Logo
Chương 67: Đi trong bóng tối không cần ánh sáng (1)

Ngày hôm nay, Đình Ngọc từ nhỏ sống ở Tử Thổ, rất khó biết được nỗi khổ của nhân gian, đã mơ một giấc mộng.

Trong mơ, Trần Phi Nguyên đang trừng mắt gây khó dễ cho Hứa Thanh, nàng rất tức giận.

Cho đến sáng sớm, Đình Ngọc tỉnh mộng, tâm tình so với trước kia đã có chỗ không giống nhau, sau khi đến lều vải của Bách đại sư, khi nàng ngồi ở chỗ cũ đọc thuộc lòng Dược Điển, có chút không tập trung, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía bên ngoài lều.

Cho đến khi thấy được... Trần Phi Nguyên.

đó." thường ngày chỗ tmâ thèm gu,Nnyê hgnkô hc Tnr Thanh hay tm Ha Phi aqun Ncg về gưNiơ" ch nnóg ìhnĐ g.in tay ngi
ikh thứ àl hưn any nay mhô nnê nigư ingg rhtnì ,tri ,úcht ch cảm khi y.v b ht cyh nhất gơnhưc Cho gàny ìhmn hôm k gã yht lều kết ra
gcN suy nĩ,gh .uđ óc ưhn uiđ hìĐn nhẹ gật
ngig cười nlê m sờ n.mig uhtếi ah uihc Báhc ,n đu h,a iđ ưgcn nh
sư đ, ing ưnơig iT"u y.âđ"
ciá. k định cũng àhhtn iPh ch uyaq àvo Hứa mở Cả nbiế Nguyên yat gni,m tm ginư tm ếcil Trn nngó đầu Đhnì ngốc, trng nil Ncg aTnhh một
i.thn cs ếnđ về htn hcBá ,iđ phía iđ exm đứng ikh hìnn náo ukth, ohC sư cúht y gđan Ngc mt nh bên nhĐì ri
rTn hanhT v chút, gNc tm nhìn nình hmìn, Ha rtí li hĐnì đang gđn uNgnyê ch đ.ó od hiP úthc dự, óc hctú tm gin ac
hưn êđm och cuđ thêm tối hn gàcn nên ưnig it yung ggni ánh ngoài, tăng s nH nkhôg niưg ln s gàrn thì ḿtă ôv nhtưg, hpn bẩn, nh ́y lớn đều xóm ortng rõ bốn phía cngà êln bên an gnùc nào,t m.hi người nếu không y,v grnto nghèo, tr ch́u mà ging âyg ac
insh nogrt chuyện gây mà "iB hôgnk áqu hot igưn gnưi ,vì óni, hiểm in,goà đối tốt." húc kóh tới hnăk cũng ́han ihp nguy ac vi tm t́mă
Tnh,ah ađgn sư ivu khi iđ của bt Phi v, mt khảo gNc hnư lên đi uđ gp Tnr tnêr hácB Nguyên il ìnhn tyh ngi quấy nìhĐ nhìn tm hề ait Ha inh hc knh uas ngcù ,hcn ingg gknhô h.hc nhiễu, ncũg ếnđ
hgtnư iơưng này lại ,nhg phép khnog ch igơưn trong xuyên niga hc không D"a tập àyn cn, vào ta, ngươi phni đ êyhunc tih làm ixn chưa?" ngồi
đgn loã Cò"n sp ,ir Ngọc g,ì it sư ngươi it nói. ngyâ mau mlà Đình óđ đây nha." úcth gic
gNyuên npih cc bộ tđ nrT để trình, Toàn Phi quá nmu ếđn .hn coh
h"?tế làm ưiơ"gN
óc mắt. hNư ra thú săn tih đmi ,ayt ,âthn l k cb trong áhny n hc iàt năng im
nhTha nNuêyg Ha ìn,mh chút. kh tgi Trần mt ngyâ ihP ncg
hPi Nyênug Ngc nói áhn ikh iÀ," bt không Sau đợi va cgN v ihn.t lin tm hnìĐ gx,nu rgton ngồi ra xong, nig,m nTr Đình ."gniư..ơ m l
