àl hc cu cậu itô agni tỉnh iưm m.nă Vi hoan a.nig thời ânC,h usá lại nhnghê rt nâhn T mười
mới ý nhc là thú gyNuên thức được, ingư Thanh ph vị. rTngươ
mờ nl tm tm gnThư ,igây đa tnh mình là...” mịt hơn, nàgc thế, của cẩn aitr không xcá h:i nưh hcm chằm hnÁ con my hđn uC nìhn có mờ nh tm S
gái rưngơT Thượng đánh cười nói: haTnh Nguyên mm àiv ,nl S
đại ph tv tương ,aus cm tyh cnh thín Nguyên có k th nhhaT l.ia là biu của óc nưTrgơ ânhN