Logo
Chương 115: Canh thuốc này có độc! (1)

Chương 115: Canh thuốc này có độc! (1)

"Ta tạm thời không dự định phong tỏa Thiên Tai."

Chu Nguyên Chính trầm giọng mở miệng.

Nghe vậy.

hhícn. là học uT ngày là ,nh ba của ogntr iv hnhcí hnưtg môn này unyl
rõ. ibết
là àny óc cn êhnTi uc thử nghôk hn cc Ln ht ".đcư của đi, chỉ diệt nó Tai, tiuê tth ar s ta
không to t"tếi.h coh ôgn iđô ìnmh áp htt lực lớn, ra ,ikh cần quá
etoh đủ, ybâ mt là htc ấu iaT chúng nêiTh kôgnh at nói kỳ ih. chúng chính một rt hủy kh Tai Thiên đi tdi, utx àm rưngt ig hôkgn ta sinh năng con với cơ n,hi có ac hit thời hN"ưgn ,yht ta cl thể kỳ nhhàt có
Chính àoph Cuh õm.nh th nhẹ Nguyên
t cửa mở il. Dnơưg vốn nógđ nvi àvo rộng, cúL iđ ,vin đgn gnCô
bnê trong. xoya àvo đi xong, hắn lại Nói người
thản Cuihế đầu, lc .ión hinên Đông ưci Phương
môn giờ, õv giá tr ynà ab Trong chóc ânng ghkôn ùdng có àno môn các cách itếg âby àl cao. ch óc ch
con tay, s k ưđc mình, ưgnnh rằng ưngt s aTi ,ign vấn chỉ óc tm êTihn sinh, có a,n cch aTi ct hung kgônh động chưa óin "l.n hiêTn" uyt nó ón làm hi,m đề itn ìg không u àml hti ht là htt
yv Trấn nhất, tt tại Ma lớn." tổn nih Nh"ư it chịu uáq in kghôn htt
hàhnt đề." nkgôh thời vn T"m
cM niêt nikế Dương "nVĩh biá Công, ihMn Shni is"hn!
lch lia là vt Đ mắt, rốt ccu gì. trước
trái ãg ahnht tmi hck khiến ca cửa đóng đập m Âm il ầm, nhnha liệt.
hp Thủ ca s ta hưn hn xcá ônghk ta làm ếun cngô có cư,đ Thực aco. Tnr nilê các ũngc suất thành rõ r,àgn ông cl nôghk khác, th
chỉ ig ti gpnh đô ây"B và ht đui cnò cgnà ácc nTr nưgi tay aM niơ nàgc ha óc tai tí động ông li, bhnì ưnlg ta, lc ccá êthm ahưc yuê ít. chng ênb óc Ma ơin ra hoàn ht ht ti có Trn định, ontà này,
gncũ iơh căng của ãg, th nthg Tmâ chút. trạng một lỏng ugnx
âm ,u lất êĐm nv mưa u il má cho np.h vài khiến trời phất, sc
uđ. Ciuhế gật nĐôg gưhơPn
Trấn Ma tr thể hákc hnua thực nhưng nv chỗ rng hpi khác ti oca giết, mà ,nmh yut tr thp thôi. cCá hay giá yêu lực óc
hưn óin Nghe thế.
vt tộc cm thnâ uêy tà, yah âh.nt hàng hĩnV nchíh Sinh đoạn của đu nếu Phn là ndgu bn tuyt b k tộc, ãg il uli ưhn là gđnư hc vào tà, uêy bội uđ hco Nhân hnư óc Nhân mình, nghôk iMnh bỏ, vậy
c!c cC
tt gÔn ra hnìn Cuh hCnhí đã làm .b uyNngê đã chuẩn được,
lúc iT .óđ
idt. ếyutht diệt onc áph hêinT nưh k v th hC truyền th thời hiênT ôghnk th ns,ih iêtu cn có Tai óc ấu vy iTa
nhướng thy nặc, bản mùi mùi etoh mày liền đp nth hn ãg v ngưDơ tih gônC niếhk ac oht đến, cảm vào cưd tm nng nol cm ũim àm gay năng.
Trn tb ngn đu nl ti. Ma iún th,t nêtr hinTê một i,dt đặt Quả aTi ca tb tử
Bên" bằng ngồi nhhuy ưam, trời tm nôhkg thúc đi." ngoià àov Dương itnế
có ãg pháp chối. nlh ĩhnV hmn t hnn àm đưc i,nMh ngôkh lại ca ưgNnh biện Sinh
đt nìmh .nmu bn Đem gontr vào mih đ,a nâht ònlg kghôn Dương gnCô
nco nc không Bn gì hgôkn iđ ìnm.h iênTh ưđc hc à,ov àny aTi làm iln hâtn
at là "Có suy nhiều." nĩgh thể
ũgnc bản thi uến chỉ hhànt cl u h"ôgnK ht k công phong àhtnh hhínC thân có Nguyên huC aTi đó. uhk aqu vực cl at tự tốt, itếp cáhk, các có mt đ:u ênhTi hgnkô con th dgn ôngc thể, cn ht tìh trc hit ,shni iđ như mhìn tạm vận lưgn ta
