Logo
Chương 1407: Phược Tâm Chú (1)

Hôi y Thiếu Tư và mấy người nghe vậy, kinh nghi nhìn nhau. Người một tay sáng lập Ma Đạo, cũng chỉ có vị Ma Tổ kia thôi, chủ thượng mà nàng nói chẳng lẽ là Ma Tổ ư?

Lại nghĩ đến trưởng lão trước đó kinh hô trong cơ thể người này có hai đạo linh trí, mà linh trí hiện tại rõ ràng không giống của Chân Nhi, kết hợp với một loạt lời lẽ của đối phương, không khó để đưa ra vài suy đoán, đạo linh trí còn lại chẳng lẽ thật sự là của người trong Ma Đạo, hơn nữa còn quen biết Ma Tổ?

Chẳng lẽ là linh trí của một nhân vật viễn cổ thời Ma Tổ phụ thể?

nnágho nhìh hắn vút vừa ưtnrg gcnũ nkôgh dt, nhât hitn đu ênl trọc bay lão mt nug.tr ngua,q óle trong lên iL ovà
in:ó ãol np bu nngg thần iiG nình hênin ysu Đo óc dường hnêit mt ht có gọi gtưnh ưgnth ,ođ ac ng,hưt nưgi hc giáng đại được xe đang trgnư đập hãi uđ chưởng cực aM đi ingư htgưn kẽ náđh đến tri cL iác ch như cáhkh nth sợ thành, như ol ây,c ch đã tht lúc .nag bại sợ. ếht ícnhh sao qu gônc ai nộ, thế, nhp nêl “Sao hc nơm s yếu, nát yv, của nấy crt đầu nChhí đầu kẻ k nào ànhh tội, ál am gnth Hn gn, lin áci Biết đều hc đang aqu hạ đều nghtư úcl ht
hnSi áic không s đã och Trưởng dám tth lc Trường ngươi olã at a?os ngươi tếig iv hết thực ăn đu đt nói trọc ngr “Càn cưx, nh dữ “Chủ dám ing tghnư ti:gnế tu ,Chn ,gson r! quát một đến
h liền oãl bay hnge nhanh hnôkg xa đất. Dường trọc như ócgnh đã gtrưn kunêy,h ugnx uđ il ra
ahy ehgn lập inưg Cưha ihu tôn ágsn Đạo. ,T ếiTuh aM ếnđ ai?” ưT măht ch oĐ heng ntg nôt :hi qua aM Chẳng Ma ch àl gưnth ôHi áig ch ión mà ưnght ión onà, y
“Tôn ht rốt y h:i gái cuộc i?a hiuếT ôiH
ikhn càng gncà Nghĩ aus Vc, Cnhâ óc il Hỏa Hỏa đại từng t voà iếtn ít c không đến hiã. mất, ym nTh hNi đnế ếđn nTh ĩgnh nưig cV biến năng liền nvi kih nhgĩ
cníhh giờ đó ngài tth ký không c, nìht btếi icv e nih uThiế năm qua àm này, đã thế lừa ôv Nghĩ hgôKn hkôgn iahk ra at yuS chúng rtgưn av đi cách rồi, một olã Ma tgron nv gnr đc.ư àl này gt dn ia a.yth ngkhô ếitb .y iđ. hn êbn pg bo rằng ib, tth ôiH đang ,ãol hnìh ưđg,n nigơư cần óc e nd ihp ngr hgôkn nnưgh ,ơtưhng kẻ làm yht ikh s y sẽ tổn tv ar oàn đạo ngoài, đi :báo gi ht tổn tàhhn hânn uaq nhn ch ,oal ht ơc đcư nghĩ s lá,t nvi v ht hit là ãđ ếnđ nhìn định vn ivn rtch rnưtg ưT cn T
lmà trọng Đương ntâ.h ,hiênn thoát đ trưởng aos là quan lão hơn
.cn ti đgn cũng không uđi y bn xử dò ud Trong sá,t hiện ếvt li ynà vấn, ginư tiếp trc gưni ihTuế tb úcl hyT ohte trường. thm dn nàgoi ym lý nngă đồng v quan Hôi
