Logo
Chương 2945: Quang âm chi ngoại (Hết) (1)

Năm tháng trôi qua.

Vọng Cổ đã qua ba trăm năm.

Trong ba trăm năm này, Vọng Cổ yên bình, giữa đất trời không còn dị chất. Mà các thần linh của Vọng Cổ cũng vào ba trăm năm trước, cùng với sự trở về của Hứa Thanh, phần lớn đều đã lựa chọn rời đi.

Số còn lại không nhiều.

.il hnưgT àl còn óc Ch gHona
hntàh lẽ uic ếnđ ac có “Sự gii hTgưn th c onhà oH!nà nũcg ihTn cúl có nào đã gcnù bước hHnà ca n,h ngươi hợp bt nudg
lẽ trong tth iúc tt lng đến hki cản, iTnh phương aH htT Thổ thân âu!s àn,oH Th, Tnahh nnìh hắn đầu, tiễn sau ênhin đối bniế tan íhđc ngăn nh gia Hậu không Hu ngiư nbè đã gật
cất kh y nóBg lời! nigư
,ơSn hni k!ai ahnhT aH tipế nađg một ngnhư trời, nhoKh uxt uirT Hoang ntêr cnò ctưr tm đã chk mvò aco hn uxt rote Thượng hcká vẫn eh,ot àH nhi
rực, đ ưh một mắt ,axư nmă như một ônhgK nco vô! còn mt con
usâ mt iat ra l aThhn gnrTo m!th T mt
Thanh Nhưng Ha kôghn vội!
Thượng đợi! khoanh nhắm xuống, Hoang lẽ Hứa nhTah đang nNhì gnl hnâc ngi chờ m,t
!nhơ cnhúg và thy hgi vô th at cao gii nguyên úgnch đó i.nh nch òcn số giới Qu phải tgn ca ta, sau là tnh phéc têni một hạn hoeT ưnhNg ca ca ngkhô bậc Giới, vn
gặp nHyu gornt mc Thanh !Dc ngẩng k ucc ghơTưn àH Turi ìnhn T nhniê lgnò x,ưa phía đang măn Sơn, nêrT ứng, mm li gỡ ngeh bỗng về đầu Hứa ưic gnl
phía Thanh! ôiđ t,or Trong hán av mt êln v ,m trong v hnìn aH
q,ua m Hoang nđg đy, vn y hgônk ra! năm iđô Thượng từ t mắt Ngnà hề li
hnuhy Nguyên sư Đi óc êlni hn Thy hnT đến Không Đới! àl ni,hT Minh qnau liên uM đến T unqa
điểm! khắc thần à,yn àrot ngV àgyN Cổ ó,đ âmt sihn khoảnh cuộn môh đu úhgcn cc ếnđ
mà hoàn dùng xuân hành không unHy biến nhs,i nghiệm otàn thái một itr ut gan,i đ hn l chìm htnĩ tâm chí hạ cũng nhân đông! tuh qua ca nó, mđ Thậm iv vào lặng hit ihnk kiểu này, hbìn cùgn têhin T
Hứa ac ?ưhca bitế ta .hi thì, cho ig lhc được lai ht ĩnht ingơư Thanh ybâ hbìn Vy ta có
vì at rằng oCh tt tnh đã ta nyàg hsni nv hoàng gonrt ta ngơtư ê,nn cùng at ht, ,cl đều ht,n nhhàt uyh lập c hnli s a.il
nt hpc đnế gnma it vn ta, ah hmn gũcn ơ.gưni tếh của sẽ ãmi ta mệnh ca gii txu của iphn “Bao s heot đã t,a nmă trong ac pgnih nhi ơiưgn ãi!m auq, âĐy cho đi vận
hnưgT mất không khuôn h,t .yth ndưg nhhc oHag,n tt ùnCg khắc, nhoà nkhho cả của trong vi ưhn im bniế mặt cnò
ct ơưNgi Ha lời! rồi!” nìbh hnt aThnh hĩnt
hn à!nhH Thượng àl ac gii yâĐ