Tnr v ha,Tnh lên trên vui gđn cái ra hnc i,nt hia irt ca v nv Thấy Hứa .Nyguên l mt ìhnĐ hiP nàođ thuc Ncg úlm bồ cái bnê ,v v vào liền
v kia vì đi gin đến Ha nhc có v nĐìh t,i trước nhhTa lúc àyn iG cxá uhtc cg,N sắp cáBh iPh hc êugyn.N thể trí tpúh vy bên đchí là rnT iđ
lại gnnh bên rt khỏe, ntêr ưhn Phi óc thái, Trần il giận ika nhĐì al. gNuêny Ngc iak, Thanh, hnp unm hctú như đgn ch mình thư ngồi ct Ha v knôgh gign gni li thể ó,in chỗ
sờ Trn ngs ynNêgu ìhĐn hPi nhìn Ngọc.
lực lớn không của cái hpi hnp từ sgn vậy, uến àlm đưc n,h hct áuq hgnn tytu, tr nt người như aco nhsi hpn v âyĐ hn ôkngh ácch .ulâ không
oas cáhk ".gi Kôhgn" 'à'i b iuh ghn,e làm hc nió ưign iác được thì ,àny bây ml
ih"tô. vì iàh uđ ý bẩn, nũgc oh num cùgn gnày "Loã àl ta tiu này ôv hn hc gpiú sao mi sư,
đó mt b tđ tm Trần koé Nunêgy ul ctr nìĐh khi bên khc nil ìnhĐ Nc,g gin hiP ra ptếi vừa voà oàch cNg ếicl hnc quanh sau gnth ,ih tròng b ch vải, ômng .ũc aus àđno hgcun
mặt ".ri oas đ, ơưing bn sư "Tiểu làm lại rtên
hưn il ión chh, ngm chờ ưcTr Ha hnìn asu inl ihk Trn htàhn một li đắc Thanh. ,mt pl nàho ugynNê nomg ntr, Phi trả uq ìth Ngọc ý nĐhì hok b
tránh ir iđ, ngđ nhíu yl Thnah Đình Hứa đi. ar tc vội nàgv kích ay,t ym,à hknă Ngọc lp
tm ,đo hk hìĐn hôm .uqa igc gNc nhớ íM it
tmh nhào đưa vn aH ,il torng trả khảo ,m anhTh ìhmn, uâc ac gnhn càng àl còn chí tđ ra hạch. ngih hi
,ar cái ìth Phi ếht nrT ià m ac "A? b lu Mặt lên ch Thanh inh êuNyng đi à"o?n m yàn tm, .ếđn iv vẻ Hứa
hcc nhip nói truê uc,â Đình ca ggni hnư iđ toeh lời tm, Nguyên rntg írt âul muộn my nxgo Ngọc ngồi mt ưnhng aH lần nghe ,ngưi clú na ônhgk nhđ Trn Thanh. ngma rất ngn ámd uas nhanh, v iPh hơpgnư,
nói cm Trần Bách muốn đã hìt a"hn. ưach g,nb ìg ếđ.n lu ra, m hnôgk ãg ct uc,ynh ihP "Ta đang hty yNêgun đã óni hkóc, ca iếtp iĐ định nôcg ưS cnò
ưs egnh cháB vậy. nghĩ sư ôhnkg hn, ưhgnn il úgnđ thấy Thanh il nlgò ysu Hứa cùng rgotn áhBc của như đi iđ óin, h ac
gũcn kia Ngọc hhanT hôm chỗ nđg li. aus aH lin nay khó cúi gi khai, ch b ig Đình u,hc il gni hpút đu ly haíp tr này Bách lên, kih v định đại
khgôn pl "!ìg êNyugn trn tức "Da to mắt. vào uhc, ciá iPh rnT
hoàn coh hco nên đi rt mới gntor g,inư ty hthàn không nueq ết,h phn úhtc àno. nôhgk voà ,nch hânn hcs thu cần dung ìmhn làm nh úth êtrn bẩn chính ih́ot nưh là ugyNên haThn dgnư vết aH
g!"nmi âCm"