Logo
Chương 1397: Huyền Thiên Bảo Bình (2)

Đã giúp đối phương mời được Tư Đồ Cô, vừa hay có thể mở lời. Hắn tin rằng việc khơi gợi sự tò mò của đối phương cũng là một loại cám dỗ khó cưỡng.

Hồng Y Nữ ngẩng đầu quét mắt nhìn những người đọc sách đang nói cười vui vẻ trong thư quán, có chút lặng thinh. Cuộc theo dõi đó đôi bên đều lòng dạ biết rõ, thật khó mở miệng nói rằng mình không làm được.

Đương nhiên, nàng cũng tò mò gã này muốn điều tra kỹ Bắc Sơn lệnh chủ Hoang Dạ của Thần Sơn để làm gì, Hoang Dạ sau lưng lại có mờ ám gì?

Suy nghĩ một lát, nàng hồi đáp: “Ta sẽ cố gắng thử xem.”

ưT Đ ôC .angy iđ xoay nigư
ôhngk v mt pl lp kh đu ngim hồ h hn,ál tg liếc tc cái Cô lô, nhìn màu ra xcá mắt ly Xuân, .hiN mki t hty m nnh, Sư hn íaph loại tím Du ingaG ôl Đ uiếch
yht ếbin tm mất hnnêi bgn Nhi tại tvế. hkgôn t,h aqgun uD oà,ign ihơ uth hào chỗ người ãđ il, tm hc một Giang trong du nũcg noTrg chỉ
ũcgn :nói giọng âđy Đồ gưPnh gì?" icu "Tư trm ,gtiến gcnù là nh,hyu T ý lên
Nh" th hpi phải ãhy mà trong ácc il t kỹ, t ccá unế người: ynàg li, rtuyn k 'yHun ếK gànoi Sơn do cài im rTong" iv Bảo ta uh rưct không ưT cm "gh!ná ac ngươi, của ima niơg".ư óđ htám il ngưi óin Đ gnkhô hnT qu àl Cô: người, Thiên Bh'nì
ãhi, mênh hn hắn kinh hp giơ Du nào, gii oas, tgnro đn gônm, voà m,t hNgưn xung ìnhn iưd Giang vàng q,nahu vi mhì.n đều bay phát lại bt gđan ht hn nh không tránh anhhn lách đã hce kể k ra bgn, ơir như yat boa ncâh ar dường áotht hiện khi htế hết mình. hNi nđ bất khi
udng nhắn unXâ điện hnT lnh liếc đang tni ngorT cau ơ,nS Đ thì ig lùng, agin. cúl éxo clú Tư ac mt,r tibế không bên, mt ymà thần cưi gửi ưS icư in hìt yàn
c ginư Anh tmì ginoà Anh, viện nàng ra Lgnươ vci pl tức aiH .ac ihp đứng Đông niêl yd Đông có nh thay kết ,lc lát, gnơLư tm cúht
,il ưS iđ. áo, tD cuốn ãlo thp tay bay nâXu
iđ ãđ lmà iv ũgnc n.nhiê ,hàn “Tư rt ch cng hcưa Đ ?ir uh,nyh ncò nòrt T ghnưP aos ta ođ
bt iđ tuyệt Cô. đều c nyà. Đ ưT g?ì ơnS an mặt, á,ngi lời hgnkô ôv tình chuyện ahi niưg ưT hơn của cuộc ar Đồ đi cn,ò ưT khôgn s diện in rõ ncũg Cô đyâ li hngu trong nội lão nudêy tử nv ưhn th òcn đ ùD Đ ghnưn b c nTh nSơ lmà àl ,ràgn của biết, Ý gián hinkế Rốt Thần v đã
đcư nb ,ngh lão, hàco sợ ra cưrt ngoài nv inó li ah ãlo àvng của nữ h rcưt, thị nhận gặp Sư ngr ãđ mt nmu hỏi uxgn hácl iú.n Xuân tùy ,đó vội đã
g.n ika bất có ?oas ãđ hNnah rồi iđ n cúht Th yv
kinh nghi mình, Phượng tyah mt i.l định, gcnũ yth D Hogna tr hit nói bèn iđ tb câu T ámĐ ch li niưg ãđ
t cákhh oca mình Ccá ncgà áos nTh khách cửa. ơnS óc ar tiễn gnioà h,ơn mt ngt
trong hco ý ,gTnô ũcng ra thâm yx D lp lời thitế ãđ nếu hgne êbn lin ábo ưcha biết ngho uhi Người vừa hnêTi unych của il sẽ nnưgh l nlo lmà nH ntogr có ãđ ênb nkghô gì. hn vẫn này, ra ,yàn nêb nglò. ayt aki knhôg hkác iếbt vic cn Lyun Hoang tức êtrn hôkgn
rồi.” “Được gt tiền bi, lão: rồi, T ù,hP vi Mẫu đi đu ht uânX có ct ưS
vn: nv at đây Niưg hạ trm gì? nlh rưgnt it loã ac D, êln trưởng hn pl knhi có gign gnă?ch noà chất vi tức đắc Hoang nơS àl bước, lão, là Đ ìv một Thuộc ch iếnt Bắc chỗ gnc hnt Tư cớ
,s Đhán hn có đỡ oãl hắn il ynà kgônh sợ, nhau nổi. chống htì kônhg già l ghnnư
tm ngngư ôC bưc oéx c,a :áci lời.” qua “Biết hắn Đ lm cếli r,i
tm ra innêh hiN togrn phun ngpòh nghkô bao ph àoh đột thấy chp T ianGg từ Du Chỉ H quang, ođ miK kp b. mt ly trong đnag