gaHon? ,Thhna ginơư àl T “Ta ưTghn hay nên gọi là
một Cổ, õr úcl Thượng vốn lại ac rtế ngV aongH không nsg ig ếNu đang yht Cổ, ingoà bộ nVg ra. quhna bên iud âyđ t ngàr hưn s ơxngư cno àyn uqn thin toàn nhìn
àhno cao khuôn nv oter ấy mặt Y unôl nhm nhch nv C, êrnt ghi.nn nVg
Mt một t bóng ưTnghơ ,dài trưc hiện ahTh!n !ưign hahokn mt cD, ggnn uđ âchn ctưr tóc xuất l để hanT,h l,ên imá têrn mt tm obà e,nđ mt knhuô gni tnươg ânht trường aH Ha Ha hêtm đen mt nha,hT
đng C ađ! lặng, sa,u gếnit Hogan iêtnh bộ Thượng ngV n otnà hink mt ar truyền úlc mi
tm. nrêt ýk treo trong h Tàn tri boa đã bn ức Bi ìv ếth h inD ca bu bếni cao
hơi my ht chc hoC đến !asu
ati gnv na!Thh êbn nưh nigG ămn t avgn Hứa v vọng at nói gtánh,
ngiư ìnnh bnóg hahnT rưtc sâu Ha ovà t!m
đã óin ishn ca là num Hứa ,hT it !Th đưa hđn tyuqế Đyâ khi ođ vi àny, ar hnTa!h gnô ng!ô Sua uH chuyển ngÔ nếđ uH đã
àv irt Với Hứa của hắn từng nhi h,hTan ca sư áđno đã inhu ra nay Đại lch huynh! đưc lai vi ít tu s
il àm lại! t,oàn còn ntgor n,a ra clú ãđ dui t,m hoàn cógnh không ahqnu unq iud chp Trong ra hn nó ahnhn thu
đi iv ón,i chạm gii nhC hhanT êniT mà aH i.t ô,nT ãđ ht
cbư gnô luân kghnô C! ih voà nl ynà, Ch Vgn
gn,l ggnn im ôv đầu, v lcú hhnTa xa nhìn Tử aus !xmă tm
!áchk này năm aqu Năm
rătm ba nnhg đngư cũng luân ac trưc hành iế,bt duyên cố óc cơ Trong riêng tTh cuối rgont yàn mình. al Về nThha ut onc đã Hứa hành, gcôn cđ aik to hưn hânn ahó nnê đều àm trùng phần àv gia, ông !ih ut hcn pphá quen ămn vì ếnđ lại óc ãđ đó ù,ht nhp
đó, aH nđế iT!hnê hhnTa nogHà Sau
hnahT có thức Hao,ng cũng ai, áic là nêt T hôngk ta hn!ơ óc tkế c ht cũng ưngnh càng Ta ht gTưhn hcíht hợp àl tbếi ht at Tử ý Thanh, ca ,iha
ơni còn nình uhhyn say sư iT Đi đang ó,đ vẫn ngủ! hn
nmă tM ca uinh s!au àyng
Tôn! ùcgn ôv đó trở tnhhà n!gđ il v gưnđ sẽ uyq hit ocn sao hp cần gnđ sinh óc m,t của ưhnNg cũng Sự song pc thiết sự dung niga cth Tniê ht dài
Thanh nình cười! T Hứa mm hahn,T
ihln ã.r ãđ ôTn mất aus Tinh Thần Hoàn, Cửu Đ tích, ant nht h b Toàn ihk thống
sut ct đi hcn rtăm phá ab ếiTp đường onc đã năm! iig hn đột
l!i tương lai ta, s pg còn “Chúng
biết?” aH s thật tg gơưiN !đu hnhaT num
mt nngă cm cm nyuq ,đi .cưđ hTn nhc iig sau, biệt Tniê ơgưni chhní ônT hay .đó.. ãđ ùd thc cho nào Tôn, óc nađg noc phân v là ếuy là ãđ Mà ch đường mạnh ngộ ar ,đnế nếđ! đ uđ trưc nghkô
xoay oànHg rồi i,ón ri v iTru êT,ihn S!ơn ưign kh Hà hnTha Hứa hik trở