Logo
Chương 13: Chương 13

Dịch và biên bởi team Thiên Kiêu Tông

Chương 13: Chưa từng trượt tay (2)

“Đội phó Tiêu, người đã chạy thoát.”

Giọng điệu của Tiêu Chính Công rất giận dữ: “Làm sao có thể chạy thoát? Không phải tôi đã bảo cậu bắn hắn ngay lập tức sao?”

cái ìg? tB tao màl
uaq thấy èĐn nB ênb il soát vé, canh Pong.h ,év oást téuQ kônhg ý Lý tưh chứng minh gnđ ca Pgonh Bgnó ýL óngB nnưhg ca chú đến Bạn ènĐ
hac tm m lmà ngĐ tm !na uc
hn 11 s ph iđ hik t Bóng “Tuyến ,hc htp,ú ưhgn ènĐ Đi àhhn về 45 r.õ thành âV.n M giờ tr nQug gntrư lúc ,4
sao ,iuêT Đi óph anh ếnđ li đâ...y
nohgP đó đu rtên unq nm.g sua ab Bạn áo lô, m tàu tb ci điện Lý
“Tao gnhkô điên.”
đi aqun c Bóng mgêinh sáot nha iưng ggn cửa tgn cũgn tr nĐè àov cú,t rất gln, é.v tás lo ta
ch iêTu nCgô: h nc Cíhhn ig ý mình ,4 mrt ni,g rất rt cửa của ýL nliê hcc tb Chhín các phận ta s Đnè bây Tiêu, Công đcư Phong.” ca ưngt bộ căng ónđg quan, iv iĐ gtnh, vi sẽ tc ábo nB hnc uếnty cho uiTê Bóng anh êlni các bếit póh cáo gànv
nH Chính đuâ ir? Tiêu đi ih: Công
đàn ếtv xanh xmá. ntgr ghonP ông tirá mđ àmu đy vỡ, Bn quần phủ Bên vm ngiư mt ùbn Lý áo
ih iT osa y ôkhng sao? yv? nnhì li yth Y
mặc thự íhCnh pch, Tiêu khởi xe, e.x tầng tầng của aa-rg iah àvo d,ưi thường gnđ tbi xuống Công t đồ
mm m iv ưci nB gncũ ogPhn n.
lớn mắt con. ưign bịt trẻ
ýL ogPnh chưa?” niđ Bn Gia nnh Ra cho àut của soát cnh gnc tin khi náhhK: xe tàu a,l ngầm, ếnđ àH rtm êbn “Đã mua ga
ádm yth đ aunq nên ra hc Phong tìm nB không nrt ho.tát rằng tay.” ôTi vì ngóB Đèn thích ph inó ýL đ cơ nhgkô hội
lnê n M thanh. htt kêu
êđni rồi yàM hả?”
ưhn oá u:ih yhta nhanh không hKánh nuq àH aiG “Mày ?yv
trước áuq đã pl xngu nB đến ngầm uàt hỗn ,púth Lý inđ nô,gĐ Toàn bộ mtr ,onl tàu. tức chỉ toa mt ànot àut khi mt ưhca rìthn đến hPgon onhà
gửi Lý nhõm àl tiáh tsáo iĐ chửi iGa vé, đin Hà nãy biến sao nhiều, Khánh v?y êtnr “Vừa nhẹ nhui ơnh nti ca nhắn: Pnhgo hty ymà utà tại ngầm oàv inưg Bạn
ôgnĐ theo là itpế nmg h,Bíc trạm ếnđ tmr inđ Nham Châu. trạm Tàu itV
ghnkô việc nrtg mt ếđn đ.uâ vậy úh,pt nmêihg S aưhc
s,nhi níhhC ếđn cuối th hNìn v tm Đnè đưgn gCnô Tiêu hc uqahn ,hc uqa .đt bước lòng nd khu nhà hia, iđ àvo gnóB hầm phòng dưi
rnăg đôi mắt nógB ,đ nc iênl Đèn gsưn .tc lau
nêl àut va nH đin mn.g
thể ri, có kmi auM vé.” rat bây giờ
ngờ tuà đông như imđ Thời còn đni nv y,nà ôghnk ngầm vậy.
hôkng nghe chỉ y l àm được? Chẳng cđư hyt
Bạn hgnĩ in?v điu đó đ tnưhg: úlc Mày ýL lmà ìhbn nĩgh tr ongPh tnr đó sao rgn tao
nĐè .ginết cắn Bógn không mdá nlê rn,gă
vé, áo ,ngc uiđ chhák nlưg kôngh ngưhN nhiều gnôĐ ô.pnhg hnik nđế nuih cửa trạm ignư đó nòc mc úhc ếđn quá bưc ta anh tsáo ý àl ti gnnh iưgn hc vào ,ht ni
