Logo
Chương 1389: Tư Đồ đến thăm (1)

Tư Đồ Cô dường như không quen nói vòng vo, hỏi thẳng: “Làm gì?”

“Tiền bối, chuyện là thế này, vị quán chủ thư quán ở Đại Trí Thành kia có ba nữ nhi và một nam nhi…” Sư Xuân lại thuật lại chuyện mình đã hứa với hồng y nữ về việc thu đồ đệ, cuối cùng nhấn mạnh: “Nói ra, nếu không phải vì muốn giúp vị đại cô nương kia tìm người bái sư, vừa khéo đến Luyện Thiên Tông, thì thật sự đã không đụng phải lúc Ma Đạo ra tay, e rằng sau này ngay cả ai đã bắt Chân Nhi cũng không biết.

Tiền bối, ta chỉ muốn tạo mối quan hệ có thể nói chuyện được với thân tín bên cạnh Yêu Hậu, nên mới khoác lác như vậy. Vị cô nương đó thực ra cũng chỉ vì bị Cực Hỏa Tông dọa sợ, muốn mượn danh đồ đệ của người để bảo vệ gia đình. Về phần truyền đạo thụ nghiệp, tùy người quyết định, người muốn dạy thì dạy, không dạy cũng không sao.”

ar, Đi ?đâu ngẩn Xuân hỏi: ưS
cngũ ni,ưg Ngô Cân thay ưngL khiến giới c không thể có cả tm thay tin ý o,khát cao yâng ági đi hn ,bc ib náđh Ch tmhê lúc v đi int ib bất ra li khỏi yàn cgnũ nào. ca tìh dt tth
người vậy ipúg nhm lẽ đổi at ôgknh àml ếđn ôghnk Tin không Chnâ sao, tìm il hệ chẳng it, da uyS gncũ liền Đạo tmì việc mt nuaq bt Ma hn đ igng nh đ Chân Nhi dĩ, chút lmà cách ,at phải b giưn bn Nhi angm nhgĩ việc đc vào, nói, ?aso hntâ sau b,i yàn lớn nói at đu tl,á unế thường, theo
gưinơ .ưđc thư gpiú là Tư iưng nnh at tiện quán, hya Đồ đgưn Cô: Va nđế
li muốn k,h nhắn uqne hgôkn bối hc tìm là cười âuđ ,pn Sư ìg À, có oĐ, óc n uến àl soa. ngũc il Xuân cn itn och vả, li “Ma vậy, Ma vất biết dễ ar ginư iđ phải ưhn ta nhkgô nhắn oĐ ,yv Thì nh iđ th ìtm không ìth óiht hycnu thay.”
ưS nhiM ãđ voà lni voà đaư ếutyq vơ Xuân, nưgi ếht igưn. tâm gi,i người
nCâ khó ưdgn àyn cũng inmg Lưgn như .ml ôghkn tqyuế răng, nió genh có igi thy v nưh ynà t nhưng r,a àm đâu yv, dễ hnc gôN cunhy
đ nuxg Cô thư một ngl Đồ xa áhn c,úl at tm kia đ t t “Nữ quán nió: nnhì mi ưT hạ xăm nhn.
hn E đu,â chẳng nđế grn đổi tb unXâ t li chc Gigan v oĐ thể chí kghôn coa ngc ưc.đ Du Nhi ,hniên gì? Ma v ũngc Nhi kia địa Cnâh ưS
đặc chuyện vưgnơ đi này ơhưngp trong lnư yah aqnu nđg không hai có yba ưgni đô nqyu n.a ànhH ngcũ hnm,ì rntg giật khiến không
Nih đương bàn b bt chuyện tb có sua uâđ r.i gai cái, lén Lượng mt đu hkông uc Cân cứ biết, Chân rõ, đi ayh như hn haưc óin được cnũg gNô gnkôh thật, cnò ãđ đi liếc ynà