ũcgn c ưni,g y icá nhgn Hôi “A, qiáu. v tm ngẩn iưng l nòc Tư il này…” iuếTh
i,h các “Ta uến tự ncò ưt rntgo Tưrng htángo này qau dn c được!” cách ,tcr sẽ các tia àl mi,t ngươi biết. đường là óc nhhik uđ ơc rõ, một Sua mt ưgnơi a,i đủ chưa để nó:i olã
ãđ gônhk thẩm là của ctr kcá,h Tổ chuyện vẫn nv ưgơn Ma thc lão người cũgn tìh chẳng cổ cũng gì, iht mấu uđ kia hnnưg grnưT bi.ết gặp vni uhi tai c là qua
tr,c thể không tức trưgn uđ mặc kinh .oteh đuổi ũgnc lp lão b nâth hiơ phóng ncg, gưin My
y !ig hiện, htêm hành Vgươn bt óc htpá ếhiTu nruyt hip khẩn khi “Trong Hôi ưT tm b hki hépp lhn, ó:in âm gnôhk chưa s càng được đô cp b
cưđ ãlo T ra, nd Trưởng hiểu yta trc áo ta lp iáb pth , auM .ri nvgu đu .T ôtn cht làm tức đã choàng, đi nói: ếkni aM
àyn đng ìnhN ynà rt kẻ cuộc mht gnhc quan phỏng vờ, đu my àonig igng iưng sát v oná,đ ig ádgn không usy ganđ a.i
in:ó ,ar đến gsná mà iôH vẻ là y l ,ri ênhin ,vy giá không nói n.ưig av Đo asi nÂ, tôn Ma yàn nigư ưT iL là lại ìht lập là cgnù thượng mt Thiếu htt hnchí ìhnn ch aM “Vậy uq bn níhhc T n.hau vi
“Là mt h,nniê my lạnh đầu phía ih: hc loã bi ãđ người, nđáh trọc k onà về ngưrt tngh?ư tĐ quét
Đạo?” Đạo xưng, yv àl lp ngưi th ghni ,mb Ma nkhgô ônt sngá gưxn đu “Ân!” cũng cũng hô Ma bi T đpá hai, đcư hẳn sáng lm oãl tcr T? Tổ’ :âcu thử hco h aM mex lp s hty ưrgnT guhn ‘Ma tm ưngi Ma cm
vi khi b xe uđ trên n chiếc vào ngựa ngựa ưnđg, Người mt họ xe inphế đã xe người ngựa yl. ló liền va ayt voà c đổ .iún tm tnogr nl không bóp rgn òb cổ ra Ch hin yhc yta, nb otgnr cách lật uiđ nọ bt phát kp, éok giưn
uđ ãim crt oãl C nói, không ưgin đáp?” ưrgnt Thấy hnôkg oas qutá: mđá
bi ,c idt nl ưđc hy,ta rnt tình th uhêip hcn gn mà iđ nió iđ il it.hô yang ,ta aM ,đu bên ,tgánh Hiô ưT li y mìt Đạo nêguyn rồi cl đo nói ig trạng. cnũg khi ivà õr ikhô Ma măn c h,nth Thiếu khi trong tí my àm ônhkg átn ms “Thời b uđ sự civ ưhng ió:n li áic phe chính Đình hkó kai tiêu dti ưhn ith thế mấy từng lần aM nsg ưnig My hết Thiên oĐ Đừng T đã li ỏi niv phục Hầu hctế vong,
ccá trhác vác óc c s g,ơiưn ,ìg c nếu quát: gnĩh loã đầu gKhnô được.” dn hngá ol ta civ cần tự trọc uhin, ưTnrg och đường àl
,nugx giãy máu dậy, ch mun đt il i.đ áđ gãn iếchn ênr đu iga Ngựa gđna ayb iênnh rỉ gnđ b tm cước
tàn. ms đến àdi ếht hnc êbn ngưiơ chỉ ,nió bngó gũnc cđư đổi tếib Chuyện ognrt hỏi at đã mình kéo gnkhô hơi hc êbn cao ysu la giờ a.hyt ognià Mt thủ “Nghe th nc .ngơiư nào n nói: inv có li vị Đo ac t biết, gưinơ như uyế, aM ti dià thể Hiện ,c ođ ngưd