hk Đ đầu phương Bất âđ,u hnl ếnđ o.chà giữ hint vẻ nhạt, vẫn tìhn k tg iđ tm
Giang Nưig cái Du ortgn h thu ưT tb,iế iNh o.àv ob mt đã tay útch Đ b lực Cô iln ìhnn nhãn
theo, úin, phiền “Tiền chút phi hết nd nvgà ni, khgn?ô òd hip .umn bối, cđư sc chưa thấp notà mắt, ri nl óc nói bớt Xuân nti trên ht onàh nv gũnc hán đgn ra kgônh ưngnh knhôg oh uch thiết, ngài tục: t,t vi ht biết hkôgn đng ngcũ ôkngh êlin Ta cần hcp đuổi snơ thủ itht sợ, môn trưc ggin bối nnh khỏi
ct gưhPn hôKgn nưPhg negh àv tc Bình ,asu Pghưn ahhnT lâu itn yhc uđ đ.nế Tỉ tnrưg
mà tm, Xâun Đ không pl àgno.i iếcl phương chỗ, ưS tc ùlng đã iđ ra đi hnn may hln nổi si tim, ngi ti thót được cbư
vì ac phải hgkôn iv thì ghnc ếun v ađ loại hâtn phn lão. người ia nưh lại ra, có olã, umn auq Tth
dưa: việc g,p ưT Đ hề ngay.” nôm kônhg cn Tngô phải dây cúth quay v óc
cmh hcT pneh. ra hninê Đồ đến, tm C,ô sợ nhlá tm tm àl Đ sp Tư óin phải nơưgđ nghe
tiếng ?osa bảo c,ó tm nhm àl lồi đây àgo,in cũng mt nhc Sư c yv? gì mc là đnế ri nyà ũngc àm nâXu ht phục ngay iig bối uhT pih aĐ ra ênTi oac ghônk th suýt áqu chẳng nnìh tm động
ôC nhịn iganG Tư nôgkh Nhi ưcđ ùncg nữa, ưn,gi Ch ih uic dgn ơgưni bước ácc óc giưn bng môn, xoay nào Đ Du ngoài sơn thẳng: không?” tên cnũg
óc ncùg ol hn tim. ntá áicg iĐ cảm c lão nđế yàn, gài
đpá gnàv xuống vừa .cưđ àd,i ar đất rngto gnhkô ưS ,ngm vi ì,g s ògln ghôkn vn ac htì m htì đã hítc thở thm Xuân ưcđ
nhỏ Đngô Thắng óc ,yàn u a,uq lại ếnđ nưPhg .nưc ar mt nảy mức cưah ht ươVng T ishn nhìĐ chuyện âm Chuyện cnò
yNag uhi Pưhng ac th mà nhận mgnà muộn ưing ra àv kih ca i.t bay Tnahh đại hn cho nBhì Bc v ơSn nlh m D n,tr ra mđá ũngc gnaoH ch
vi nghPư àlm ghun lần canh yang hnT my tộc àny óc tc ađ yđâ m.t trgn binh người, đi ni giữ, óc óc níhch ca Cũng hng cảnh hồ àl trọng lão gncũ giới rntg sự Pưhng tht h có gncũ nuaq s Thiên trưởng ơin c Pngưh ,tc niTê nSơ c,t nà,c
ơnS rốt ct hnT cũng hyt t ig cyhun muốn cảm tới. iđ gì, cih, uyt ucc áĐm nhưgn ias lp gnhkô y k emx cũng l người àl người
đến, chtú kếin ưT phó?” l: Đồ có Giang o,lã đưc iGgan Tư Nhi aty mđá uD hắn bếit phân khó olã ,usa chp tưngr hành kgnôh ábi Nih nhKôg liền vào Đ agi Du gì nd đi rgưnt ô,đng lâu hiểu
Hn ôgnkh ũcgn hắn. óđ ưcđ, h nkhgô àl vi hutc ac
gnkôh? :óni gi óC gp tm ln Đ ếnđ Tư Cô tm thể
cho nă trộm nihu gnôkh oã,l iln s cTưr các nl uD biết Đ ơhn hnp hNng ta t S kia, t,m k hnà pc i,ón gtn từng nươig t"g!nư Sư bọn ca ta thả ltư bọn chó kẻ gnđ rnt vạch bt hc kgônh của đ đầu. unm "Trưởng mi,a nòc truyền lão Xuân hiN thân nưtg yngà hnàgi ra lời: tên. hik hco hcut Giang ưngtr uh tâm bếit tb lời Tư ìg unế
dn điu hưnPg nv ihn âsu è,d umn với mt vng rgnot aTnhh T mắt ùcng mâ li êgnik thoe, nhưng đối dám gônhk ir ngđ, àl lần mtr, ym Đồ quay pháp đgn yd ưPgnh nhìn bảo đaư gsan ihhkn aty Cô, ntrê vẻ không tm c uci rõ nhBì. cn
hi: cng Đồ nìBh ênhin ưgin ưT óc, Thanh có gì nĐgú ơnS nPhgư haun, hnT lão nhìn gưnrt pâhn phó?” Mọi
nói còn còn chi ađng nói ênThi ra hcênh lhc at vn hôm một uhycn cũng Đình Ch, bậc. aqu Phượng người đi Nhgnư thân pih T iv so òtr lại, tm
v nhưng s hyhun gnTô yna. li Đồ ng mt ,hrn ith ta stó tn ũgcn nữa, ihTên gynà chưa ếhuit nyuL đã bất ckhá “Nếu cũng T iđ uyt òcn ta yv, biết ui:h kgôhn mt bù hmô nếit,g yncuh hPgưn nim bị nưcg thu t ,gcnô
ưS đi, ơsn páđ tya nxgu lướt gunv htgn ctr unâX ưrct núi. icu uqa, Đ ùngc Tư ptiế oá bya môn cuốn Cô dãy