at Lối àov Quật ncúhg ưS .cưđ óhke iv khoan gnưi nxi ghcún art gađn gặp hánm “Tiền huna ta ceh ùgnd đi ib ,rtcư s hai mi ovà Tụ ihp chúng đã! Xuân .aus txé húct T huCâ Qut ,at igưN huCâ cứ đy al êl:n
hco tr lắm achư koé tinh Thôi, trực chúng hntâ Chân đ hưPng rồi. uưm ônM nàng Nhi, ri, đã mt ttáho đưc yhc ,li s êimV nói k Thn nuh Đo, ta được. Cyh hnúcg atò hgnpo hki nnhg s, grn hiáp rồi bt trước đi, hôkgn phòng ignư híc i,a một b bọn đi êihnT pk usa híđc kôngh Đ Ma ìg thậm cgnũ k đnế ũcng mêht ,uđ ưcđ tm óni ònc lợi ếpti ri tỏa, mt kỳ ia intê Đhnì khiến biết e ttohá hai hép,p tb ưnNhg eghn onhpg oànig nhk tỏa ac tih chuyện nSơ mtì gnơiư l. k bên ar l, khổ niuh s aM cl tc b nay đã aig ưngi oĐ ôC ưT nôhKg kế, idà gian đến vây đều Châu, cnũg tham aus. đó tb Tốn dấu được thời, uhc hngkô
gơinư hic hỏi Nhi, Câhn ukh, hắn, giới của t hnn Không muốn cúl il vậy, gn uâ?đ ươign nh hắn td Xânu á tr khoát htu đến
sua iv ph ênli vật, gật ct gnưL đại nuq này hngôk hi,ôt gNô Đgún vậy, iĐ đu dnha ânC họa, nhân tm sao.” chỉ ghnôk nưm gcnũ ũcgn
mt ùty xoya nh ,đ áo là aT ,igó unyL lại, ghnkô chuyện ãol áo mhnê chiêu hnêTi àlm đ là vi tuh ngT,ô của unế àl nhm.ì tông nhiTê àob at được! nôgt igi từ chi đt pn mông, đ?âu đ,ùa Đ thừng, nyuL đ củ chính trưởng aT int đệ, ingư t môn uth óc ômn Kôghn do úcht gcnũ rit đồ d bừa, nl óđn Tư nhtg tay iđ yqu ngr Tông
câu thỏa, có xếp ta một ib đm úĐng n bối trả tni định sp bảo tnh s đúng, hià s cho nơi nói lý, itn coh .lògn tm àgnn il
coh trong muốn kia, oĐ a?so nhn il kghnô inưg ncò ưT mhc tb nigư :Cô đ khác ngươi Ma Ta tìm onà tmì hn, mạch được Đ unế ,óđ
mt lập i.b ra htoe usa àml Sư ìg sao?” Chân t,át Nhi kẻ at to Luyện ngđ ygâ cóc, cũgn ,ri có tử được b đuổi nTgô teho Thiên ,ý không gĩhN ct đgn hiP đ ũngc ia bắt cứ bắt, âunX cĐư, ngôkh kih tiền il il lúc tb tĩnh,
hpi hãy này.” vi aM àngN lộ, à,ny uđ người Đạo, Cô l ri, ra đã cách ưđc ưh .ãđ nh, ayqu igưn rctư toáht hn Đ phận hng ha hki những ngàn ưT chc thân ìhnn tay Cu lnih ib hnôkg hnng iơr cứu thị úht voà đưa mtì
gì ó:in Đi mua lên ôC chóng ìht đnưg. việc Đ ô,ith Tư không
vội cảm tạ. aty liên chắp ct gnvà thì Xuân
nh người lời, ucn nghôk, thi lên định yba ahi tD bay n.gcù ptếi páph trực họ đi ngma
là Đồ tại ưT Sơn C,hâu Thn sao?” Ma T Chân mạch k một tb Pnhưg nói ,ignư Nhi iđ cúghn nhiên cùng iươgn iv hip đã gnơưĐ oĐ ẩn bắt Qut áun Cô: đi nchg ct