nào?” tàu nếhCyu
Mhìn thể trốn màl có thoát? sao hắn đ
uaq nd rồi vi ar stoá hngc hnhíC nvêi âcu cửa nhân êiTu yl èĐn iah vé. Công Bóng ión t,ưh ihnm
hpi soa? cm nH hkin không bệnh htn
a.hhnt Người ũgcn đàn kêu v ông vm thất
ta nió Bóng uàt oáb ênl Bạn óc kôghn n:h tàu, nèĐ trm hco th gntôh để bên “Chúng Phong
dụng! vô Đ
một ichcế rtgn qun tm ba oàv yl từ muà và mặc ýL tây Bn Phong cếhic enđ trong ra ôl, àdi tay mi áo người.
hc,i về vi ra hácc vốn áhkc ôgknh ahc píha toa ánh hhnna Phong đã xa mi ngầm ikh Lý gnóhc ,tnghư ugnx nrgot hkgno nB mắt nháy tm nnìh tàu điện a,nig htc mt ilù đều unqah iưng hắn. oTgnr
hàhn ,inuh mTr cáhk àtu tìm ưgin động !nih mới ah áhtp ngđ hắn, nih hi ưgni ếcht hắn, bn tm ir ngay, gnđ hp nôđg chíth ra để cơ phát
ihp thần. ,nvi là nôhkg âmt viện khoa của âmt hnb nth óĐ bệnh
trốn tya ht khỏi ?hc Hắn hottá có aos mình àlm
tm Têui mc Cgôn nChhí mtr .cúl
đ nit cđư rt !tc phải ó:ni na l!on cưđ ln ênhui nghôk nói êiuT lộ Công Chính ,ngrt này ghon việc quan đây, cậu ghnKô ôiT ing bao d với gây
uđ Phong á,o u.qn ic bắt Bạn Cởi xong
giết Bn làm s ,yhncu Đèn, Bnóg ntgro ngđ lớn đó ckhá .uc người Cu hi.n đcư mà aty đ đ vật đừng nằm Lý thpá Phong,
,lgn Bóng uiêT óhp càng inh trưởng ưtcr thêm thấy mt. gn bt Đnè đội lo Công xuất nCíhh
s “Mày ?oas oln gây noá không
Lý stoá Phong ca iĐ đâu. nbê h ng đồng ignết ghôkn v,é èĐn gnBó nB thấy nửa
Bn ra h cúl mày đó Khánh rtn lại: nhắn gkhôn yuaq Gia “Mày os?a là bt àH li?
Ám tôi a!n là gin không ihp ư.đc Cc àml tin mẹ chúng Đng óc anh kẻ ahc tm nihm uđ uc mlà màl ta, cu đng hnư mất mt ,vy ghnù, ónBg dụng, vô mẹ đơn mt v hca tôi Đèn, tni cậu ht uc hiTn
nig đ nghĩ c Cậu nđi ynà d osa! cậu ngầm? ìg ca dụng mt tiV Cậu uhCâ Cu gnr :nói kph uChâ kẻ Côgn biết Chính Vit Tiêu nyhcu àl trm mnu vô ónĐg àut vậy! nthhà phố cái ?h lan nmu
cyh èĐn v ôuhnk ngưr,t động vniê ógBn xe. khởi iv
nB mun gii t.hhcí gkhnô ih này, âuC Phong ýL
mi chnyu iTô giết ,cu s .hctú il tkế
iđ uC num đây đến bao ig?
Bn hnà Phong Nếu .tya s cthế đến pl hnkôg ga, nngơư tc, hpi nh đcư nb hct nagy
trên aqu vai, nữ, xõa tm phi m hnge. buông Bn àdi ait Lý tcó nêB hnogP oeđ tai
hngôk tm ch phải o?as àl ênvi nhsi Hn
hip ôgnkh ếhp nìhM .tv
unq Lý ucâ: tm Phogn oTa utà áo .gmn trên nB điện trả ahty lời
tm đó và auS hắn ly mũ iún lên eol đội ra đầu. hicếc
người Bạn đnà .v Lý vi vạm Phong ưic nôg mm
nèĐ gnđư chặt l.ngă g,Đôn vô it Trnê tsếi rmt Bóng
chặn num gĩnh trạm Việt h,p it s Công đ nhhíC tiếp Châu, uêiT Đông átl it Đông nh. Bn itV âuhC tcr syu ihk 4 rồi trạm hhàtn cậu dn yhã ri Lý Tnếuy một ognPh ó:in
ám.y Công hCnhí cúp Tiêu
gđn óni: Bạn Phong, biến thái.” ưngi Đ nhìn Nhiều hanth