i.".À".
kia. nBê
tự Chu ynNuêg Chính phản cbá, ưic hc giễu. nôgkh gncũ là
gàrn nhTêi óc à,ym ht tr vài mới ưđ:c không nht,àh kgnh h,nhà ith ôgn ih."p phía v gtnưr như óc hcíht hnưgn iĐ Chiếu nếu at, "Thiên nT giải tchú thành, opghn nhìn Tai ơưhPgn kỳ nh õr không gưrtn ocn Tai đi gơưphn ia nôgĐ trong ngũc
nên. Cho
toái như nhip bn iđ thân nói chừng kgônh ìmhn rt uNế có sẽ vào, lớn.
đuốc riơ mòn đèn xuống nưr.gt tọa áci Mưa đêm úin ágsn hoang, viện ntrog gnưđ một niơ lc àno,
cs gnưDơ àigon Đng chờ. bên ac iv,n óc thần túhc ngCô chần
hĩgn uic chn Dương đi nghĩ chờ gnùc đến âhnc v.ào ôCng cưb Syu tm ct đ,ây ,tchú
cúL .ynà
hnà mph ivn ibtế Tai, ca trưc r,õ sân .tm àl cái ihnêT cíhhn vi ac
tgưn ac ưt Đều phương. gôn óc nkhôg hk động iđ áct nb trn thủ, htnâ ăgnn
đóng đ.nế mở, mặc ba th trang lng lgn phục gưni cth 6nd2 ac sua, nhìn nvi ơhi người một hưt iHa ns,ih
i,đ ơgnPhư dy nhìt i,Cuhế hnt hti voà gnđ ch âml tm .v gtnro tm Nguyên rời ôgĐn il mình còn nvg tht cnh Chính Chu
aC gõ ivn av.gn ưđc
lại óin iaH hồi người lâu. chuyện
T"!"t
bt õr ar ếnigt thật nàgr cđ ĩ.d ht tM dài, iàd l v
Chu Chiếu xme ôgnĐ như Phương õr àl ac ayht đi àgrn .hnChí ,tc syu ông Tnh sc nĩgh liên Nguyên
không nTr it.d" Tai im inh đu coh yta hco Tia noc onc àl hti yh "Rất nên thể nrg gcúnh k ln hnôgk ,àhnth đã ym phát ,ngi iênTh iaT iàv kia, ar ưnrgt ta Ma àon đơn chác đều Thnêi ti Tihên tiêu clú nngh diệt đ,ó
đim chiến ht ."uas th gnhôk thật đnế ếnihc, inó bây gi aT" thi ncò rồi
lnu mdá âhtn sinh, một thi ngôkh gntưh. cno ưnhng ĩVnh bn mặt cũng là Minh, người u khnhi của ihTnê k Sinh iaT tếh cM ùd có bt iđ
ý gì?" "Ông
Đông hiuếC ngâm. rtm tm sắc Pơhgnư
ìnbh thần tay, ,tm mắt nDgơư trương. ưđc ưngnh cs thấy Công nht thĩn, ignư rằng ht trong tcưr chắp uty thế cs khách knh khí Nhìn
chăm ,úhct nào, được ếhc thân Cuh itết:h úhct cũgn qnua "Thế nhgơưP Đông áts mt c?"h Chính uNnêgy òcn Cuiếh áp úch thể
dạng. đgn Nhưng
về nghiên khi đại vi đều êhTni ôhngk mt tgron b La Cương Trường ncùg nghị hmT mình, t php,á uc Thiết vi Bchá Đạp aThnh viện chút. ca chưởng tiểu nyul hnCiế sự, ngừng tu sau nđi đao cùng aS tr
g.cnù Cuối
iĐ đư.gn đi voà
.ra ánhs So
ra Làm hnđ. qtyuế
có cM sắc hNeg lớn. ếinb ,hiMn ĩhnV Tn ihSn tnh quá ión đgn T chữ hôgkn của ym
óin tin, lc không yv đ ht gôknh aiT ión yh gnchú ếth at t,id "đ. ihêTn igan th tn ch at không thể diệt, không vt õr tch ôghkn hủy nếu ưnh "uĐ thể t,di ac hgnưn tại hgôkn
âm thế íhk hntha dngâ gnêNyu hCíhn tro,à như đ. Chu hcôngu ưngd
gôn mất Cn"húg ytah động. êntr nói: nưh Đi nnê bất gns yêu hôngk nhniê một ơưhngP hnhà tế như rng nigư sừng ,ai nT ,nih nT Đi o,àn iếhCu nếu och nôgĐ hoành ,ếht không tch ònc, sau thể thế och trưc txu t hik àt không mc óc ta s nv ta
thật nưđg s. onc Chính là tm chết
Tai mt nc iv như i,ka htcú nThiê aty b." tih chuẩn Nuế cnuh ra b con aing ông
lòng ,hpó kcáh ht đi cúngh hTêin it trong là tính th cnũg ônhkg các trong ta nih hui hNư Tia rõ." Tần, yv, iĐ
hins ếtbi Mạc hạ Tử Tấn, "iTu tếh hnư gôknh nào?" ácc nưgx